Cô nhìn vẻ mặt của anh, cô biết rằng đứa
trẻ này là nguyện vọng không thể nào thực
hiện được. Cho dù cô có làm gì thì cũng
không thể trở thành con dâu thực sự của nhà
họ Hoäc.
“Có một đứa con không được sao?” Diệp
Tĩnh Gia chưa từ bỏ ý định hỏi, nắm chặt hộp
quần áo trên tay, không nỡ bỏ xuống.
Cô nghĩ rằng sinh con giống như đi chợ
mua rau hay sao? Thích sinh mấy đứa thì
sinh mấy đứa: “Đừng làm loạn nữa, nếu cô
thích thì mua đống quần áo này về đi.” Đây
có lẽ là lòng tốt lớn nhất của Hoắc Minh
Dương đối với cô, Diệp Tĩnh Gia suýt chút
nữa thì mang ơn đội nghĩa mà cảm ơn anh rồi.
“Anh đang đùa à? Con còn không có thì
mua quần áo về để làm gì?”
Hoắc Minh Dương đẩy chiếc xe lăn đi
lướt qua đống quần áo trẻ em lên trước dẫn
đường cho Diệp Tĩnh Gia lên tầng ba. Nhìn
khắp nơi đều là búp bê khiến cho hứng thú
của Diệp Tĩnh Gia tăng vọt lên.
“Ai nói chỉ có trẻ con mới được mặt quần
áo?” Nghe thấy anh nói lời này, trong lòng cô
dâng lên một trận chua xót, ý của anh là
muốn mua cho cô một con búp bê, không có
nguyên nhân gì, chỉ là muốn mua một con
búp bê để ở bên cạnh cô, khiến cô quên đi
suy nghĩ muốn sinh con.
“Cảm ơn anh.” Không có lí do để từ chối,
cô thật sự muốn có một đứa con, cũng có
thể là vì cô ở nhà họ Hoắc không có ai bầu
bạn vậy nên cho dù Hoặc Minh Dương mua
cho cô một con búp bê thì cô cũng thấy rất
vui.
“Vậy tôi có thể chọn một đứa con gái
xinh xắn không?” Sinh con không thể tùy tiện
nhưng mua búp bê thì cô có thể chọn con
mà mình thích.
Hoắc Minh Dương gật đầu, Diệp Tĩnh Gia
có được câu trả lời liền vội vàng chạy đi tim
con đẹp nhất trong số những con búp bê ở
đây. Từ lúc bước vào cửa Hoắc Minh Dương
đã nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Diệp Tĩnh
Gia đang không ngừng tìm kiếm búp bê, bộ
dạng trông rất vui vẻ, cô như dung hợp với
nơi này, giống như cô thuộc về một nơi
không hề có bất kỳ mưu tính nào, như thiên
đường của một đứa trẻ đơn thuần.
“Cô thích chỗ này lắm sao?” Hoắc Minh
Dương nhìn Diệp Tĩnh Gia hỏi.
“Vâng, tôi rất thích chỗ này.” Diệp Tĩnh
Gia thật sự rất thích chỗ này, cô không quan
tâm Hoặc Minh Dương đang đợi ở đằng kia,
nơi này thật sự khiến cô không muốn rời đi,
cô không dám nhìn Hoắc Minh Dương, sợ
rằng sẽ bị anh gọi về.
Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.
“Diệp Tĩnh Gia, khi nào thì cô đi khám
bệnh vậy, tôi cảm giác bệnh của cô không
nhẹ đâu.” Hoắc Minh Dương đợi một lúc sau
liền lên tiếng hỏi Diệp Tĩnh Gia.
Nghe thấy lời này, Diệp Tĩnh Gia cuối
cùng cũng định đứng dậy rời đi, cô chọn một
con búp bê mô phỏng đẹp nhất, gương mặt
có một chút giống Hoäc Minh Dương. Bất kể
có giống thật hay không thì cô vẫn cảm thấy
rất giống. Nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia chọn một
vòng cuối cùng lại chọn con búp bê đầu tiên
mà cô nhìn thấy, Hoắc Minh Dương không
biết phải nói gì.
“Anh không cảm thấy nó rất đáng yêu
sao?” Diệp Tĩnh Gia lắc lắc con búp bê trước
mặt Hoắc Minh Dương, sau đó lại đặt nó lên
chân anh: “Anh ôm con búp bê, thuận tiện
nghĩ xem nên đặt nó tên gì.”
Nếu như là lúc trước thì Diệp Tĩnh Gia
nhất định là bị điên rồi mới dám làm như thế
này, nhưng bây giờ cho dù Diệp Tĩnh Gia có
làm gì thì tính khí của Hoắc Minh Dương
cũng không còn xấu như trước nữa, điều này
làm cho Diệp Tĩnh Gia rất rất hài lòng. Diệp
Tĩnh Gia vừa đẩy Hoắc Minh Dương vừa nghĩ
xem nên đặt tên gì cho con búp bê.
“Tôi có thể đặt cho nó họ Hoắc không?”
Khi ra đến cửa trung tâm thương mại, Diệp
Tĩnh Gia đột nhiên hỏi Hoắc Minh Dương.
Đây là sự đúng lúc của cô, đúng lúc anh
muốn có một đứa con, muốn một đứa con
họ Hoắc.
“Tùy cô”.
Cô vẫn nên cho quyền lợi của một con
búp bê: “Anh suy nghĩ thử xem, rốt cuộc nên
đặt như thế nào?” Diệp Tĩnh Gia nhìn Hoắc
Minh Dương, tuy rằng miệng hỏi như vậy
nhưng trong lòng cô đang nghĩ xem Hoắc
Minh Dương có phải đã tức giận rồi không.
“Vậy thì gọi là Hoäc Manh Manh đi.” Dù
sao cũng chỉ là tên của một con búp bê, có
tên gì cũng không vấn đề gì, đến lúc bọn họ
sinh con rồi thì đặt một cái tên đàng hoàng
cũng không muộn. Hoắc Minh Dương ngồi
trên xe lăn chìm vào suy nghĩ, đôi mắt sáng
suốt không còn chút sức sống nào, anh có
chút hối hận khi đưa Diệp Tĩnh Gia đến trung
†âm thương mại rồi.
Ra khỏi trung tâm thương mại, Diệp Tĩnh
Gia đội mũ và đeo kính râm cho Hoắc Manh
Manh, lại đắp chăn lên cho anh: “Anh nhìn
xem, như thế này trông nó có xinh không?”
Cô cười nhìn chiếc mũ của Hoắc Minh
Dương: “Anh ăn mặc như thế nào trông cũng
rất đẹp”.
Đẹp là từ để hình dung người phụ nữ,
trên mặt Hoắc Minh Dương không có biểu
cảm gì, mặc kệ cô làm việc.
Vệ sĩ lái xe đi theo sau, Diệp Tĩnh Gia đẩy
Hoắc Minh Dương đi ở phía trước: “Anh có
muốn đi đâu không?”. Chỉ cần Hoắc Minh
Dương muốn làm việc gì, Diệp Tĩnh Gia đều
sẵn sàng đi cùng anh. Màn hình led lớn trong
trung tâm thương mại đột nhiên chuyển sang
một đoạn quảng cáo, trong quảng cáo là một
người phụ nữ và một cây đàn piano. Người
phụ nữ mặc váy trắng ngồi trước cây đàn
piano đánh một bản nhạc, khi kết thúc thì
xuất hiện một dòng chữ: “Tô Thanh Anh sẽ đi
lưu diễn trên toàn cầu…”
Hoắc Minh Dương nhìn chằm chằm màn
hình lớn, Diệp Tĩnh Gia nhìn anh đột nhiên
cảm thấy ngưỡng mộ, ngưỡng mộ cô gái đó
có được tất cả sự chú ý của anh.
“Thật sự rất đẹp.” Diệp Tĩnh Gia nhẹ
nhàng nói một câu, không biết là đang nói ai,
Hoắc Minh Dương lại nghe rất rõ ràng, anh
nói: “Ừ, rất đẹp”. Trong mắt anh, Tô Thanh
Anh thật sự rất đẹp, chỉ tiếc là vẻ đẹp này
giống như một con bướm, nếu bị trói buộc
thì đồng nghĩa với việc chết đi.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Diệp Tĩnh Gia
biết Hoắc Minh Dương bây giờ không được
vui lắm: “Tôi từ trước đến nay không hề nghĩ
tôi ở trong lòng anh đặc biệt như thế nào,
nhưng thấy anh nhìn màn hình lớn với dáng
vẻ si mê như vậy liền cảm thấy trong lòng
đau đến không thở được.” Cô nói xong mới
cảm thấy bản thân đã thất lễ liền giúp Hoắc
Minh Dương giữ chặt chăn: “Đi, chúng ta đi
dạo xung quanh rồi về nhà thôi”.
“Ừ”. Hoắc Minh Dương nhìn Diêp Tĩnh
Gia, có chút lo lắng hỏi: “Cô có phải bị bệnh
rồi không?” Cô vừa rồi còn tràn đầy khí lực,
giờ phút này đột nhiên ủ rũ như vậy, thành
thật không nói lời nào có chút làm cho hắn
khó chịu.
“Rốt cuộc là anh thích cô ấy ở điểm nào?”
Tô Thanh Anh là điều tối ky, đến cả Hoắc
Minh Dương còn không dám đối mặt với điều
tối ky này: “Tôi đã nói cô bao nhiêu lần là
không được nhắc đến cô ấy rồi”. Hoắc Minh
Dương nổi giận, dọa cho Diệp Tĩnh Gia không
dám nói chuyện nữa, lập tức trốn ra phía sau,
không dám nghĩ Hoắc Minh Dương sẽ làm gì
tiếp theo. Chiếc xe vẫn luôn đi theo phía sau
nhìn thấy đằng trước dừng lại liền lập tức đi
xuống đẩy Hoắc Minh Dương lên xe sau đó
không chần chừ gì mà phóng đi. Diệp Tĩnh
Gia nhất thời không kịp phản ứng trước sự
thay đổi này,