Tàu Conquest vững vàng đáp xuống.
Bên ngoài hết sức im lặng.
Cố Liệt đi sau Địch Kỳ Dã, đi đến khoang xuống, nghe thấy âm thanh cúi chào đều nhịp liền lạnh lùng đánh giá: Có khoảng ba nghìn người đang đứng ở đây.
Mấy ngàn năm đã trôi qua, tại sao dân số lại giảm đi thế này?
Địch Kỳ Dã vẫn y như cũ, lười biếng đáp trả bằng một cái quân lễ.
Rốt cục lại thấy lại Địch thượng tướng, mà dáng vẻ của Địch thượng tướng vẫn chẳng hề thay đổi, lại nhìn động tác quen thuộc ấy, không ít đại lão Tiên phong doanh nước mắt lưng tròng, sau đó liền thấy vẻ mặt ghét bỏ quen thuộc của Địch Kỳ Dã.
Địch Kỳ Dã chân thành hỏi, "Các cậu đang khóc tang bù cho tôi đấy à?"
Đám đại tá ở hàng đầu tiên vốn dĩ thấy hắn nên mới xúc động đỏ mắt, chưa khóc được tí nào đã nghe thấy thượng tướng trước sau như một mở miệng chẳng giống con người, lại vui vẻ có sức sống trở lại.
Một người trong đó không kìm chế được, còn lớn tiếng nói, "Ngài biết bọn tôi đau lòng như thế! Thế mà ngài chẳng nói được câu gì tốt cả!"
Địch Kỳ Dã khẽ cười, bỗng dịu mặt đi, nhìn các binh lính và tướng sĩ ở đây, nói, "Tôi đã trở về."
Kết quả là, đám quân nhân lẽ ra có thể nhịn được bỗng òa khóc.
Đám sói con này cũng khiến người ta mất mặt thật đấy.
Địch Kỳ Dã hắng hắng giọng, chỉ về sau, đơn giản thô bạo giới thiệu, "Đây là người yêu của tôi."
Cố Liệt hơi gật đầu, vẫn chưa nói gì.
Ngoại trừ binh lính cùng đi theo hai người bọn họ, tất cả mọi người đều choáng váng.
Một lát sau, hiện trường bắt đầu xuất hiện một đám khẽ thầm thì "Có phải tôi đang gặp ảo giác không?", "Ủa tưởng bảo độc thân cả đời cơ mà??" đủ kiểu.
Đám binh lính trên tàu Conquest bí mật cảm thấy vô cùng sung sướng - bọn họ bị sốc lâu như vậy nhưng vẫn luôn giữ kín như bưng, chỉ báo cho một mình Cố Trường An, nhẫn nại lâu như vậy chính là để chờ được khoảnh khắc này!
Cố Trường An phá vỡ sự im lặng, tay cầm áo khoác thượng tướng bước về phía trước, gọi một tiếng, "Thượng tướng."
Địch Kỳ Dã nhìn anh, lấy áo khoác mặc vào, lập tức cảm thấy như thể mình đã quay về như trước.
Hắn vung tay lên, dùng ngữ khí không kiên nhẫn đặc trưng của mình, ra lệnh, "Ai nên làm gì thì đi làm cái đó đi, Cố Trường An ở lại."
Cố Trường An đề nghị, "Để Liêu Sa cũng ở lại đi."
Địch Kỳ Dã nhướng mày, đáp, "Tùy cậu."
Vì thế Seryozha cũng ở lại.
Những người khác rời đi một cách bài bản.
Ngoài hai thiếu úy đang làm nhiệm vụ ở phía xa, chỉ còn bốn người đang đứng trên bệ hạ cánh.
Trong đó có hai người đang tỏa sáng.
Địch Kỳ Dã đang muốn trực tiếp hỏi chuyện, Cố Trường An lại nhìn về Cố Liệt đang đứng phía sau hắn, "Thượng tướng, giới thiệu chút?"
Cố Liệt tiến lên nửa bước, đi đến bên cạnh Địch Kỳ Dã.
Hắn vẫn luôn chưa phô bày khí thế của mình, khiến người ta chỉ có ấn tượng rằng hắn là một Alpha cao lớn đẹp trai, nhưng bây giờ hắn lại phô bày hết khí thế của mình ra.
Người đàn ông này hết sức uy nghiêm, khiến người ta khẩn trương theo phản xạ, không thể khinh thường.
Địch Kỳ Dã nghĩ một chút, nói, "Cố Liệt, người cổ đại, nghề nghiệp là hoàng đế khai quốc, sau khi bị cậu kéo qua đây thì trở thành Alpha."
Vế cuối cùng, Địch Kỳ Dã nói hết sức ý tứ sâu xa.
Vì thế, Cố Trường An nghĩ đến việc thượng tướng trở về đột nhiên ngoài ý muốn hóa thành Omega, lập tức thấy hụt hơi.
Anh chế giễu cười, duỗi tay, "Trùng hợp thật, tôi cũng họ Cố, tên Trường An, Cố Trường An.
Cố Liệt tiên sinh, xin chào."
Câu nói theo thói quen vừa bật ra, Cố Trường An bỗng ý thức được một điều là, vị tiên sinh này là người cổ đại, khả năng cao cũng không biết rõ bắt tay nghĩa là gì, sau đó lại nghĩ đến việc cả người mình bây giờ đang phát sáng, nhìn có vẻ không giống người lắm.
Nghĩ vậy, Cố Trường An vừa định thu tay, tránh cho hai bên ngại ngùng, Cố Liệt đã dường như cong khóe môi một chút trong chớp mắt, sau đó rất tự nhiên bắt tay anh.
Hắn vừa chạm vào đã thả ra, đồng thời cũng nói, "Xin chào."
Khả năng tiếp thu này thật không hổ là người đã từng làm đế vương.
Cố Liệt cười như không cười nhìn Địch Kỳ Dã, Địch Kỳ Dã lại nghiêng mặt không nhìn hắn.
Cố Trường An đoán rằng đại khái hai người đã nói qua với nhau về việc của Tiên phong doanh, thượng tướng cũng có thể đã nói rõ thân phận của mình cho người này, chứng tỏ tình cảm giữa hai người rất tốt.
Chẳng trách ánh sáng không thèm phân rõ linh hồn hai người, cứ thế kéo vị đế vương này cùng Địch Kỳ Dã quay lại luôn.
Có qua có lại, Cố Trường An đưa mắt ra hiệu cho Seryozha đang đứng bên cạnh mình, cũng giới thiệu, "Đại tá Seryozha, người yêu của tôi."
Seryozha khẽ gật đầu, Cố Liệt cũng gật đầu đáp lại.
Đều là kiểu người không nói những thứ vô nghĩa.
Địch Kỳ Dã nhìn chằm chằm Cố Trường An, bảo, "Trò chuyện xong rồi, nói đi, cậu định làm gì?"
Cục đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, mà tất cả chuẩn bị cũng đã hoàn thành, Cố Trường An chẳng có gì tiếc nuối nữa, trong lòng hết sức nhẹ nhàng vui sướng.
Anh giả vờ bối rối, đi loanh quanh, "Làm gì cơ? Tôi đã làm xong đâu."
Địch Kỳ Dã nheo mắt đánh giá anh, giọng rất chi "một giây lập tức sẽ đánh người", nói thẳng, "Cố đại tá, cậu có vẻ hoạt bát phết đấy nhỉ."
Cố Trường An cười cười.
Một người trước đây chơi nối thành ngữ không hề thạo như anh thế mà lại đáp trả, "Không phải quỷ điên không gọi là sống."
Không phải quỷ điên không gọi là sống là một câu của Kinh kịch, ý là diễn viên phải đam mê đến điên cuồng mới có thể thành công cụ, có thể hát vào lòng người, cũng dùng để khen ngợi tinh thần chuyên nghiệp kính nghề.
Đây là vấn đề, trước hết, cái tên Cố Trường An này còn không học thuộc được từ điển thành ngữ, thế thì anh biết tục ngữ từ khi nào? Thứ hai, cái tên này tự dưng trở thành một người phát sáng, rốt cục đã có chuyện gì xảy ra?
Địch Kỳ Dã nghĩ trong đầu rất nhanh, cũng cười, "Tôi chết một lần, thế mà cổ văn của cậu tiến bộ không ít ha."
Trong một thoáng, Cố Trường An bỗng trở nên ảm đạm, nhưng anh lại bỗng nhiên cười lên, "Tôi nhớ rồi.
Năm đó ở cô nhi viện, ngài mới mười một tuổi thôi, thế mà một mình trốn trên sân thượng xem tư liệu chiến thuật cổ đại.
Lúc đó quyển ngài xem chính là "Nghiên cứu thủy chiến của Sở tổ", ngài đúng là sùng bái vị hoàng đế khai quốc này thật đấy.
Chẳng lẽ Cố Liệt tiên sinh chính là Sở tổ ư?"
Cố Liệt vô tình lộ ra thói quen nhướng mày lây của Địch Kỳ Dã, gián tiếp thừa nhận, "Có cả chuyện này ư? Ta không biết đâu đấy."
Cố Trường An nghe vậy vui sướng.
Anh thật sự đã đưa thượng tướng đến nơi ngài ấy muốn đến, để ngài ấy gặp được người ngài ấy muốn gặp, thật sự quá may mắn.
Tuy rằng lúc tiễn đưa anh đã giận dữ nói, "Hy vọng ngài bị tình yêu quật", thế mà không ngờ thượng tướng thật sự đã bị tình yêu đánh cho một đòn, Cố Trường An từ sâu trong đáy lòng còn xuất hiện một ít cảm giác vui sướng hết sức vì báo được thù lớn.
Địch Kỳ Dã bị vạch trần thân phận fanboy của mình, lại bị lời của Cố Trường An gợi nhớ đến ký ức hồi nhỏ.
Nhớ lại vị sơ già Eve khủng bố đến không thể miêu tả được, Địch Kỳ Dã phảng phất lại nhìn thấy cảnh tượng phi nhân loại ở trong hành lang cô nhi viện Stardust ngày ấy.
Tức giận và kinh hãi đan xen, lập tức trong lòng hắn cảm thấy vô cùng phức tạp.
Hắn không nhìn ánh mắt Cố Liệt, tỏ vẻ không hề thẹn thùng, đúng lý hợp tình nói, "Tôi xem rất nhiều chiến thuật cổ đại."
Cố Trường An để lộ một nụ cười trộm hết sức rõ ràng, gật đầu đồng ý, "Ngài nói đúng."
Diễn xuất rất hào hoa.
Địch Kỳ Dã không hề cùng anh đi loanh quanh.
Hắn nghiêng đầu