"Có cứng miệng cũng vô dụng! Tôi làm trong ngành hơn mười năm, cũng chưa từng thấy Trung Y có thể chữa bệnh trầm cảm! Cậu muốn lừa người ta như thế nào? Bán thuốc sao?", Hồ Thần lại giễu cợt.
"Không cần bán thuốc! Châm cứu, châm đúng huyệt thì bệnh tình sẽ thuyên giảm!", Trần Hạo nhẹ giọng nói.
"Châm cứu? Ha ha ha ha...", Hồ Thần bật cười, cười đến chảy cả nước mắt!
Mợ nó chứ, thằng bệnh thần kinh này ở đâu chui ra đây vậy! Châm cứu chữa được bệnh trầm cảm, nói chuyện trên trời gì thế?
Nhận định lúc trước của Lưu Khánh đúng là gan khí ngưng trệ, nhưng dùng thuốc không có hiệu quả, lúc này Trần Hạo mới nói đến châm cứu! Ông ấy cũng tò mò về thuật châm cứu mà Trần Hạo sẽ sử dụng!
"Nếu không thì anh thử nói một chút về phương án trị liệu của anh xem? Cả ngày trò chuyện? Muốn người mắc bệnh thư giãn tâm tình, đem bí mật đều kể hết cho anh nghe? Sau đó anh tư vấn tâm lý, rồi lại kê thuốc để chống trầm cảm?"
Trần Hạo gật gật đầu rồi tiếp tục: "Nghe nói thuốc trị trầm cảm đều là thuốc tâm thần, tác dụng phụ cũng không nhỏ, vậy anh định xử lý như thế nào? Chưa nói đến chuyện khác, còn chuyện tư vấn tâm lý, anh định tư vấn trong bao lâu?"
Hồ Thần không ngờ Trần Hạo biết rõ về quá trình điều trị tâm lý đến thế, nhưng anh ta cũng trả lời rất nghiêm túc: "Bình thường phải nói chuyện từ ba đến sáu lần. Về phần thuốc, chúng tôi là người chuyên nghiệp và sẽ không gây hại..."
Tiêu Nhất Phi không có kiên nhẫn nghe Hồ Thần nói xong, xua tay: "Nói chuyện thì không cần! Tôi sẽ không nói chuyện với anh đâu!"
Lời này nói ra khiến Hồ Thần chết lặng!
Trần Hạo mỉm cười mỉa mai! Một người phụ nữ như Tiêu Nhất Phi, bảo cô ấy tâm sự nỗi lòng với một người xa lạ sao, đúng là nằm mơ!
Việc từ chối của Tiêu Nhất Phi không có gì đáng ngạc nhiên cả! Nếu như cô ấy nguyện ý trải bày nỗi lòng thì đã không cần tìm đến các bác sĩ nổi tiếng để chữa bệnh cho cô ấy nữa.
"Cô Tiêu, cô không thể giấu bệnh được! Bệnh trầm cảm vừa phải không phải là bệnh nặng, nhưng nếu để kéo dài, nhất định sẽ rất khó khăn..."
Tiêu Nhất Phi xua tay cắt ngang lời nói của Hồ Thần: "Bác sĩ Hồ, lời anh nói tôi đã hiểu rồi. Nếu anh có lựa chọn điều trị nào khác ngoài nói chuyện, tôi sẵn lòng thử xem! Anh có không?"
Ngàn vạn đạo lý của Hồ Thần đột nhiên như mắc nghẹn ở cổ họng, sắc mặt đỏ bừng, nói không nên lời!
Phương pháp chính của bác sĩ tâm lý là tạo dựng niềm tin và giao tiếp với bệnh nhân để hướng dẫn bệnh nhân.
Nếu như không thể thiết lập quá trình giao tiếp hiệu quả, mọi thứ đều không thể thực hiện tiếp!
“Nếu như đã không có, vậy thì cứ thử châm cứu đi!”, Tiêu Nhất Phi có vẻ rất thoải mái khi đưa ra quyết định, nhưng Hồ Thần dám lấy con mắt chuyên môn của mình ra để bảo đảm, cô ấy cũng không hoàn toàn tin rằng châm cứu có thể chữa được bệnh trầm cảm.
Hồ Thần nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, sau đó nói: "Cô Tiêu, cho dù cô không thể tin tưởng tôi trong một thời gian, chúng ta vẫn có thể từ từ liên lạc. Không phải tốt hơn là tin tưởng những kẻ lừa gạt sao?"
Lưu Khánh đi đâu cũng được người kính trọng, ở đây lại bị nói là kẻ lừa gạt, lại còn bị nói ngay trước mặt đại sư, nên sắc mặt của ông ấy liền thay đổi.
"Cậu Hồ, cậu một câu lừa gạt hai câu lừa gạt, tôi có thể kiện cậu tội vu khống! Hủy hoại thanh danh của người khác!"
"Tôi chỉ nói sự thật mà thôi! Nếu bảo tôi nói sai thì ông chứng minh cho tôi xem!", Hồ Thần bất mãn, cười chế nhạo.
Trần Hạo cũng lười nói chuyện, từ trên sô pha đứng dậy chỉ vào cửa: "Nói nhiều như vậy làm gì? Cút ngay đi, đừng làm chậm trễ công việc của tôi!"
"Cậu...", Hồ Thần nghẹn ngào, nhưng khi liếc mắt nhìn Tiêu Nhất Phi, anh ta thấy cô ấy cũng đang mất kiên nhẫn nên không nói thêm nữa, lập tức đi ra ngoài.
Nếu bọn họ chữa không hết, tự nhiên anh ta sẽ có cơ hội nói chuyện lại thôi!
Lưu Khánh để lại túi kim, chào hỏi rồi đi ra ngoài!
Trong phòng chỉ còn lại Trần Hạo và Tiêu Nhất Phi!
“Thật sự nhìn không ra người như cô cũng có thể mắc bệnh này!”, Trần Hạo nhăn nhó nói, anh gặp Tiêu Nhất Phi hai lần, từng lời nói và hành động của người phụ nữ này thật sự khó có thể kết nối với căn bệnh trầm cảm.
"Thật sao? Vậy tôi nên mắc bệnh gì mới đúng? Bệnh hoa liễu hả?", Tiêu Nhất Phi cười khúc khích.
Lần này, Trần Hạo thấy được Tiêu Nhất Phi đang nở một nụ cười lạnh lùng! Đúng, chính là lạnh lùng!
Trần Hạo không trêu cô ấy nữa! Trầm cảm không phải là tự kỷ, không chỉ có triệu chứng chậm chạp hay từ chối giao tiếp như trong trí tưởng tượng phổ biến của nhiều người!
Bệnh trầm cảm là không cảm thấy hạnh phúc, dễ bi quan! Khi không phát bệnh, thậm chí họ