ẦM ẦM ẦM…
Mà đúng lúc này, luồng Hắc Phong kia đã ngưng tụ thành công.
Lưỡi hái khổng lồ của Tu La dốc sức hướng về đám người Vũ Hạo mà chém tới.
" Con mẹ nhà ngươi !!! " Vũ Hạo chửi ầm một câu rồi sau đó Dạo Bước Thời Không kích hoạt , dịch chuyển tới chỗ Linh Vân tránh né đòn công kích.
Hiển nhiên nếu mà đỡ một đòn này của tên kia thì Vũ Hạo chỉ có niệm luôn tại đây chứ chả đùa.
Cả đám người Lý Mạc Thông phải khởi động trận pháp để trực diện đón đỡ luồng công kích khủng bố này.
Phía bên kia hai lão Thanh Sắc và Thanh Nhạc sắc mặt cả hai đều đen như đít nồi , cắn răng thi triển thần thông mà chống đỡ.
" Oành "
Cả đám lão già như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, bay xa vạn dặm, khóe miệng phun ra vài ngụm máu lớn.
Ánh mắt của Tu La quét qua Vũ Hạo một cách mỉa mai , cười gằn không thôi, giọng hơi khàn khàn nói.
" Chạy trốn thật giỏi !! "
Vũ Hạo hơi rùng mình một cái, nhìn sang Linh Vân đứng bên cạnh không nói không rằng trực tiếp thu nàng lại vào bên trong Bá Vương Điện.
Nhìn tên kia một cái Vũ Hạo mỉm cười rạng rỡ nói.
" Đại ca à , chúng ta có thể ngồi xuống cùng nhau nói chuyện được hay không ? " Vũ Hạo xoa xoa tay cười hề hề nói.
" Được ngươi tới đây chúng ta hảo hảo nói chuyện " "Tân Phong" giọng hơi khàn khàn nhìn về phía Vũ Hạo trầm giọng nói.
Vũ Hạo nghệt mặt
" Đến sao , đến cái em gái nhà ngươi mà đến.
Đến đó không phải tự tìm đường chết thì là gì ? " Vũ Hạo thầm nghĩ trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn vui vẻ cười nhìn "Tân Phong".
" Chúng ta từ xa vẫn có thể ngồi xuống uống rượu , đàm đạo chuyện nhân sinh đại sự được.
Không cần thiết phải tới gần nói có thể nói đâu " Vũ Hạo trịnh trọng nói.
" Tiểu súc sinh chớ lắm lời, nhận lấy cái chết đi " lời vừa dứt chỉ nghe thấy một tiếng " ầm " nổ vang.
Chỉ trong nháy mắt thân ảnh Tu La của "Tân Phong" đã biến mất , thoáng một cái đã đến trước mặt của Vũ Hạo.
" Chết cái con mẹ nhà ngươi !!! " Dạo bước thời không lần nữa được kích hoạt tránh thoát được một đòn hiểm kia của Tu La.
Nhất thời cả hai hình thành thế mèo vờn chuột.
Ngươi đuổi ta chạy, trông cực kì hỗn loạn.
...
Trong một trang viên , cách Thạch Hà Kiếm Tông không xa.
Trong một căn phòng nhỏ đơn sơ, một nam tử trung niên có gương mặt nghiêm nghị , anh khí bừng bừng.
Thoạt nhìn thì mới chỉ có ngoài 40 tuổi, tuy nhiên về độ tuổi thật thì không một ai biết.
Bởi vì theo lẽ thường , người tu hành cảnh giới càng cao thì tuổi thọ càng nhiều và dễ dàng bảo trì được nhan sắc.
Mà từ khí thế trên người trung niên kia toả ra thì dễ ràng phát hiện được, gã có tu vi Nguyên Anh Trung Kì .
Mà tuổi thọ của tu sĩ Nguyên Anh có thể kéo dài lên đến 800 - 1000 năm là điều cũng không quá khó khăn.
Cho nên vậy mới nói ở thế giới kẻ thắng làm vua như này thì tuổi tác hầu như là thứ không đáng nhắc tới.
Ở đây không có khái niệm Kính Lão Đắc Thọ mà kẻ nào nắm tay to hơn thì người đó là "Bố" không luận tuổi tác.
Hai mắt đang nhắt lại , đột ngột mở ra , linh khí xung quanh cũng phải bị ảnh hưởng .
" Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà lại có khí tức tà dị như vậy chứ ? " gã hơi nhíu nhíu lông mày , trầm ngâm suy nghĩ .
" Trưởng lão "
Lúc này phía bên ngoài một nam, một nữ đang đứng khom người chắp tay hướng về phía căn phòng mà gã nam tử trung niên kia ngồi.
Gã thanh niên bên cạnh trịnh trọng nói.
" Vào đi " một thanh âm trầm thấp từ bên trong căn phòng truyền ra.
Kẹt
Cánh cửa phòng mở , hiện lên hai thân ảnh nam thì anh tuấn , nữ thì xinh đẹp.
Nếu có Vũ Hạo ở đây thì có thể dễ dàng nhận ra hai người này.
Không ai khác đó chính là Lữ Phụng Thiên và Lâm Vy , người mà đã cùng cậu đụng độ ở Hà Thành cách đây không lâu.
" Có chuyện gì sao ? " nhìn hai người bước vào gã nam tử trung niên được gọi là trưởng lão kia lên tiếng hỏi.
" Có thể trưởng lão đã cảm nhận được rồi, theo như tin tức mà bọn ta mới nhận được thì ở Thạch Hà Kiếm tông , một trong tứ đại tông môn ở Hạ Du đang gặp vấn đề lớn có khả năng dẫn tới diệt tông.
" Lữ Phụng Thiên hơi chắp tay khom người nói.
Không đợi cho lão già phải đợi lâu hắn nói tiếp.
" Không biết từ đâu chui ra một tên ác ma , hung thần ác sát.
Đang liên tục càn quét ở Thạch Hà Kiếm tông, tu vi Kim Đan Đại Viên Mãn nhưng khí thế toả ra hầu như không thua kém Nguyên Anh là bao.
" Lữ Phụng Thiên chậm dãi nói.
Nghe xong lão già hơi trầm ngâm, bởi vì bản thân lão cũng cảm nhận được khí tức tà dị từ bên phía Thạch Hà Kiếm tông phát tán ra.
Hơn nữa cũng làm cho lão cũng phải cảm thấy kiêng kị đôi phần.
" Phụng Thiên ngươi đi với ta một chuyến.
Lâm Vy ngươi ở lại đây phụ trách quản lý đám đệ tử , để cho bọn hắn không đi gây phiền toái.
" Lão gia nhìn hai người trước mặt , trầm giọng nói.
" Rõ " cả hai đồng thanh hô.
Thoáng chốc hai luồng tàn ảnh từ bên trong căn phòng nhanh chóng biến mất.
...
Thạch Hà Kiếm tông.
" Tiểu súc sinh , bổn toạ giết ngươi...!.
Có giỏi thì đừng có chạy " Tu La đuổi theo Vũ Hạo , đôi mắt đỏ ngầu tỏ ra vô cùng phẫn nộ .
Con mẹ nó chứ đường đường là một Kim Đan Đại Viên Mãn mà muốn giết một con kiến hôi Trúc Cơ Trung Kì mà giờ ngay cả cái rắm của hắn cũng còn không bắt