Cái này theo như Trần Vân Thanh hắn nghĩ là chuyện đương nhiên, Lê Hữu Tài là hậu nhân của đại thần y Nam Việt Quốc, Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác. Một đại kỳ tài của y học nước nhà, như y thuật không cao mà nói, sao có thể xứng đáng làm hậu nhân của bật Thần Y số một Nam Việt Quốc cho được.
“Cái này..!” Nghe Trần Vân Thanh hỏi đến lai lịch của đối phương, Lê Hữu Tài một lần nữa có chút khó xử lên tiếng.
“Là chính trị gia của Hoa Quốc người sao?” Trần Vân Thanh tuy là đang hỏi, nhưng nhìn cái kia thần sắc khó xử của Lê Hữu Tài, hắn cũng là đoán được ra thân phận của đối phương.
Gương mặt của Trần Vân Thanh hắn hiện tại thật sự rất là khó coi, đối với lại tôn này trên danh nghĩa ân sư lại không có chút gì thiện cảm.
Trần Vân Thanh hắn ra tay cứu giúp rất nhiều người, trong đó không ít quý tộc, chính khách cùng người thường, có những lần hắn còn không hề lấy một chút thù lao.
Nhưng mà Trần Vân Thanh hắn cũng là có một cái nguyên tắc, đó là không có trị bệnh cho chính trị gia Hoa Quốc bên kia, trước đây đều là không có ngoại lệ, dù người đó có đưa ra thù lao lớn đến như thế nào cũng là như thế.
Không hiểu thế nào, đối với lại đám quan lại người bên kia biên giới, hắn liền là có một cổ nồng đậm căm ghét, có thể là do lịch sử để lại, cũng có thể là do tình trạng căng thẳng của hai quốc gia, nhất là đám chính trị cầm quyền kia, hắn là ghét cay ghét đắng.
Thành ra nhìn bất kỳ chính trị gia Hoa Quốc nào, bất kể người đó là quan tốt hay quan xấu, Trần Vân Thanh hắn cũng là thấy không có vừa mắt.
Trong số những người mà Trần Vân Thanh hắn không muốn cứu giúp, quan lại Hoa Quốc người là được đưa lên hàng đầu.
Thật sự trong lòng hắn nghĩ, như mình có đủ thực lực mà nói, hắn không có chần chừ chút nào lại không đem cái kia đám Chính trị gia quốc gia tham lam độc ác vô độ kia lau đi, đáng tiếc hắn lại không thể.
Lê Hữu Tài vị này cùng hắn đồng hành cũng đã năm năm thời gian, nghĩ đến tính cách của hắn như thế nào, tôn này Lê Hữu Tài liền là hiểu rất là rõ mới đúng, như thế nào hôm nay lại đề cập đến đám người này thêm một lần nữa đây.
“Đối phương không phải là chính trị gia người!"
"Còn nữa, lần này đối phương đưa ra hai trăm triệu tiền khám bệnh!” Lê Hữu Tài nhìn Trần Vân Thanh giận dữ bộ dáng, không có bao nhiêu ảnh hưởng đến, đưa ra một con số khá lớn.
“Là đô la mỹ! Không phải Nam Việt Đồng” Như sợ Trần Vân Thanh hiểu nhầm một dạng, Lê Hữu Tài liền lên tiếng đính chính nói.
Dù là rất ủng hộ Nam Việt Quốc chúng ta, nhưng Lê Hữu Tài hắn phải thừa nhận một sự thật là Nam Việt Đồng giá trị so với lại thế giới đại chúng tiền tệ, nhất là đô la đồng tiền, vẫn là có một chút hơi thấp.
“Không được! Đừng nói hai trăm triệu, nhiều hơn nửa cũng không được!”
Hai trăm triệu đô la cho một lần chữa bệnh, nghe đến cái này con số, Trần Vân Thanh trong lòng không khỏi co lại một chút.
Như tính ra, nó là đã gấp đôi giá trị mà Thanh Bang hắn thu nhập từ mấy năm nay cộng lại rồi, nó còn nhiều hơn mấy chuyến hàng buôn lậu của hắn cả chục lần có hơn.
Có điều như chỉ dựa vào đó để làm cho Trần Vân Thanh hắn phá đi nguyên tắc của mình, đó là khó khăn a.
“Đối phương còn đưa ra một cây trăm năm nhân sâm!” Lê Hữu Tài bình thản uống trà như thường, tiếp tục khai ra thêm một cái giá lớn đến.
Nguyên tắc của Trần Vân Thanh này hắn đã lãnh giáo qua, đây là một loại nguyên tắc nửa vời, Lê Hữu Tài hắn là biết đến, trong điều kiện không có gây ra tổn hại cho quốc gia mà nói, cái gì Trần Vân Thanh này cũng đi làm, lén lút quan hệ làm ăn với lại với lại Hoa Quốc người cũng là không ít lần.
Những cái buôn lậu hàng hóa của công ty Vân Thanh thời gian qua, phần lớn chính là xuất phát từ Hoa Quốc bên kia mà đến.
Trần Vân Thanh còn nhiều lần lấy danh nghĩa của Lê Hữu Tài hắn trị bệnh cho đám người Hoa Quốc kia để kiếm lấy tiền nữa, chính trị gia bên trong cũng không có ít, mỗi lần ra tay giá cả thật sự là cắt cổ, làm tổn hại thanh danh của Lê Hữu Tài hắn tại thị trường quốc tế rất là nhiều.
Có thể nói quỹ đen của tên Trần Vân Thanh này qua lại với Hoa Quốc người là không có ít đâu.
Tính ra đâu đấy nó còn nhiều hơn cả Lê Hữu Tài hắn tích lũy mấy chục năm nay nhiều lần, đây chính là một cái đại phú hộ ẩn hình a.
Những chuyện mờ ám này của Trần Vân Thanh, hắn liền là biết tổng, chẳng qua là chỉ giả vờ như không mà thôi.
Muốn nhận xét khách quan về Trần Vân Thanh người