Vi Thừa An xoa xoa thái dương, lúc này mới phát hiện không phải đang ở trong nhà của mình, đứng dậy đi ra ngoài liền nhìn thấy Tư Đồ Thác và Âu Dương Điệp đang ngồi trên ghế sofa.
“Thừa An, dậy rồi hả? Ngồi xuống cùng ăn sáng đi.
”
“Thác, hôm qua cám ơn cậu.
” Anh đi đến ngồi xuống.
“Vi Thừa An, em không ngờ người như anh cũng sẽ mượn rượu giải sầu, em còn tưởng rằng anh bách độc bất xâm chứ.
” Âu Dương Điệp cười trêu ghẹo.
“Anh cũng là người, không phải thần, là người thì sẽ có thất tình lục dục.
” Vi Thừa An liếc nhìn cô một cái, không hề ngạc nhiên vì anh tin chắc rằng Tư Đồ Thác đã nói cho cô biết.
“Thừa An, giỡn đủ rồi.
Hôm qua cậu đi rồi mẹ cậu nói với tôi là cha cậu bị bệnh cho nên bà ấy muốn cậu trở về.
” Lúc này Tư Đồ Thác mới lên tiếng.
Cha bị bệnh? Vi Thừa An lặng đi trong giây lát, toàn thân cũng cứng ngắc một chút, nhưng vẫn nhẫn tâm mạnh miệng: “Chuyện không liên quan đến tôi.
”
“Được rồi, đừng làm ra vẻ vô tình, bỏ tất cả mọi thứ qua một bên không nói, ông ấy là người cha đã dưỡng dục cậu, chỉ riêng phần ân tình này, cậu cũng nên đến thăm ông ấy.
” Tư Đồ Thác nhận ra ánh mắt của anh rõ ràng đang lo lắng.
“Đúng đó, anh hẳn là nên trở về, thật ra, anh biết không, cha mẹ có rất nhiều suy nghĩ mà chúng ta không hiểu được, nhưng em dám cam đoan là bọn họ chỉ muốn tốt cho chúng ta, trước đây anh có thực sự hiểu vì lý do gì mà bọn họ lại kiên quyết phản đối anh như vậy không? Có một số chuyện nếu bỏ lỡ sẽ không còn cơ hội, giống như chuyện của em và Thác ngày trước, cha khổ tâm an bài gả em cho anh ấy, nhưng em lại không thể thấu hiểu được nên đã để cho Lý Mai thừa cơ lợi dụng, đến bây giờ rốt cuộc em đã hiểu nỗi khổ tâm của ông, cho nên mặc kệ anh có tha thứ hay không, mong anh hãy cho chính mình một cơ hội nghe lời giải thích của bọn họ, đừng khiến cho bản thân phải hối hận.
” Âu Dương Điệp lấy mình ra làm ví dụ để thuyết giáo lí lẽ.
Vi Thừa An im lặng suy tư về lời nói của họ, nghĩ đến dáng vẻ vô cùng tiều tụy của mẹ ngày hôm qua, trong lòng thật sự cảm thấy hơi đau đớn.
“Người anh em, đi thôi.
” Tư Đồ Thác vỗ vỗ bờ vai anh.
Vi Thừa An khẽ cười “Cậu không sợ mất đi trợ thủ đắc lực như tôi sao?”
“Đương nhiên sợ, tuy nhiên ‘tái ông mất ngựa, an tri hoa phúc’ [ông lão vùng biên giới mất ngựa, nào biết đó là họa hay phúc], bị mất một trợ thủ đắc lực nhưng biết đâu tôi lại được một đối tác tiềm năng, vậy thì tôi vẫn lời chán.
” Vẻ mặt Tư Đồ Thác cười gian trá.
“Giờ này mà cậu còn mưu tính được như vậy.
” Vi Thừa An lườm anh một cái.
“Cái gì mà mưu tính, cái này gọi là tư duy kinh doanh, chủ tịch Vi, tôi quả thật rất mong đợi sự hợp tác giữa chúng ta.
” Tư Đồ Thác trịnh trọng vươn tay ra.
“Đừng làm trò nữa.
” Vi Thừa An dùng đũa hất tay anh ra, giờ này mà cậu ta còn có tâm tư đùa giỡn với mình, đúng là đã qua nhiều năm như vậy, có lẽ mình thật sự nên về nhà xem sao.
Trở lại ngôi nhà mà mình xa cách đã lâu, trong lòng của anh quả thật hơi dao động, xe mới vừa trờ tới cửa thì đúng lúc gặp vú Lý từ bên ngoài mua thức ăn trở về.
“Cậu chủ, cậu đã trở về.
” Vú Lý vừa nhìn thấy anh liền kích động, đôi mắt ươn ướt nhìn anh thì thào: “Vài năm không gặp, cậu cao lớn, trưởng thành, rắn chắc hơn hẳn.
”
“Vú Lý, vú có khỏe không?” Vi Thừa An ôm lấy bà, vú Lý đã chăm sóc anh từ nhỏ đến lớn