Edit: Táo Mèo
Sáng hôm sau, Phỉ Minh Sâm làm thủ tục xuất viện dọn đồ về nhà.
Lâm Tố Vân phải đưa hai nhóc con đi học trước rồi mới qua đón cậu, cho nên khi cậu về tới nhà thì Lục Tịnh An đã đi học rồi.
Cậu về phòng mình, ngồi trước bàn sách.
Mấy ngày Phỉ Minh Sâm nằm viện, ngày nào Lâm Tố Vân cũng giúp con trai quét dọn, đó là lý do căn phòng rất sạch sẽ, giữ nguyên hiện trạng như trước khi cậu đi.
Lấy quyển sách từ trên giá xuống, vừa lật được vài trang thì cậu lại không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn qua cửa sổ về phía căn phòng đối diện.
Cánh cửa sổ kính đối diện phòng cậu đang khép chặt, rèm cửa cũng kéo kín mít, không thể nhìn lọt được bất kỳ khung cảnh nào bên trong.
Trước mắt cậu tái hiện lại cảnh tượng vô tình bắt gặp vào buổi tối hôm đó. Cô gái mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình, đứng trên ghế khẽ nhón chân lên, vạt váy theo động tác của cô nhích dần nhích dần lên phía trên bắp đùi...
Đột nhiên, Phỉ Minh Sâm cảm thấy nóng bừng, cậu lắc lắc đầu, gạt bỏ hết mấy cái suy nghĩ vừa rồi.
Rồi cậu tiếp tục cúi đầu đọc sách, còn trong căn phòng mà cậu vừa nhìn chăm chú kia, Lục Tuyết Cầm vừa mới nhận được một cuộc gọi.
"A lô, chào cô, xin hỏi cô có phải là Lục Tuyết Cầm không?" Một giọng nói lễ phép truyền tới.
"Đúng, là tôi." Lục Tuyết Cầm gật đầu.
"Tôi là nhân viên của Viện dưỡng lão An Dương, xin hỏi cô là người nhà của bà Cố Hi phải không ạ?"
Nghe vậy, Lục Tuyết Cầm cảm thấy khẩn trương hẳn lên, bà vội vã lên tiếng, "Đúng, bà ấy là mẹ tôi, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"
"Là thế này, bà cụ lên cơn sốt..."
"Cái gì? Lên cơn sốt? Gọi bác sĩ chưa? Hiện tại bà ấy sao rồi?" Lục Tuyết Cầm hỏi vội.
"Cô đừng lo lắng, bà cụ hạ sốt rồi, nhưng tình trạng này cứ lặp đi lặp lại vài lần rồi. Bà cụ không cho chúng tôi liên lạc với cô, tuy nhiên theo quy định của viện thì tình huống này nhất định phải thông báo cho người nhà."
Lục Tuyết Cầm khựng lại, trên gương mặt bà thoáng hiện lên sự đau khổ.
Bà cắn môi, khó khăn cất tiếng, "Được, tôi biết rồi, cảm ơn cô đã liên hệ, bây giờ tôi lập tức tới đó."
Sau khi cúp máy, Lục Tuyết Cầm gấp gáp gọi bác Lâm, bảo ông lập tức chở mình tới Viện dưỡng lão.
Bác Lâm cũng biết về hoàn cảnh nhà họ Lục, Lục Tuyết Cầm là con một. Hồi trẻ, vì muốn được ở bên người chồng cũ - Mục Khải Phát, mà bà suýt nữa đã đoạn tuyệt với người nhà, ai mà ngờ được hóa ra Mục Khải Phát lại là một tên cặn bã.
Dù biết thời gian qua con gái mình đã phải chịu nhiều đau khổ, cũng đã ly hôn, nhưng bà cụ vẫn chưa chịu tha thứ, cứ cố chấp đòi ở lại Viện dưỡng lão.
"Bà cụ, ... chắc là không muốn con cháu mình phải lo lắng thôi." Thấy Lục Tuyết Cầm lóng nóng như lửa đốt, bác Lâm bèn mở miệng an ủi, "Cơ thể xương cốt của bà cụ vẫn luôn khỏe mạnh, hẳn là không có gì đáng ngại đâu."
"Chú Lâm, chú đừng nói nữa, tôi biết mà." Lục Tuyết Cầm nhắm mắt lại, sau đó lại quay qua ngắm đường phố bên ngoài khung cửa xe.
Nghĩ tới chuyện mẹ mình dù bệnh cũng không muốn liên lạc, đôi mắt Lục Tuyết Cầm mờ đi vì ngấn lệ. Đau khổ và hối hận cứ luẩn quẩn trong lòng bà, khiến cho bà không nghe lọt tai được bất kỳ điều gì nữa.
Qua kính chiếu hậu, bác Lâm khẽ thở dài nhìn Lục Tuyết Cầm, ông biết có nhiều lời cũng vô dụng, cho nên đành tập trung lái xe...
"Anh hai, anh về rồi!"
Hai bóng hình nhỏ bé chạy ùa qua cửa chính, thấy Phỉ Minh Sâm từ trên tầng đi xuống, hai nhóc hưng phấn la lên.
Bây giờ khoảng bốn giờ chiều, Phỉ Triêu Dương và Phỉ Tân Nguyệt vừa tan học về tới nhà. Vào chiều thứ sáu, trường bọn nhóc chỉ học hai tiết, cho nên được về khá sớm.
"Tiểu Dương, Tiểu Nguyệt." Phỉ Minh Sâm cười.
Thấy hai nhóc nhào về phía con trai, Lâm Tố Vân nhíu mày, "Đừng đụng vào, cơ thể anh hai các con chưa khỏi hẳn đâu."
Nghe vậy, Phỉ Triêu Dương và Phỉ Tân Nguyệt vội vã thắng gấp, dừng lại trước mặt Phỉ Minh Sâm.
"Anh hai, vết thương của anh chưa lành sao?" Phỉ Tân Nguyệt dè dặt hỏi.
"Sắp rồi, đừng lo lắng." Phỉ Minh Sâm vỗ về xoa đầu em gái.
"Anh hai, có phải anh đau lắm không?" Phỉ Triêu Dương hỏi tiếp.
"Cũng tàm tạm, giờ hết đau rồi."
Phỉ Triêu Dương gật đầu, "Anh hai em giỏi nhất, chắc chắn sẽ không đau!"
Cậu nhóc tháo cặp sách trên lưng xuống, lấy từ trong đó ra một thanh chocolate.
"Anh hai, em để dành cho anh này." Nói xong, cậu nhóc đưa cho anh trai.
"Em cũng có!" Phỉ Tân Nguyệt lấy ra một bọc kẹo, không cam lòng tỏ ra yếu thế.
Phỉ Minh Sâm mỉm cười nhìn hai thiên sứ nhỏ, từ chối, "Cảm ơn hai đứa, nhưng..."
Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, lời vừa tới miệng đã bị cậu nuốt lại vào.
"Ừ, vậy anh hai nhận nhé."
Thấy anh hai đồng ý nhận, hai đứa nhóc nở nụ cười vừa xán lạn vừa đáng yêu.
Đúng rồi, anh hai vẫn chưa khỏe, thế chẳng phải không thể cùng bọn em tới nhà ông bà nội chơi sao?" Phỉ Tân Nguyệt đột nhiên hỏi.
Phỉ Minh Sâm chợt nhớ ra, hôm nay hình như là thứ sáu.
Bình thường vào cuối tuần, Lâm Tố Vân sẽ thay phiên dẫn hai bé tới nhà ông bà nội hoặc ông bà ngoại chơi, thỉnh thoảng Phỉ Minh Sâm cũng đi theo.
Cuối tuần này là tới lượt nhà ông bà nội, nhà ông bà ở ngoại thành, cách thành phố Giang Bắc không xa, bây giờ đi thì vẫn kịp giờ ăn tối.
"Ừ, hai đứa đi đi, thay anh hỏi thăm ông bà nội nhé."
Phỉ Minh Sâm xoa đầu từng đứa một, sau đó đứng dậy bước tới tủ lạnh lấy một chai nước khoáng.
Phỉ Triêu Dương và Phỉ Tân Nguyệt liếc mắt nhìn nhau rồi vây quanh người anh trai, "Vậy thì không đi nữa, bọn em ở nhà với anh hai!"
Phỉ Minh Sâm bật cười, "Ông bà nội đã hai tuần rồi không được gặp mấy đứa rồi, chắc ông bà đang ngóng lắm, anh không sao, hai đứa không cần ở nhà cùng anh đâu."
"Nhưng mà..."
"Không sao thật mà, ngoan nào."
Thấy Phỉ Minh Sâm khăng khăng vậy, hai bé đành miễn cưỡng đồng ý.
Lâm Tố Vân thu dọn qua loa rồi đưa hai nhóc đi.
"Minh Sâm, cơm tối mẹ nấu để trong tủ lạnh rồi, khi nào ăn con hâm nóng lên là được."
Trước khi đi, bà dặn đi dặn lại Phỉ Minh Sâm, bàn giao một vài chuyện cần chú ý, sau khi nhận được lời cam kết của con trai thì bà mới yên tâm đưa hai bé con lên xe.
Phỉ Minh Sâm nhìn theo hướng bọn họ rời đi, khóe miệng dần cong lên.
Hóa ra hôm nay đã là thứ sáu...
Cậu đút tay vào túi, xoay người khẽ bước vào trong nhà.
Phỉ Minh Sâm cầm chai nước khoáng mới uống được một nửa lên, ngẫm nghĩ một lát, rồi lại mở tủ lạnh, cười gian xảo nhìn đồ ăn mà Lâm Tố Vân đã chuẩn bị sẵn.
"Gâu gâu gâu..."
Trong sân, Tiểu Đại mừng rỡ