Yêu Thương Chưa Thỏa

Ngoại Truyện Bởi Vì Tôi Ghen Ghen Ghen Ghen Mà 8


trước sau


Chó dữ xông tới thẳng mặt, mẹ già con thơ nhà Trần Tiểu Liên còn ở đằng sau lưng, dù thế nào cũng không thể bỏ lại bọn họ.

Tôi quơ bừa lấy một thanh gỗ bỏ đi trên mặt đất dọa dẫm hai con súc vật kia, cố gắng dồn hết toàn bộ sự chú ý về phía mình.

Quả nhiên một con chó dữ bị chọc giận bổ nhào về phía tôi, bị tôi ngăn lại kịp thời bằng gậy gỗ, một con khác thì tranh thủ tấn công về phía bắp đùi, lại bị tôi nhanh mắt rút về, một đạp văng xa.
Đợt tấn công đầu tiên không trúng mục tiêu, hai con chó dữ vừa sủa vừa giằng co với tôi một hồi, sau đó chúng bỗng nhảy chồm lên bắt đầu đợt tấn công thứ hia.

Tôi vật lộn với hai con chó dữ bên đường, thật sự không có tí ngầu nào, người thắng chó, nói ra chẳng hề vẻ vang, mà nếu thua, thì bách nhục.
Chẳng biết tự khi nào, dân chúng đứng hóng hớt ngày một nhiều lên, nhưng trước hai con súc sinh dữ dằn hùng hổ, chẳng một ai dám tiến lên giúp đỡ, chỉ có một cậu trai ngồi xuống nhặt mấy cục gạch ném về phía hai con chó từ đằng xa.
Mặc dù không có tác dụng thực chất nhưng cũng thành công thu hút sự chú ý của một trong hai con, tôi tranh thủ vung gậy lên đánh thật mạnh vào mặt nó – một tiếng kêu thảm thiết xé trời vang lên, con chó bị tôi đánh vào mắt lập tức chạy trối chết.
Tôi nhìn con chó bị thương máu chảy từng dòng, bò trườn về phía xa mà lòng dâng đầy cảm khái: Súc sinh nào có tội gì, có tội thì chính là súc sinh không bằng người mà thôi.

Đám người kia thấy một con bại trận, cuối cùng cũng có can đảm xúm vào, một con chó khác thấy không ổn, không cam lòng sủa hai tiếng về phía tôi xong thì cũng chuồn đi mất.
Thời khắc chỉ mành treo chuông, chỉ lo liều mạng với chó, tôi hoàn toàn không nhận ra trên người đã bị thương chằng chịt, đùi rách một miếng da, máu chảy ròng ròng ngấm đỏ rực cả ống quần, trông vô cùng thê thảm.

Tôi lại nhìn xuống tay mình, gậy gỗ trong tay tôi chắc là phế liệu từ công trình nào đó, đinh ghim cả đống, có một cây đinh cắm sâu vào trong lòng bàn tay tôi, vậy mà tôi lại chẳng hề cảm thấy gì.
May mà mẹ già con thơ nhà Trần Tiểu Liên không bị thương.

Tôi ném cái gậy gỗ nhoe nhoét máu trong tay xuống, cà nhắc đi tới trước mặt cô bé, quỳ nửa người xuống dùng mu bàn tay còn sạch vuốt lên mái tóc nó, dịu dàng hỏi: “Vừa rồi có sợ không?”
Con bé gật đầu rồi lại lắc đầu, bỗng nhiên nó nhoẻn miệng cười với tôi, môi đỏ răng trắng, cực kỳ xinh xắn.

nó nói hình như tôi hiểu được lời mà chú nói lúc trước với tôi rồi.
Từ ngày gặp mặt con bé này, nó đã hỏi tôi rất nhiều lần, rằng có bao nhiêu người nói mẹ nó là con đàn bà độc ác giết chồng, là loại đàn bà hư hỏng phải bị bắn chết, nói đến đây, nó sẽ thấp thỏm vần vò góc áo, hỏi tôi rằng: “Rốt cuộc mẹ cháu có phải là một người đàn bà hư hỏng không?”
“Phản kháng để chiếm được tự do.” Tôi nghiêm túc trả lời nói, “Mẹ của cháu không phải một người đàn bà tồi tệ, kẻ ác thật sự chính là hai tên thả chó kia.”
Thực ra với vết thương nhỏ này, tiêm phòng dại và phòng uốn ván là xong.

Nhưng Hình Minh khăng khăng bắt tôi nằm viện, cậu ta ra dấu bằng ánh mắt với tôi, tôi cũng lập tức hiểu được ý người này – có một câu được truyền trong giới luật sư phái đối chọi, “Giằng co trên tòa, tạo thế ngoài tòa”, công nhận là không uổng sức lực.
Hình ảnh chó dữ cắn xé tôi được người qua đường chụp lại, lập tức lan truyền khắp internet, bộ mặt thật ác độc của chính quyền thị trấn bị phơi bày, cuối cùng cũng kéo được sự chú ý của cư dân mạng tối ngày chỉ lo hóng scandal tình cảm của ngôi sao quay trở về với vụ án Trần Tiểu Liên.

Ngay lập tức, lòng dân sôi sục, ngay cả người nhà bị hại và luật sư ủy thác cũng bị thả chó ra cắn, đối xử tàn nhẫn, đủ để thấy khi đó Trần Tiểu Liên tuyệt vọng tới nhường nào.
Mặc dù chính quyền thị trấn phải chịu áp lực, ra mặt tỏ vẻ “đã đuổi hai bảo vệ thả chó làm bị thương người”, nhưng

tôi vẫn một mực đâm đơn kiện chính quyền địa phương, cái trò “dân kiện quan” này thắng hay thua không quan trọng, quan trọng là tôi đã thắng chắc chuyện vụ án Trần Tiểu Liên được tái thẩm trên mặt trận dư luận rồi.
Chật vật đối phó với hết lượt phóng viên này tới lượt phóng viên khác, tôi đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì bỗng nghe thấy Ngu Thiếu Ngải bên cạnh thốt lên: “Ba, sao ba lại tới đây?”

“Luật sư Phó vừa nghỉ ngơi, chúng ta ra ngoài nói.” Hình Minh vừa đi vừa lườm Ngu Thiếu Ngải, khẽ nói, còn chẳng phải là vì cậu mách lẻo hay sao.
Bệnh viện huyện Tiển đơn sơ tuềnh toàng, phòng bệnh của tôi đơn thuần là kéo một tấm rèm ở cuối hành lang ngăn cách.

Tôi nghiêng đầu qua, xuyên qua khe hở giữa tấm rèm, mơ hồ thấy được sườn mặt của một người đàn ông – vẫn có câu người chia đủ loại, đàn ông xinh đẹp bên cạnh tôi nhiều, rất nhiều, anh tôi rất anh tuấn, Hình Minh là biên tập viên truyền hình đẹp trai nhất Trung Quốc, Đường Dịch Xuyên là công tố viên đẹp trai nhất Trung Quốc, ngay cả Ngu Thiếu Ngải tình cờ gặp gỡ cũng có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp.
Nhưng có thể đẹp không ai bì được như tôi đây, e là cũng chỉ có một người như thế.
Sự rung động trong lòng dâng lên, tôi đoán vị này hẳn chính là giám đốc Ngu trong miệng rất nhiều người, Ngu Mỹ Nhân.
“Nghe Thiếu Ngải nói luật sư em xếp cho vụ án nhà họ Trần giả vờ bị thương nằm viện, sao thế, ngựa quen đường cũ à?” Trong giọng Ngu Trọng Dạ có ý cười, nồng nàn như rượu.
“Đâu ra, đừng có nghe con trai anh nói bậy, em không giả vờ, người ta bị thương thật.

Chưa kể em cũng không định để ‘Tầm nhìn Đông Phương’ đưa tin này.” Giọng Hình Minh không còn sự lạnh lẽo trước kia, nghe đầy ý nũng nịu, “Dù sao thì ắt có người khác đưa tin, em cũng chẳng ngăn được.”
Đúng vậy.

Sau khi video tôi bị chó dữ cắn được tung ra, có rất nhiều tài khoản VIP nổi tiếng đã lập tức đưa tin nhập viện, thương thế của tôi qua miệng từng người lại ngày càng nặng nề hơn, như bọn họ nói, tôi bị hộc máu mồm mặt mày thì bầm dập, gãy tay đứt chân, nghe thôi đã thấy thảm.
Ngu Trọng Dạ nhoẻn cười: “Hồ ly.”

Hình Minh cũng cười: “Học theo cáo già thôi.”
“Giám đốc đài bên em tới tìm tôi, nói em buộc phải tham gia tiết mục cuối năm của đài.”
“Biên tập viên đưa tin tốt nhất là không nên lộ mặt trong mấy chương trình giải trí.” Giọng Hình Minh không mấy vui vẻ, “Chưa kể còn mặc comple đỏ choét, xấu điên.”
“Minh Minh mặc gì cũng đều đẹp mà.”
“Không đỡ được không đỡ được,” Ngu Thiếu Ngải bỗng ló đầu vào từ bên ngoài rèm, nói với tôi, “luật sư Phó, anh nói xem em có thể không ‘tảo hôn khi còn trẻ’ được không?”
Hình Minh biết tôi còn chưa ngủ nên quay lại chào tạm biệt, nói phải về đài đưa tin, vụ án Trần Tiểu Liên đành phiền tôi vậy.
Tôi là luật sư bào chữa cho Trần Tiểu Liên, sao lại nói là phiền, tôi chào tạm biệt gia đình ba người nọ, thấy Ngu Trọng Dạ cúi người thầm thì gì đó bên tai Hình Minh, Hinh Minh lập tức đỏ bừng mặt, cậu ta ngẩng đầu nhìn người yêu, khẽ cắn môi gật đầu cười.
Tình yêu của người khác, rực rỡ xinh đẹp đến mức khiến tất thảy mọi thứ xung quanh đều mất đi sắc màu vốn có.

Tôi nằm xuống giường khẽ thở dài, thầm nghĩ giờ hẳn là Đường Dịch Xuyên cũng đã thấy tin tôi bị thương rồi, đừng nói là đích thân tới đón như giám đốc Ngu, tại sao ngay đến cả một cuộc gọi an ủi cũng không có?.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện