Mặc Kinh Phong có chút đen mặt, hiển nhiên mới gặp không lâu, hắn đã vô cùng quen thuộc với y, nhìn y hắn cứ như thấy muội muội đáng yêu đang tươi cười với hắn vậy. Đặc biệt nụ cười ấm áp đó, như huyết mạch tương liên, làm trái tim hắn có chút mềm mại, như người thân, huynh trưởng đang nhìn hắn, đang cười với hắn.
Mặc Kinh Phong xoa xoa đầu, mày nhíu chặt lại.
Huyết mạnh tương liên ? Người thân ?
Sao có thể, nam nhân mới gặp này làm sao có thể khiến hắn cảm thấy huyết mạch tương liên được ?
-" Ta có thể ngủ trên giường không ?"
Hoàng Đế Tử nhẹ nhàng hỏi lại nhưng vẫn thấy Mặc Kinh Phong trầm tư, liền lập tức leo lên giường, đắp chăn có ý định ngủ.
Ca vẫn thường cho y ngủ chung thế này, khi còn nhỏ ca cũng ôm y ngủ, tránh cho y gặp ác mộng. Nhưng....đại ca sớm đã không còn trên thế gian này nữa, nay Hoàng Đế Tử gặp ngay người mang chung huyết mạch, càng đừng nói Mặc Kinh Phong có chút giống đại ca y, đương nhiên tính trẻ con trỗi dậy, mặc cho y bây giờ là lão già bao nhiêu tuổi.
-" Này, ngươi ngủ đây thì ta ngủ chỗ nào ?"
Mặc Kinh Phong rối rắm, lời vừa dứt lại truyền ra giọng nói mang chút bi thương của Hoàng Đế Tử :
-" Ta từ nhỏ phụ mẫu không có, chỉ có đại ca chăm sóc ta, đại ca mất rồi, giờ gặp được ngươi có chút giống đại ca, ta chỉ là nhớ huynh ấy thôi."
Nghe giọng bi thương của y, hắn có chút không đành lòng. Nhưng hắn căn bản không có thói quen ngủ cùng người khác, cho dù hắn đã sống qua một kiếp người.....
-" Này, vậy ta....."
Ánh mắt Mặc Kinh Phong rũ xuống, vừa quay lưng định xuống giường, đột nhiên một quyền đánh tới Hoàng Đế Tử.
Bỗng hắn có xúc động muốn biết, thực lực của nam nhân ôn nhu dịu dàng như ngọc này tới đâu !
Hoàng Đế Tử cau mày đưa tay ra đỡ.
Phanh !
Đúng lúc hai người đang gằn co, cánh cửa phòng bị đạp bay.
Mặc Nguyệt một chân đạp cửa phòng bật mở, hai tay chống hông, cười lớn.
-" Ca ca, muội có tin tốt muốn thương lượng với huynh !"
Mà Như Mộng ở phía sau hoảng hốt muốn ngăn hành động của nàng.
-" Tiểu thư, người là hoàng hoa khuê nữ đó."
Nhưng đột nhiên tiếng cười Mặc Nguyệt im bặt, cả không gian lâm vào một sự yên tĩnh đến đáng sợ, Như Mộng mặt mày tái đi, lo lắng hỏi :
-" Tiểu thư, thiếu gia xảy ra chuyện gì rồi sao ?"
Nhưng khi nàng vội vàng chen đầu vào nhìn, lập tức, biểu tình của nàng so với Mặc Nguyệt càng kinh khủng hơn.
Mùa thu lá rụng, lá vàng bay bay trong gió.
Hai nữ tử, hoá đá và vỡ vụn thành bột, bay theo gió.
Mặc Nguyệt :"..........."
Nàng đã tạo nghiệt gì rồi đúng không ? Sao có thể chọn đúng thời điểm như vậy nhỉ ?
Ập vào mắt nàng là một hình ảnh khiến người ta đỏ mặt, thậm chí máu mũi cũng muốn chảy như sông.
Hai nam nhân nằm trên giường với tư thế vô cùng ái muội, Mặc Kinh Phong một thân y phục lộ ra nữa ngực trái, hai tay bị một bàn tay to lớn hơn