Chính là ngay cả Lâu Thành cũng không ngờ được người đến là Phương Phàm, đột nhiên bị dí sát như vậy nên theo phản ứng lặp tức cho người kia một đấm.
Đến lúc anh quay lại thì thấy Phương Phàm vừa mới ngã khụy xuống tay ôm lấy mũi.
Khương Bất Dạ bị Cố Bắc Thượng che lại mắt thì gỡ xuống sau đó đám người cũng nhanh chóng chạy đến chỗ hai người kia.
" Anh không sao chứ ? " Lâu Thành ngồi quỳ một gối xuống trước mặt Phương Phàm nâng mặt y lên xem.
Vốn là định nói không sao nhưng thấy Lâu Thành lo lắng như vậy Phương Phàm cũng chẳng ngại mà diễn một chút.
" Đau, thực sự đau.
Hình như gãy mũi rồi.
" Sau đó y còn chớp chớp mắt mấy giọt nước mắt rơi dài trên má.
Ba người Khương Bất Dạ nhìn nhau, cuối cùng nhịn không được cậu mở miệng hỏi : " Tại sao anh ấy lại chọn làm bác sĩ chứ không phải là diễn viên? "
Vừa nghe thấy câu này Cố Bắc Thượng cùng Triệu Thạc bật cười.
Triệu Thạc nhịn không được chửi bậy một câu : " Đệt.
Khương Bất Dạ em thẳng tính vậy sao ? "
" Tôi đưa anh đi bệnh viện.
" Lâu Thành có ý kéo y dậy muốn tới chỗ chiếc xe bên cạnh, Phương Phàm liền dựa theo mà tựa người vào người Lâu Thành, trước khi lên xe còn không quên liếc ba người một cái.
Sau đó liền bị ném một cái lên ghế sau của xe.
Nghe tiếng xuýt xoa vì đau của y Lâu Thành mới nhớ người đang bị thương " Xin lỗi.
"
" Cậu có thể chân thành hơn được không ? " Y cảm thấy phi thường bất mãn vì lời xin lỗi của Lâu Thành.
Anh đứng đó nghiền ngẫm khoảng chừng mười giây : " Thực xin lỗi.
" Nói xong thì vòng qua đầu ô tô ngồi vào ghế lại khởi động xe.
Phương Phàm : ....
Được rồi, muốn cưa đổ người ta thì nhịn một chút.
Chứng kiến tất cả Triệu Thạc cười muốn phát điên rồi, anh không ngờ trên thế giới này ngoại trừ Cố Bắc Thượng ra còn có người có thể làm cho Phương Phàm câm nín.
Ngay cả Khương Bất Dạ cũng nhịn không được nhếch miệng cười, vừa mới quay đầu sang nhìn Cố Bắc Thượng lại phát hiện ra hắn cũng đang nhìn mình.
Nhìn vào đôi mắt phản chiếu hình bóng của mình còn mang theo những cảm xúc si mê, ánh mắt đó thuộc về một kẻ lụy tình, lại cục kì nuông chiều người đối diện và còn có một cảm xúc khó tả.
Trái tim Khương Bất Dạ bỗng đập nhanh hơn một chút, cậu mỉm cười hỏi hắn : " Làm sao vậy ? "
" Lúc nào em cũng có thể vui vẻ như vậy thì tốt rồi.
" Câu nói này cơ hồ hắn nói ra thực nhỏ như là nói với chính mình cũng như là nói với đối phương.
Vì quá ồn ào sau một màn vừa nãy nên cậu nghe không rõ nhưng Triệu Thạc đứng sát bên cạnh Cố Bắc Thượng vừa hay lúc quay lại nghe được câu này.
Nụ cười trên mặt chậm rãi khép lại.
Thấy được phản ứng của cả hai người Khương Bất Dạ nhíu mày cũng không còn cười nữa, cậu một lần nữa lặp lại câu hỏi ban nãy : " Cố Bắc Thượng làm sao vậy ? "
" Không có gì, chỉ là nghĩ đến sau này có khi nào em sẽ học theo thói xấu của Lâu Thành mà đánh anh không ? " Hắn