Anh Ấy Cuồng Nhiệt Như Vậy

26: Thọ Thọ Bất Thân


trước sau


Hành động đến trường đúng giờ của Văn Dục Phong kéo dài chưa được một tuần đã làm toàn bộ học sinh khối 11 không thể hiểu nổi.
Mặc dù sau khi cậu đến trường thì cũng biến mất ngay nhưng vẫn không ngăn nổi những lời đồn về chuyện cậu "hoàn lương" lan ra khắp trường.
Chẳng qua trừ ngày đầu tiên ra thì Lý Hưởng và Triệu Tử Duệ đã theo ý của Văn Dục Phong, mỗi buổi sáng đều đến chờ ở bến xe bus trường học.

Đợi khi Văn Dục Phong xuống xe, hai người sẽ chủ động đuổi kịp, sau đó ba người cùng nhau cách một đoạn đi sau Tần Tình.
Nếu người có tâm chú ý tới, đại khái sẽ cho rằng mỗi ngày Tần Tình đi học đều đưa theo ba "bảo tiêu".
Vì vậy, dù trong trường học lời đồn về Văn Dục Phong đã trở thành vấn đề nóng bỏng thì cũng không ai liên lụy đến trên người Tần Tình.
Đối với cách làm này của Văn Dục Phong, người cảm thấy khó hiểu nhất chính là Lý Hưởng.
Cậu ta nhịn tới khổ, mãi đến khi nghe thấy phiên bản mới nhất của chuyện này là "gia đình đại ca Văn phá sản, cho nên mới không thể không chú tâm vào việc học", lúc này cậu ta rốt cuộc không nhịn được nữa.
"Dục ca, em thật sự không hiểu."
Bên cạnh sân bóng rổ, Lý Hưởng một bên cầm khăn tay lau mồ hôi một bên khó hiểu đặt câu hỏi: "Vì sao không trực tiếp xuất hiện cùng với bạn học mới chứ, nếu vậy thì một tuần qua em bảo đảm toàn khối ai cũng biết vì sao Dục ca anh lại đến lớp sớm rồi."
"..."
Nam sinh ngồi ở bậc thang bên trên ngửa cổ uống nước, lộ ra đường cong phần cổ tinh xảo, hầu kết lên xuống mấy cái, cậu đem lon nước trong tay ném xuống bên cạnh, sau đó cúi người về phía trước, khuỷu tay chống đầu gối.
Văn Dục Phong ngồi ở bậc thang cao hơn mặt đất khoảng một mét, đôi mắt bị ánh nắng chiếu vào hơi nheo lại, ý cười lười nhác từ trên cao nhìn xuống Lý Hưởng.
"Chú mày cảm thấy anh đây là vì sao?"
"..."
Lý Hưởng nghẹn họng.
Thật sự là lúc này lãnh ý trong mắt Văn Dục Phong quá rõ ràng, khiến cậu ta cảm thấy như có một lưỡi dao đặt trên cổ, chỉ một cái cúi đầu cũng đủ để lưỡi dao kia tước đi sinh mệnh rồi.
Văn Dục Phong cũng không áp bách cậu ta quá lâu, qua hai giây liền dời ánh mắt đi.
"Người lúc trước nói rằng sự chênh lệch giữa anh với cô ấy quá lớn, là chú mày."
Lý Hưởng ngẩn ra một chút: "Nhưng Dục ca, nếu anh muốn làm cái gì, vậy những chênh lệch này đều không sao cả."
"...!Không sao cả?"
Nam sinh ngồi trên bậc thềm khẽ cười một tiếng, ánh mắt lười nhác đứng lên, đi xuống dưới.
Tới trước mặt Lý Hưởng, cậu dừng lại: "Là anh thì không sao cả, nhưng nếu thật sự để toàn khối biết như chú mày nói, cô cũng có thể không sao à?"
Lý Hưởng trầm mặc.

Đương nhiên không thể.
Nếu đúng là đến lúc đó, lão Phó còn có Chủ nhiệm giáo dục Tôn Hưng, hai người họ không gọi phụ huynh của cô gái nhỏ kia lên lăn lộn cho mất một lớp da thì mới lạ.
Tưởng tượng ra cảnh ấy, nhớ tới cô gái nhỏ vô tình lại bị Dục ca nhớ thương, quả là đáng buồn...
Lý Hưởng vừa nghĩ vậy, bất thình lình một ánh mắt liền liếc qua đây.
"..."
Lý Hưởng run run, bày ra biểu tình vô tội giương mắt nhìn.
Quả nhiên liền thấy Văn Dục Phong nửa cười nửa không nhìn cậu ta.
"Nghĩ cái gì đó?"
Lý Hưởng: "..."
Dục ca của bọn họ từ sau khi "động xuân tâm" đã khai phá thêm thuật đọc tâm sao...
Đáng sợ.
Lý Hưởng đang rối rắm nên tìm cái cớ gì mới có thể giúp chính mình qua cửa này thì một giọng nam trầm thấp liền vang lên bên tai.
"Cho nên, miệng của những người trong lớp không quản được, chú phải giúp bọn họ quản một chút.

Nếu có ai dám ra ngoài hoặc tới trước mặt giáo viên nói gì..."
Văn Dục Phong dừng lời, rồi sau đó cậu cười thành tiếng, đôi mắt nhẹ nhàng nhướng lên.
"Vậy, tan học gặp."
Ngữ điệu mang theo sự lười biếng, chỉ là khi nói tới âm cuối, lon nước trong tay nam sinh liền bị bóp dẹp lép, sau đó chuẩn xác rơi vào thúng rác gần đó.
Làm xong một loạt động tác này, Văn Dục Phong đút tay vào túi quần, nhấc chân trở về đi.
Lý Hưởng đứng tại chỗ, da đầu tê dại nhìn thoáng qua vật thể biến dạng trong thùng rác bên cạnh, yên lặng quay đầu đi theo.
......
Từ lúc bắt đầu học lớp 11 ở Trung học Nhất Sư đã qua hai tuần, thời gian cuối tuần cũng được xếp thành lịch tự học.
Văn Dục Phong trước kia chưa bao giờ xuất hiện trong giờ tự học cuối tuần lần này lại trở nên nghiêm túc, nói khác đi, đây là cuối tuần đầu tiên mà cậu dành ra ở trường.
Lúc này vừa mới hết giờ giải lao, sau khi Văn Dục Phong và Lý Hưởng thay quần áo trở về lớp từ sân bóng rổ, còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng người ồn ào bên trong.
Mà khi bọn họ vừa bước vào cửa lớp, những học sinh nhìn thấy bên này đều an tĩnh hơn rất nhiều.

Văn Dục Phong ngược lại không thèm để ý, ánh mắt theo bản năng nhìn tới vị trí nào đó.
Sau đó cậu dừng bước lại.
________Người không ở đây?
Mày kiếm anh khí nhướng lên, Văn Dục Phong nhấc chân đi qua.
Phương Hiểu Tịnh đang nói chuyện với bạn học phía sau, bỗng cảm thấy lông mao sau lưng dựng hết lên, sau đó một bóng người xuất hiện.
Cô ta cứng người một chút rồi vẫn chậm rãi quay đầu lại.
"...!Dục ca?"
Từ lần trước nghe nói Văn Dục Phong giúp Tần Tình lau bảng, Phương Hiểu Tịnh vẫn luôn lo lắng đề phòng, sợ ngày nào đó Văn Dục Phong sẽ tính sổ với cô ta.
Cho nên lúc này khi thấy rõ ánh mắt tuyệt đối không tính là thân thiện của Văn Dục Phong, ngay cả giọng nói cô ta cũng bắt đầu run run.
Văn Dục Phong thì căn bản không thèm để ý mấy cái này.
Đôi mắt đen nhánh của cậu rơi xuống chỗ ngồi của Tần Tình, chất giọng sau khi vận động hơi khàn khàn:
"Cô ấy đâu?"
Phương Hiểu Tịnh nhẹ nhàng thở ra: "...!Đi tự học rồi."
Con ngươi Văn Dục Phong lạnh lẽo liếc qua, Phương Hiểu Tịnh tự giác bổ sung: "Đi tới phòng đọc sách tự học rồi."
"Phòng đọc?"
Nam sinh khẽ nhướng mày.
—— Vào Trung học Nhất Sư mấy năm, cậu quả thật không biết phòng đọc sách của Nhất Trung nằm ở đâu.
Nhắc tới cái này, đáy mắt Phương Hiểu Tịnh xẹt qua một chút đố kị.
Trên mặt cô ta mỉm cười: "Đúng vậy, tới phòng đọc sách tự học không phải ai cũng tới được...!Vẫn là thầy Phó đặc biệt hậu ái Tần Tình hơn, nếu không sao những bạn học khác đi hỏi đều là mặt xám mày tro trở về.

Kết quả Tần Tình bên này vừa mới xin, thầy Phó lập tức liền đồng ý."
Đối với ngữ khí của Phương Hiểu Tịnh, Văn Dục Phong không thèm để ý.
"Phòng đọc sách đi như thế nào?"
"A, cái này em biết!"
Lý Hưởng ở bên cạnh nghe náo nhiệt kiêu ngạo vỗ ngực: "Dục ca, em đưa anh đi!"

"..."
Văn Dục Phong liếc nhìn cậu ta một cái.
"Nói vị trí, anh tự đi."
"...Ồ."
Lý Hưởng lại trở về với héo hon.
Một phút sau, Văn Dục Phong rời khỏi phòng học, Lý Hưởng chán chường về chỗ ngồi của

mình.
Triệu Tử Duệ bị giáo viên kéo đi làm "cu li", Dục ca thì đi tìm bạn học nhỏ của mình, chỉ còn mình cậu ta lẻ loi hiu quạnh, thật nhàm chán mà.
Nằm bò ra bàn suy nghĩ một chốc lát, ánh mắt Lý Hưởng sáng lên.
Cậu ta nhớ là mình có mấy quyển tạp chí《 Hoa Hoa Công Tử 》còn để ở chỗ Dục ca đó.
Lý Hưởng lập tức cười tủm tỉm chạy tới lấy tạp chí của mình ra, vốn dĩ trên bàn của Văn Dục Phong cũng trống không chẳng có mấy đồ, muốn tìm gì đều rất dễ dàng.
Trên bìa là một cô gái gần như khỏa thân đầy mê hoặc đang nhìn vào máy ảnh và mỉm cười quyến rũ.
Lý Hưởng vừa mở ra liền thấy bạn học đằng trước quay lại, đồng thời trợn to mắt nhìn chằm chằm tạp chí trong tay Lý Hưởng.
"Hưởng ca, có thứ tốt như vậy sao lại hưởng một mình chứ, anh cũng quá không phúc hậu rồi!"
Lý Hưởng bỗng nhiên nhớ tới khi Tề Lộ Lộ tìm tới lần trước, nhớ tới ánh mắt Dục ca lúc đó, cậu ta quay qua vẫy tay với bạn học phía trên.
"Chia sẻ thì có thể, xé bìa sách Toán của cậu ra cho anh mượn, anh cho cậu xem chung."
Người nọ chỉ rối rắm vài giây liền lập tức gật đầu.
Vài phút sau, Lý Hưởng cầm tập tạp chí đã được ngụy trang xong xuôi, bên ngoài ghi rõ ràng hai chữ "Toán học", vừa lòng nở nụ cười.
"Mày ngồi đó cười ngây ngô cái gì vậy?"
Bên cạnh cậu ta thình lình vang lên một giọng nói.
Lý Hưởng bị giật mình, vội ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Triệu Tử Duệ đang ngồi về chỗ.
Lý Hưởng vừa chuẩn bị khoe ra kiệt tác của mình thì nghe Triệu Tử Duệ hỏi: "Dục ca đi đâu vậy?"
Lý Hưởng thở dài: "Còn có thể đi chỗ nào, đương nhiên là đi phòng đọc sách tìm bạn học nhỏ của anh ấy rồi."
"Phụt!"
Triệu Tử Duệ mới uống được hớp nước liền phun ra cống hiến cho cái bàn.
Lý Hưởng cuống quít cầm lấy tạp chí trên bàn, ghét bỏ nhìn Triệu Tử Duệ một cái, sau đó đem tạp chí đặt xuống bàn của Văn Dục Phong, quay người lấy giấy lau mặt bàn.
Triệu Tử Duệ ho khan xong rồi liền kéo lấy cậu ta.
"Dục ca cũng tới phòng đọc sách?!"
Từ "cũng" quả thật vi diệu, Lý Hưởng ngẩng đầu lên: "Còn có ai tới sao?"
Triệu Tử Duệ biểu tình vặn vẹo: "Tao mới từ chỗ đó trở về...!đang định đi nói với Dục ca, tiểu bạch kiểm giáo thảo ở lớp số ba, hình như đang quấn lấy bạn học mới hỏi chuyện trong phòng đọc sách..."

"..."
Cái này thì không cần Triệu Tử Duệ tiếp tục nói gì nữa, biểu tình Lý Hưởng lập tức vặn vẹo theo.
Hai người trầm mặc ba giây, liếc nhau, sau đó không hẹn mà cùng mà "haizzz" một tiếng.
Giây sau, người trong lớp được chứng kiến cảnh hai người chạy ra khỏi lớp học như heo đuổi.
...
Khi thấy hai người ngồi cạnh nhau trong phòng đọc vắng tanh, Văn Dục Phong liền cảm thấy, bản thân cẩn thận tỉ mỉ bấy lâu nay chắc chắn là bị mỡ heo che mắt rồi.
Sao cậu không nghĩ tới chứ, bạn học nhỏ nhà mình đáng yêu lại hấp dẫn như vậy, nếu không nhân lúc còn sớm cho tất cả mọi người biết cô là người của cậu, vậy chẳng phải đang tạo cơ hội cho đám người nhớ thương cô sao?
Nhìn xem, bạn học nhỏ mới nhảy lớp không bao lâu mà đã có người đuổi theo tới tận phòng đọc rồi.
"..."
Khoảng cách còn khá xa, Văn Dục Phong nhẹ nhàng nheo mắt lại, thần sắc bất thiện nhìn chằm chằm hai người kia.
Trong đó một người tất nhiên là bạn học nhỏ của cậu, biểu tình nghiêm túc, có vẻ là đang giảng bài cho người bên cạnh.
Người còn lại...!cậu cũng quen biết.
Nhớ lúc trước cậu mới vừa chuyển tới Trung học Nhất Sư, nhàn rỗi không có việc gì làm liền lên trang Tieba của trường học xem mấy bài phân tích.
Là bài phân tích xem cậu và người tên Vu Văn ai mới là nam thần Nhất Sư.
Chẳng qua sau đó bởi vì cậu có sự tích đánh nhau nháo tới mức trong ngoài trường đều biết, danh hiệu "đại ca" liền treo lên người cậu trước một bước rồi.
Mà người đăng bài phân tích kia sau khi biết mấy người gây sự với cậu đều phải vào bệnh viện liền không dám đăng thêm bài thảo luận về cậu nữa.
Vì thế, "nam thần" hiển nhiên là của Vu Văn, tới nay vẫn chưa đổi chủ.
Hai năm này, lúc nhắc tới cậu ta, người ngoài đều nói là "Đại ca Nhất Trung so với nam thần còn đẹp trai hơn nhiều".
Văn Dục Phong trước nay đối với mấy thứ này đều không để ý, Lý Hưởng và Triệu Tử Duệ đều hiểu điểm này, cũng không đề cập tới trước mặt cậu.
Nhưng đến hôm nay, thấy Vu Văn ngồi cạnh Tần Tình, Văn Dục Phong lần đầu tiên cảm thấy...
Thì ra có một ngày, cậu vẫn sẽ bởi vì một người nào đó mà bắt đầu để ý tới những thứ cậu từng khịt mũi coi thường.
Một phút sau.
Tần Tình đang ngồi bên bàn dài trong phòng đọc nghiêm túc giảng đề cho người bên cạnh bỗng thấy trước mắt có một bóng người in xuống.
Không đợi cô kịp ngước mắt lên thì đã cảm thấy cổ tay đau đau, tiếp đó là một lực kéo truyền tới, trọng tâm bị lệch đi.
Chờ khi cô ổn định lại thân thể thì phát hiện mình đã bị kéo ra phía sau người vừa mới tới.
Đồng thời, tiếng nói trầm thấp khàn khàn vang lên phía trước cô.
"Bạn học nhỏ, nam nữ thụ thụ bất thân...!điều này em không biết sao?"
♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện