[12 Chòm Sao] Chìa Khóa Mở Cửa Trái Tim

- Chap 17 : Hành trình leo núi [ part 2 ] -


trước sau

Sau khi tụ họp xong xuôi, lấy số báo danh với cô giáo chủ nhiệm, tụi nó thẳng tiến leo núi. Trời cao vời vợi, ánh nắng chan hoà, thỉnh thoảng lại có vài cơn gió đùa nghịch thổi nhẹ nhàng dưới bầu trời trong xanh. Thời tiết như vậy, không lạnh cũng không nóng, làm cho người ta có một cảm giác thoải mái khó mà nói được thành lời.
Leo được nửa quãng đường, mọi người dừng lại nghỉ ngơi đôi chút. Việc leo núi này là tổ chức phong trào cho học sinh, không miễn cưỡng tham gia, nếu không thích có thể ở lại thảo nguyên để chơi các trò chơi khác vui hơn còn nếu leo núi thì sẽ leo hết một ngày, ngày hôm sau liền xuống núi. Hoạt động như vậy, không ô ép mà còn vô cùng thoải mái. Cảnh rừng dường như có chút sửa sang nhưng mà vẫn đẹp. Nhìn chung quanh mình toàn là một màu xanh của lá, không khí trong lành dễ chịu, mặc dù không phải là cảnh nguyên sơ. Tinh thần của ai cũng vô cùng phấn chấn, đi leo núi mà không biết mệt. Song Ngư và Bảo Bình đi dẫn đầu, hăng hái khám phá xung quanh, thỉnh thoảng bắt Ngư dừng lại cùng mình xem xét một vào loại cây thú vị mọc bên rừng. Song Ngư cũng không phản đối vô cùng hăng hái.
- Í, cây gì lạ thế ? - Song Ngư liếc mắt phát hiện một cái cây nhỏ nhắn có hình thù vô cùng lạ mắt.
- Đâu đâu ? - Bảo Bình liền chạy lại.
- Đây này. - Song Ngư chỉ chỉ.
Và hai người lại lao vào nghiên cứu. Bọn đi đằng sau đương nhiên cũng phải dừng lại đợi rồi.
- Nè, hai người xong chưa vậy ? - Kim Ngưu kêu trời kêu đất.

- Đợi chút thôi, sắp rồi. - Bảo Bình trấn tĩnh Ngưu.
- Hai người thích thì đi sau nhé, tụi này phải leo được lên tới đỉnh trước chiều nay đấy. - Thiên Yết lạnh lùng nói đồng thời đưa tay lên nhìn đồng hồ.
- Nhưng mà nghỉ chút cũng được mà, đau chân muốn chết. - Cự Giải phụng phịu nói.
- Ấy ấy, Cự Giải khát không? Uống nước không ? Đói không ? - Bạch Dương loi choi hỏi dồn, hăng hái đưa khăn cho Cự Giải lau, dìu Cự Giải ra chỗ có mỏm đá to gần đấy ngồi.
- Anh chị, thân mật cũng có lúc chứ, em thấy tủi thân quá. Có mỗi em F.A thôi à ! - Thiên Anh cười dở khóc dở nói.
Cự Giải đỏ bừng cả mặt, muốn đẩy Bạch Dương ra, nhưng anh níu cô lại. Vẻ mặt phải gọi là vênh váo với Thiên Anh hết biết :
- Thiên Anh à ,em mau tìm người yêu đi cho nó bớt tủi thân.
- Nào có mà tìm. -

Thiên Anh thở dài não nề, bỗng.....chuông điện thoại cô reo.
"........."
- Dạ con biết vậy con sẽ về liền, đưa trực thăng tới chỗ này đi cha. - Thiên Anh nói xong liền dập máy.
- Sao vậy, bộ có chuyện gì sao ? - Nhân Mã lăng xăng chạy ra hỏi.
- Em phải về có chút việc. Cha em kêu về rồi. - Thiên Anh trầm mặc lúc lâu rồi nói, sau đó đi ngược lại với mọi người. Đi xuống chân núi.

Sư Tử tới bên cạnh vỗ vai Thiên Anh, bảo là cô đi xuống cẩn thận, tới chân núi thì gọi cho Sư Tử để cô bớt lo lắng. Thiên Anh gật đầu, vẫy vẫy tay rồi dứt khoát đi xuống dưới, Thiên Bình cũng nhắn cô gửi lời hỏi thăm cha mẹ hộ anh.
Rồi tất cả tiếp tục lên đường. Chỉ còn hơn 1/3 đường núi nữa là tới nơi, ánh mắt trời cũng sắp đứng bóng.
- Cũng gần 11 giờ rồi, nghỉ chút ăn chưa rồi tiếp tục lên đường. - Xử Nữ nói, lấy tay che đi khuôn mặt để tránh ánh nắng rọi vào người.
- Được đấy, tạm nghỉ chút. - Song Tử gật gật.
Ma Kết tìm chỗ thích hợp rồi bảo mọi người dừng chân. Lấy đồ ăn nhẹ trong túi ra đưa mọi người. Trò chuyện rôm rả hồi lâu, nghỉ trưa cũng được gần 1 tiếng cả lũ liền huy động nhau lấy lại tinh thần và hành trình leo núi được tiếp tục.
Sắp tới đỉnh núi , mọi người phấn chấn hơn hẳn. Nhân Mã chạy lên đầu tiên, chống nạnh cười cười. Nụ cười đó còn rạng rỡ hơn ánh mặt trời. Đủ ấm áp để sưởi ấm tim ai đó. Người đó cũng khẽ cười, trong lòng thầm nghĩ : "Nhân Mã, em thực sự là người tôi yêu, yêu rất nhiều. Nhưng có lẽ rằng tôi sẽ không với tới em nổi mất "
===============
Đang tự hào đứng trên đỉnh núi, Nhân Mã láo liếc nhìn xung quanh. Mặt cô từ tươi cười, rồi biến sắc, mặt cắt không còn giọt máu.

- Nhân Mã ,sao vậy ? Bộ có chuyện gì không ổn sao ? - Xử Nữ lo lắng nhìn. Dự cảm không ổn dâng lên.
- Kim.....Kim.....Ngưu biến mất rồi - Nhân Mã khó nhọc nói.
Kim Ngưu mất tích ?
Tay Thiên Yết siết chặt lại, khuôn mặt thêm phần băng giá. Kim Ngưu, em ở đâu ? Xin em, đừng làm tôi lo lắng .
---- End chap 17 ----
P/s : Vì sắp tới Riko không viết tiếp cùng Lạc được sau chap 18 thì toàn bộ là tác phẩm của Lạc nhé các bạn , mong các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ . Tiện đây Lạc đăng 2 chap luôn : 17+18.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện