Trương Mỹ tắt máy và bắt tay vào làm việc, cắt vải thành từng miếng rồi may chúng lại với nhau để những mảnh vải ấy trở thành những kiệt tác hấp dẫn người nhìn.
Cô cặm cụi làm suốt mấy giờ đồng hồ liền, đến tận lúc một giờ sáng mà hoàn toàn quên mất việc cả ngày hôm nay cô vẫn chưa có gì bỏ bụng.
Đến khi Trương Mỹ nhận ra thì cô chỉ đi vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ.
___________________________
Trương Mỹ đến công ty khá sớm vào sáng hôm sau, cô cũng không quên mang theo những thứ cần thiết cho bộ đầm.
Mặc dù giờ này vẫn còn sớm, nhưng vì đang trong giai đoạn chuẩn bị cho ra mắt trang phục mới nên hầu hết mọi người đến công ty từ sớm, thậm chí còn có một số người tăng ca tối ngày hôm qua, đến tận sáng ngày hôm nay vẫn còn ở đây.
Một ví dụ điển hình chính là Ảnh Quân, nhưng Trương Mỹ không hề biết điều đó.
Vừa mở cửa bước vào phòng, mọi người đều đồng loạt quay về phía cô ngẩn người nhìn một lúc rồi lộ rõ vẻ mặt vui mừng, nồng nhiệt chào đón Trương Mỹ như ngày đầu cô mới vào làm vậy.
Nhưng ở phía xa xa, có một người vẫn chăm chú vào công việc của mình, đôi lúc thì đưa mắt liếc xéo Trương Mỹ.
“Ôi Trương Mỹ, cô về nước rồi à? Tôi nghe bảo là cô đi công tác ở Pháp, lâu lắm rồi mới gặp cô đấy.”
Một nữ đồng nghiệp vui mừng chạy đến chỗ cô nói.
“Phải đấy, em có nhiều thứ muốn xin ý kiến từ chị lắm mà chị không có ở đây, nhưng em thì lại không có số của chị.”
“Lâu rồi không gặp mọi người.” - Trương Mỹ cười nói với những người đồng nghiệp thân thiện của mình rồi quay sang nói với cô hậu bối đang vui mừng nhìn cô - “Em có thể hỏi những người khác số của chị mà?”
“À đúng rồi ha! Em đãng trí quá đi mất, em hoàn toàn quên đi việc có thể xin số điện thoại của chị từ người khác.”
Cô gái ấy sực nhớ ra việc đó, trợn tròn mắt nhìn cô.
“Lỡ rồi thì một lát nữa chị đưa số điện thoại của mình cho em nhé!”
“Vâng.”
Trương Mỹ dường như bị vây quanh bởi mọi người xung quanh, nhưng rồi một giọng nói quen thuộc và quyền lực vang lên, ngay lập tức mọi người đều quay sang nhìn về phía nơi giọng nói ấy phát ra và né sang hai bên cho người đó đi.
“Có chuyện gì mà tụ tập ở đây một đống vậy? Sao mọi người không nhanh đi làm việc đi chứ? Đã tự nguyện đến sớm thì phải tập trung vào làm việc chứ.”
Thanh Hoa nghiêm mặt nhìn những người đang đứng tụ tập ở đó, vì bọn họ đứng che khuất cả Trương Mỹ nên cô không hề thấy Trương Mỹ đâu, cho đến khi những người đó đứng tránh đường sang một bên.
“Oh, Trương Mỹ, em về nước rồi à? Hẳn là chuyến đi vất vả lắm nhỉ? Nhưng dù sao cũng trở lại công ty rồi thì hãy cùng cố gắng em nhé!” - Thanh Hoa cười nói với cô rồi quay sang nói với mọi người - “Tất cả quay về làm việc đi, chào đón em ấy như thế là đủ rồi.”
“Vâng.”
Bọn họ đồng loạt đáp rồi trở về làm công việc của mình.
“Còn em theo chị.”
Thanh Hoa nói với Trương Mỹ.
Cô nghiêng đầu thắc mắc nhìn Thanh Hoa, nhưng cô ấy đã nói thì Trương Mỹ nghe theo thôi.
Cô đi theo Thanh Hoa đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi cửa, vẻ mặt nghiêm túc của cô ấy nhanh chóng được thay thế bằng một vẻ mặt vui mừng hớn hở, có khi còn vui hơn cả những người đồng nghiệp vừa nãy khi gặp Trương