Lăng Tử Yên gặp lại Vivi trong siêu thị lớn cạnh tòa nhà Quốc Tế Hải An, Lăng Tử Yên và Hứa Minh Ưu muốn mua thịt bò khô, định ăn vào lúc giữa trưa khi viết truyện ngắn thiếu nhi.
Xe Hứa Minh Ưu còn chưa đỗ xong thì Lăng Tử Yên đã nhìn thấy Vivi.
Dưới ánh mặt trời chói chang, Vivi đứng trên vỉa hè ở cổng siêu thị, xung quanh là dòng người qua lại, có một đôi nam nữ đang đứng đối diện nhìn cô ta.
Một người chính là Âu Tấn Tài hôn phu của cô ta và cô gái tham tiền ngày đó!
“Âu Tấn Tài, tháng mười này chúng ta sắp kết hôn rồi.
Tại sao anh lại làm thế?” Cuối cùng, Vivi bước lên phía trước ngẩng đầu vặn hỏi chồng chưa cưới của mình.
“Vivi à, tôi không thích cô.
Năm đó, đính hôn với cô là do ba mẹ cô mất rồi.
Khi còn sống, họ hy vọng tôi chăm sóc cô nên tôi mới đính hôn với cô, còn bây giờ…”
“Bây giờ, công ty ba mẹ để lại cho tôi.
Anh biến nó thành của anh rồi cảm thấy tôi dư thừa?” Vivi cắt ngang lời anh ta: “Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?”
“Sao tôi không thể đối xử với cô như vậy hả? Cô có biết không, vì cô, vì mẹ cô mà mẹ tôi phải chịu bao nhiêu đau khổ? Haha…Nếu không phải vì cô, tôi và mẹ tôi cũng đâu đến nỗi chịu khổ như thế? Cho nên tôi muốn trả thù cô…”
“Nhưng tôi đâu có làm gì anh và mẹ anh.”
“Vì cô, tôi và mẹ tôi chịu nhiều đau khổ đến vậy.
Một câu nói cô không làm gì là có thể chối bỏ những cực