"Người đâu rồi!" Hạ Vỹ hét lên.
Một lát nữa sẽ xảy ra hiện tượng bắc đẩu thất tinh lệch quỷ đạo cả Ma Giới và kể cả những người không thuộc Ma Giới nhưng tu ma điều sẽ bị suy yếu, đúng là gay go rồi.
"Ma Tôn có gì căn dặn sao?" Một tên ma binh nhanh chóng chạy vào.
"Truyền lệnh của ta cho thêm 5 vạn binh lính đến bờ Vong Xuyên." Sao tiểu muội muội còn chưa chịu quay về nữa chứ? Khi đến giờ bắc đẩu thất tinh lệch quỹ đạo xung quanh Ma Giới sẽ xuất hiện kết giới ngăn người ngoài đi vào thì muội ấy sẽ khó mà vào được.
"Rõ!" Tên ma binh nhanh chóng chạy ra ngoài thông báo.
Tại bờ Vong Xuyên.
"Châu Hạ Vỹ đâu rồi? Chẳng lẽ nhìn thấy Thiên Giới kéo tới nên sợ quá không dám ra à? Hay bỏ trốn rồi cũng nên." Thiên Quân cười giọng đầy khinh thường.
"Ai nói với ngươi ta không dám ra đây?" Châu Hạ Vỹ bay đến rồi hạ thấp xuống, đứng trước 10 vạn ma binh.
"Năm xưa Châu Hạ Dương nội công cao cường như thế nhưng vẫn chết dưới ta, nên làm sao ta biết được ngươi có dám ra hay không chứ.
Thiên Phương cười đắc ý.
"Nếu năm đó ngươi không dùng thủ đoạn bỉ ổi thì liệu ngươi đã hồn siêu phách lạc rồi." Châu Hạ Vỹ nhìn ông với ánh mắt đầy căm hận.
Đúng là tên bỉ ổi, rất biết canh thời điểm.
Năm đó nếu hắn không đánh lén thì cha ta đã không chết rồi bây giờ còn lựa thời điểm ta suy yếu để tấn công.
"Ta bỉ ổi lúc nào chứ?" Thiên Phương giả vờ như không biết gì.
"Bỉ ổi thì mãi mãi vẫn bỉ ổi." Châu Hạ Vỹ nhìn ông với ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Đừng nói nhiều nữa! Chiến đấu đi các thiên binh của ta!" Thiên Quân hét lớn.
"Xông lên!" Ma Tôn hét lớn.
Binh lính hai bên cứ thế tiến lên phía trước và chiến đấu.
Châu Hạ Vỹ hóa từ bàn tay ra một thanh kiếm rồi lần lượt giết những tên thiên binh, Vương Thiên Phương cũng nhanh chóng tiến lên gi.ết chết những tên ma binh.
Máu tươi cứ thế bắn văng tung toé khắp nơi, lần lượt lần lượt từng binh lính ngã xuống.
Các binh sĩ cứ thế chém giết lẫn nhau rồi trở thành một mớ hỗn loạn.
Nhân Giới.
Tuyết Lạc đang cùng Ngạn Phát đi dạo thì thoang thoảng nghe thấy những lời bàn tán của mọi người.
"Ở sông Vong Xuyên đang xảy ra một cuộc chiến thiên ma rất ác liệt đó!" Người thứ nhất nói.
"Thật vậy sao?" Người thứ hai nói.
"Các người nói gì chứ? Ma Giới và Thiên Giới đang làm gì chứ?" Tuyết Lạc hoảng hốt hỏi bọn người đó.
"Tất nhiên là đang phân thắng bại rồi!"
"Thật sao?" Tuyết Lạc không tin những lời mình nghe là thật.
"Tất nhiên là thật rồi, nếu cô nương không sợ chết thì cứ đến đó xem đi."
"Ngạn Phát! Ta phải về Ma Giới ngay thôi!" Nàng xoay qua nói với hắn rồi biến mất.
"Là sao chứ? Ta ở Thiên Giới có nghe nói gì đến việc này đâu chứ? Chẳng lẽ bọn họ hết chuyện để đồn thổi rồi à?" Ngạn Phát ngơ ngác đứng đó lẩm bẩm.
Hắn liền đuổi theo cô đến Ma Giới nhưng vẫn chậm một bước, Tuyết Lạc vừa vào trong thì cũng vừa lúc