Lý Tang Du điềm tĩnh ngồi xuống, dù trong lòng hoảng sợ đến tim đập thình thịch, ngoài mặt vẫn không thể hiện ra, cho dù muốn chạy, cũng phải ăn no mới có sức, no bụng trước rồi tính.
Một bát mì bê lên, Lý Tang Du vùi đầu ăn, giống như quỷ chết đói đầu thai vậy, ăn từng miếng to.
Nhưng người đẹp vẫn là người đẹp, thế nào cũng đẹp, mấy tên lưu manh nhìn đến ngây người.
“Anh nói này người đẹp, sao em vẫn còn tâm tư ăn thế?” Cuối cùng, một tên lưu manh không nhịn được, hỏi.
Lý Tang Du không ngẩng đầu lên, bưng bát mì húp nước không bỏ sót một giọt: “Vì sao lại không có tâm tư? Đằng nào cũng chết, vậy thì phải làm một con quỷ no.
”
“Ai muốn em chết chứ? Bọn anh chỉ là muốn chơi cùng em thôi.
”
“Rầm!” Lý Tang Du uống hết canh, đập mạnh xuống bàn một cái.
Hành động này khiến mấy tên lưu manh giật thon thót, không biết cô muốn làm gì.
“Còn không phải tên vô lương tâm đó muốn ép chết tôi sao.
” Lý Tang Du nghiến răng nói, sau đó lại quay đầu, hét lớn: “Ông chủ, thêm một bát nữa!”
Hành động này hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của cô, vẻ ngoài của cô nhìn trông dịu dàng yếu ớt, nhưng hành động lại giống một nữ hán tử.
“Em vẫn còn ăn được nữa à?” Một tên lưu manh hỏi.
“Sao thế? Tôi đã bằng lòng chơi cùng các anh rồi, các anh trả tiền mì cũng không được sao?” Gương mặt Lý Tang Du lộ ra vẻ khinh thường.
“Sao thế được, cứ ăn đi, ăn bao nhiêu anh đều trả được.
”
Thế là, khi trước mặt Lý Tang Du bày bốn cái bát trống, tất cả những tên lưu manh đều nhìn đến ngây người.
Thật không thể trách Lý Tang Du ăn quá nhiều, cô quả thực quá đói rồi, lại thêm việc phải chuẩn bị cho cuộc chạy trốn, đương nhiên sẽ ăn vượt quá bình thường mấy lần.
“Người đẹp, thật không nhận ra dạ dày của em lớn