Bắt gặp ánh mắt của cô, Hoắc Minh
Dương lạnh lùng nói nhấn mạnh rõ ràng từng chữ.
“Sao lại trở về đây?”
Nghe thấy giọng nói của anh, cô mới thu
hồi ánh mắt, nhận ra mình đã nhìn chăm chú
vào anh rất lâu, cô vẫn rất tự nhiên hỏi vặn lại.
“Tôi là vợ của anh, nơi này là nhà của tôi,
tại sao tôi không thể trở về?”
Chính bản thân cô cũng khâm phục mình
có thể nói ra lời này một cách tự nhiên như
vậy, hoàn toàn không thấy hổ thẹn, không
biết xấu hổ.
Cô không quan tâm đến ánh mắt không
hiểu là có ý gì của Hoäc Minh Dương, cô đi
vào thư phòng, lấy một ít sách và thêm cả
bàn cờ đặt ở trên mặt đất.
Dựa vào sức lực của cô và chị Tiết, muốn
đẩy được Hoắc Minh Dương cùng với xe lăn
di chuyển lên trên thì có hơi lao lực, tốn sức,
với lại tay phải của cô bây giờ vẫn còn đang
tê, không thể mạo hiểm được.
Hoäc Minh Dương nhìn lướt qua những
thứ đang đặt ở trên mặt đất thì liền đã hiểu
được ý của cô. Xe lăn có thể từ trên bàn cờ di
chuyển lên trên, dưới bàn cờ có kê một
chồng sách dày, làm như vậy để giảm bớt lực
đè lên trên bàn cờ, tránh cho bàn cờ gãy.
Sau khi Hoắc Minh Dương được đẩy lên
trên, thì không có liếc mắt nhìn Diệp Tĩnh Gia
nữa, tự đẩy xe lăn tiến vào thư phòng.
Diệp Tĩnh Gia đứng ở đầu cầu thang,
trong lòng có chút thấp thỏm, lo lắng không
yên, vừa rồi cô nói lời đó, có phải là đã nói sai
rồi?
Chị Tiết đứng ở bên cạnh mỉm cười nhìn
Diệp Tĩnh Gia: “Thiếu phu nhân, cô trở về thật
là đúng lúc, kịp thời, nếu không có cô thì cậu
chủ đã bị ngã xuống rồi”. Ngừng một chút,
cô ấy lẩm bẩm tự hỏi với vẻ nghi hoặc, khó
hiểu.
“Sao đang yên đang lành lại thiếu chút
nữa thì bị ngã từ trên tâng xuống nhỉ?”
“Là do chú chó ở trong nhà, ban nãy
không biết có chuyện gì mà chú chó lại đột
nhiên chạy xuống tầng, liền đụng vào xe lăn
của Minh Dương”.
“Chị Tiết, người trong nhà đâu hết rồi?”
Diệp Tĩnh Gia nhìn quanh khắp bốn phía, xác
định trong nhà chỉ có chị Tiết thì nghi hoặc
hỏi một câu.
“Buổi tối hôm nay tập đoàn Hoắc Thiên
có yến hội, người làm việc ở bên đó không
đủ, trong lúc nhất thời không tìm được người
nên bà chủ đã điều người trong nhà qua đó”.
Lúc này cũng đã sắp đến giờ ăn tối rồi,
Diệp Tĩnh Gia hỏi chị Tiết: “Vậy bữa tối hôm
nay chỉ có tôi cùng ăn với Minh Dương có
đúng không?”
“Vâng, tôi đang ninh canh cho cậu chủ.
Thiếu phu nhân, sau khi cô đi, lượng cơm
của cậu chủ lại ít đi rồi, vì vậy tôi liền nghĩ
ninh chút canh để bồi bổ cho thân thể của
cậu chủ”.
Từ trong miệng của chị Tiết, cô biết được
mấy ngày nay Hoắc Minh Dương lại không