Từ Hạo bị Từ Gia kéo ra khỏi An Gia, chỉ là lúc gần đi khuất, ánh mắt hắn cũng không thân thiện, An Nhược Thủy lo lắng nhìn anh trai mình: “Anh, sẽ không sao chứ?”
“Yên tâm, tuyệt đối sẽ không vấn đề gì. Tới ăn cơm đi, có món cá mà em muốn ăn này.” Đáy lòng An Tuấn Phong cũng thực bất an, thậm chí tràn ngập khủng hoảng. Nếu ngày mai, Từ Hạo tùy tiện nói vài lời trước mặt giới truyền thông, lại ném ra mấy chứng cứ hợp lý hợp tình thì e rằng Lạc Huyền Ca không thể tẩy trắng được, không chỉ vậy mà khả năng sẽ liên lụy An Gia và cả Cổ Võ.
An Tuấn Phong trong lòng bực bội không dứt, bất quá hắn nhìn muội muội vài bữa nay không ăn cơm, lại nhìn đáy mắt thâm quầng của nàng, hắn chỉ có thể cười nói, làm như không sao.
An Nhược Thủy biết đại ca đang cường chống, chỉ bằng vào chuyện hắn vừa tức giận đánh Từ Hạo một quyền, nàng liền có thể biết chuyện này không hề đơn giản như mình tưởng tượng.
Từ Hạo đại khái cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng anh trai lại không muốn làm nàng lo lắng, vậy nàng liền bày ra dáng vẻ thật sự không lo lắng đi, khóe môi giương lên ý cười nhàn nhạt, vừa há miệng ăn cơm vừa khen An Tuấn Phong trù nghệ tiến bộ.
An Tuấn Phong thấy muội muội thật sự bị đồ ăn hấp dẫn, cũng tạm thời buông xuống mệt mỏi, vui vẻ ngồi bên nàng.
Lý Điềm có chút chua xót, rõ ràng trong lòng mọi người đều không quá thoải mái, nhưng bữa cơm này lại ăn đến sung sướng cực kỳ.
……
Rời khỏi An Gia, Từ Gia đi được nửa đường liền dừng bước, nhìn Từ Hạo.
“Anh! Lần này anh thật sự, thật sự……” Từ Gia không tìm thấy từ ngữ để hình dung anh trai mình, vươn ra ngón tay chỉ vào Từ Hạo: “Anh, không thể bởi vì anh thích An đại ca mà đối xử Tiểu Lạc như vậy. Anh có biết đám người ở tổ chức nghiên cứu kia đều là kẻ điên làm khoa học hay không, kết cục của vị nhân sĩ Đại Nguyên xuyên không mấy năm trước, anh đã quên rồi?”
“Anh cho rằng mình đang giúp An Gia, giúp toàn thế giới tiêu trừ tai họa?! Anh có biết như vậy sẽ hại chết Tiểu Lạc hay không?!” Từ Gia gào thét: “Có lẽ chúng ta hiểu lầm thì sao? Có lẽ Tiểu Lạc thật sự là người của Cổ Võ thế gia, có lẽ cô ấy thật sự là kỳ tài võ học thì sao? Cái gì anh cũng chưa chắc chắn mà đã liên hệ đám người đó, anh có phải đồ ngốc không vậy? Anh sẽ hại chết người a.”
Từ Gia nói xong liền rơi lệ, vị nhân sĩ xuyên không mấy năm trước thê thảm thế nào, tất cả đều biết. Nghe nói sau khi hắn chết, có người tiến hành kiểm nghiệm pháp y, phát hiện người nọ đã bị móc hết nội tạng, máu trong cơ thể cũng chỉ còn một nửa. Toàn thân thương tích, da thịt không lành lặn, thảm không nỡ nhìn.
Từ Hạo trầm mặc, sau hồi lâu mới run rẩy nhìn Từ Gia: “Anh nghĩ em cũng bị bọn họ tẩy não rồi! Anh đã điều tra rõ ràng, Lạc Huyền Ca và Cổ Võ không có liên hệ dù chỉ một chút! Hơn nữa cho dù là Cổ Võ thế gia, ai có thể bay lên không trung rồi lại biến mất tức thì?”
Từ Gia nói không nên lời, cắn răng một cái, phất tay áo xoay người chạy đi: “Anh! Anh quả thực bất chấp lý lẽ! Anh tự về đi!”
…….
Tờ mờ sáng, Lạc Huyền Ca ngồi dậy khỏi ghế dài trong công viên, toàn thân ướt nhẹp, đến mức có thể vắt ra một chậu nước. Cô dùng ống áo xoa xoa mặt, bình minh vừa lên, ở trên đường vẫn cảm giác được chút lạnh lẽo.
Tập trung nội lực, Lạc Huyền Ca hong khô y phục, thần thanh khí sảng đi trên đường lớn.
Thời điểm Lạc Huyền Ca lang thang không mục đích, trôi theo dòng người, phát hiện tất cả đều nghỉ chân cho nên cũng ngừng bước. Cô nhìn theo tầm mắt người bên cạnh, liền thấy trên màn hình điện tử rất lớn kia đang phát sóng trực tiếp buổi họp báo do An Thị tổ chức.
An Tuấn Phong cùng An Nhược Thủy đều che giấu mỏi mệt, mà phía sau bọn họ còn có một nhóm nam nữ áo quần lố lăng.
Lạc Huyền Ca cũng không cảm thấy hứng thú, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao mà chăm chú vào màn hình, bởi cô muốn nhìn An Nhược Thủy.
Sau khi bại lộ trước công chúng liền rời khỏi hiện trường, thậm chí không hề trở lại bên cạnh An Nhược Thủy, không phải vì thiếu tin tưởng đối với An Gia, với Tiểu Manh với Giang Ý Hàm, mà bởi cô quá rõ chuyện không từ thủ đoạn để đạt tới mục đích.
Giống như khi lợi dụng Trương Nghiêu Xương để đối phó Trương Minh Trung, dùng nhi tử uy hiếp phụ thân, dễ như trở bàn tay liền có thể đạt được mục đích cô muốn.
Giống như lúc Trương Mạn Mạn dùng Mạnh Tiểu Manh để dụ dỗ Hứa Như, dùng muội muội uy hiếp tỷ tỷ, Trương Mạn Mạn dễ như trở bàn tay liền gặp được Hứa Như. Nếu bản thân không nhúng tay vào, Trương Mạn Mạn có lẽ sẽ còn làm ra mấy chuyện khác.
Lạc Huyền Ca biết rõ điểm này, cho nên mới không dám tới gần những người thật lòng đối xử.
Vì cô tin tưởng, tổ chức nghiên cứu kia sẽ không làm gì được mình nhưng lại có thể dễ như trở bàn tay bắt lấy những người bên cạnh mình để uy hiếp. Đến lúc đó, vấn đề không phải cô có không chạy thoát được không, mà là những người bên cạnh có bảo đảm an toàn không.
……
Phát sóng trực tiếp, An Tuấn Phong giới thiệu nhóm người đứng sau, đương nhiên những kẻ tinh mắt đã sớm nhìn ra đám người kia chính là mấy vị quyền sư đức cao vọng trọng của Cổ Võ.
“Thực xin lỗi, gameshow lúc trước do An Thị đầu tư xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tạo thành khủng hoảng với mọi người. Về sự kiện nghệ sĩ Lạc Huyền Ca ‘biến mất ly kỳ’, hôm nay chúng tôi sẽ ở đây đưa ra lời giải thích.” An Tuấn Phong đứng trước mặt phóng viên, dần tỏa ra khí thế tổng tài, sau khi khống chế được hội trường liền chậm rãi kể lể ‘chân tướng’: “Kỳ thật tất cả mọi người đều biết, vượt nóc băng tường cũng không phải chưa từng xuất hiện. Trong lịch sử từng ghi chép chuyện đạp tuyết vô ngân, đương nhiên…… Hiện giờ chúng ta rất ít khi nhìn thấy khinh công, nhưng cũng không thể khẳng định, thời nay khinh công không còn tồn tại nữa.”
“Tôi tin rằng mọi người đều biết đến Cổ Võ thế gia, hẳn cũng biết một chút. Cổ Võ thế gia kế thừa võ công bí tịch của tổ tiên chúng tôi, gồm cả khinh công trong đó. Chẳng qua người hiện đại rất khó đả thông hai mạch Nhâm Đốc, cũng khó có thể tập luyện khinh công, bao gồm người trong Cổ Võ cũng không thể chân chính bay lên không trung được. Nhưng không thể nói thế giới ngàn vạn người, không tìm ra một ai biết.” Kỳ thật giờ phút này, An Tuấn Phong không hề tự tin. Thời điểm Cổ Võ thế gia biết Từ Hạo liên hệ với tổ nghiên cứu, liền bắt đầu kháng cự tham gia buổi hội nghị này, cũng may tộc trưởng đáp ứng nói được thì làm được, yêu cầu cần phải toàn lực trợ giúp, bọn họ đành không tình nguyện theo hắn tới đây.
An Tuấn Phong vẫn luôn nhìn chằm chằm động tác của Từ Hạo. Nhà họ Từ phát triển chủ yếu ở nước ngoài, cho nên lần này Từ Hạo về nước cũng không có nhiều lực lượng để sử dụng, vì vậy trong thời gian ngắn, hắn vẫn khó mà đem chân tướng tuyên bố ra ngoài.
Phóng viên nghe xong An Tuấn Phong nói, lập tức bắt đầu đặt câu hỏi. Trong đó có không ít phóng viên đều được An Tuấn Phong sắp xếp trước, nên hiện tại cũng không xuất hiện mấy thành phần gây rối.
An Tuấn Phong lần lượt giải đáp những vấn đề bọn họ đưa ra, cuối cùng dần bình ổn dư luận. Bất quá cho dù là vậy, rất nhiều người vẫn tồn tại đủ loại nghi hoặc trong lòng.
Giờ phút này tộc trưởng đứng