Ba Người Tính Phúc Sinh Hoạt

Phấn hồng


trước sau

Tần Vũ đến trước cửa nhà mình mà cũng không dám gõ, nơm nớp lo sợ lấy ra chìa khóa mở cửa, vừa vào đã lập tức chạm mặt Kim Y cùng Địch Nhã.

“Thực xin lỗi, em không nên dỗi mà tắt di động, hơn nữa….hơn nữa…” Tần Vũ đóng cửa lại, xoay người cúi đầu rụt cổ, hạ thấp bả vai bắt đầu giải thích. Ba người vốn cao bằng nhau nhưng hiện tại thân thể đơn bạc của Tần Vũ lại co rụt lại ở trước mặt Địch Nhã và Kim Y quả thật giống hài tử phạm lỗi.

“Nhưng bởi vì sau đó uống rượu mà hoàn toàn quên đã tắt di động” Địch Nhã tiến thêm một bước, một tay nâng cằm Tần Vũ, ngón cái vuốt ve gò má ửng hồng của Tần Vũ.

Tần Vũ ở trong lòng âm thầm rơi lệ, Địch Nhã anh không cần quá hiểu em như thế đâu.

“Tiểu Vũ, em quả thật uống rất nhiều rượu, không chỉ mặt đỏ mà ngực cũng đỏ. Anh nghĩ hiện tại….em hẳn sẽ không phải toàn thân cao thấp hồng như một con tôm luộc đâu nhỉ?” Kim Y cũng đã đi tới, cởi bỏ cổ áo của Tần Vũ, để lộ ra một mảnh da thịt trước ngực phiếm hồng. Làn da của Tần Vũ đối với rượu rất mẫn cảm, chỉ uống một chút là toàn thân sẽ phiếm hồng. Kim Y đương nhiên biết tật xấu này của y, cố ý cười nhẹ trêu chọc.

Anh mới giống con tôm luộc! Tiếng cười nhẹ của Kim Y làm Tần Vũ hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng chỉ giận mà không dám nói còn phải ngoan ngoãn chịu đựng Kim Y cười xong cúi xuống cổ mình ấn hạ một chuỗi hôn ngân ướt át.

“Điện thoại vẫn luôn tắt máy mà khuya vẫn chưa chịu về, Tiểu Vũ…” Địch Nhã nhìn về phía Tần Vũ ánh mắt mang theo trách cứ nhưng càng nhiều hơn là lo lắng khiến cảm giác áy náy của y mãnh liệt dâng lên từ tận đáy lòng.

“Tiểu Vũ uống nhiều rượu như vậy, dạ dày có thấy khó chịu không?…” nụ hôn của Kim Y chuyển qua bên tai, nhẹ nhàng hàm trụ vành tai đỏ bừng, mút vào, một tay lại nhẹ nhàng xoa bụng y.

Tần Vũ lập tức liền cảm thấy bản thân tội ác ngập trời không thể tha thứ khiến Địch Nhã lo lắng, Kim Y đau lòng, hai lão công đúng là rất yêu lão bà a Chính mình thế nhưng còn bốc đồng tắt di động, còn uống nhiều rượu như vậy, còn về muộn như thế nữa chứ….

“Địch Nhã, Kim Y, xin lỗi…” Tần Vũ hấp hấp cái mũi, nội tâm một mảng mềm nhũn rối tinh rối mù.

“Xem ra Tiểu Vũ đã biết sai rồi, cho nên….” Bàn tay Địch Nhã nguyên bản đang phủng hai má Tần Vũ cũng dần chuyển xuống đôi môi hồng nhuận xoa nắn, cặp mắt ẩn chứa quan tâm và trách cứ cũng ngày càng thâm u.

“Có phải hay không nên làm gì đó để bồi thường sai lầm lần này….” Kim Y liếm

liếm lỗ tai của Tần Vũ, bàn tay xoa bụng cũng chuyển xuống bắt lấy vòng eo của y, lưng của y hoàn toàn dựa vào thân thể Kim Y.

Hai tên sắc lang t*ng trùng thượng não này, lòng cảm động của Tần Vũ trong nháy mắt vỡ nát tan tành.

” Cả người em toàn là mùi rượu, đi tắm rửa trước đã ” Tần Vũ giãy khỏi dây dưa của hai người, dùng tốc độ 100m/h chạy về phía phòng tắm.

Tần Vũ vừa chạy vào phòng tắm đang muốn đóng cửa lại thì một bàn tay đã chặn lại ” Tiểu Vũ ” là thanh âm của Kim Y, Tần Vũ lại không thể không để ý tới bàn tay của Kim Y mà cứng rắn đóng cửa nên đành phẫn nộ mở cửa ra.

” Anh và Kim Y vẫn luôn đợi em nên cũng chưa tắm rửa gì, cùng tắm đi ” Địch Nhã và Kim Y cùng đi vào phòng tắm. Tuy rằng mấy lời này nói ra ngữ khí bình thản tựa như đang bàn thời tiết hôm nay rất đẹp vậy nhưng Tần Vũ biết mình không có đường cự tuyệt nào cả.

“Được rồi” Tần Vũ nhận mệnh, bắt đầu chậm chạp cởi quần áo.

“Chậc chậc, Tiểu Vũ quả nhiên thực hồng. Nhưng không hồng giống tôm luộc mà giống quả đào phấn hồng….thực mê người” đã cởi sạch quần áo, Kim Y xoay người nhìn Tần Vũ vẫn còn đang cởi áo sơ mi lộ ra nửa người trên da thịt đều đã phiếm hồng. Đi tới một bên giúp Tần Vũ cởi quần áo, một bên ăn đậu hũ miệng còn không quên trêu đùa y vài câu.

“Cái gì mà quả đào phấn hồng, lão tử là nam nhân không cần dùng mấy từ hình dung giống nữ nhân như vậy” Tần Vũ đẩy ra bàn tay đang sờ loạn trên người mình.

“Nhưng mà….nội bích phấn hồng trong hậu huyệt của Tiểu Vũ thì phải dùng từ nào để so sánh bây giờ!?” Kim Y nghiêng đầu ở bên tai Tần Vũ nói thực “nhẹ ” nhưng Tần Vũ hoàn toàn tin tưởng Địch Nhã đang đứng dưới vòi hoa sen cách đó không xa nhất định nghe nhất thanh nhị sở (rõ ràng)

“Kim Y! Cái đồ biến thái, *** cuồng, mỗi lần đều là tử mệnh của anh hướng bên trong sáp, anh làm sao biết được nơi đó của lão tử có màu gì, còn cái gì mà phấn hồng sắc, anh đi chết đi….”

Tác giả:

Cái kia xxx phấn hồng, ta thấy đó là một từ hình dung vô cùng sinh động.

Kỳ thật về tình huyết SM, bản thân ta bị vựng huyết (sợ máu), không thể tưởng tượng nổi hình ảnh hoa cúc máu chảy thành sông a =.=


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện