Đệ thập lục chương: Tổ tôn tam đại*
*Ba thế hệ; Ông - con - cháu
"Vâng, lão sư yên tâm, không có vấn đề gì lớn, em tạm xử lý cho em ấy rồi. Vâng, khi nào cô về thì gọi điện thoại cho em, tạm biệt."
Sau khi cúp điện thoại, Chu Nguyên nhét vào túi quần, ngẩng đầu nhìn về phía tòa lầu 18, thở dài một hơi. Sắc trời đã ngả tối, đèn đóm nhà nào cũng được bật lên, ngọn đèn bên cạnh đài phun nước hơi sáng, rọi xuống người Lạc Lạc đang ngồi trên đùi nàng thì có chút cảm giác man mát.
Chu Nguyên cúi đầu nhìn Lạc Lạc, cười một cái sau đó cúi người, cẩn thận từng chút tránh đụng phải vết thương của con bé, một tay đỡ sống lưng một tay câu lấy chân con bé, bế kiểu công chúa lên. Cơ thể con nít thường mềm, làm giọng nói của Chu Nguyên cũng ôn hòa hơn ba phần, "Đi thôi, Lạc Lạc, chúng ta về nhà."
*TvT về nhà~
Bên con đường u ám ngọn đèn hơi lạnh, cô bé nho nhỏ nằm trong lòng Chu Nguyên chăm chăm nhìn gương mặt nàng không chớp mắt. Lồng ngực nhấp nhô, nhưng không có chút hoảng sợ hay đau đớn nào.
"Lạc Lạc, mẹ em đã ra ngoài, lát nữa mới về được, bây giờ đến nhà chị băng bó vết thương trước được không?" Chu Nguyên híp mắt đi tới dưới lầu, bấm cửa thang máy. Bây giờ là 8 giờ rưỡi, không đông người chờ cho nên thang máy rất nhanh đã xuống tới.
"Dạ, được." Con bé nhìn Chu Nguyên bồng mình vào thang máy, không hề chớp mắt nhìn nàng ấn số tầng lầu. Lúc này mới yếu ớt mềm giọng trả lời, giống như hờn giận hồi chiều đều tiêu tán hết ba phần.
Chu Nguyên nhìn số tầng từ từ tăng cao, đưa gò má cọ cọ gương mặt mũm mĩm của Lạc Lạc, "Còn đau không?" Nhìn đầu gối trắng nõn của con bé giờ có một mảnh bầm xanh tím đỏ, lại thấy đau lòng.
Lúc luyện tập, trên quảng trường có một thanh niên mới đến chơi patin không quá giỏi, khống chế không tốt đôi giày dưới chân, bị trượt khỏi đội ngũ va vào Lạc Lạc. Cơ bản là có thể né ra, ai mà ngờ được cậu thanh niên quá hoảng hốt mà va thẳng vào, mà Lạc Lạc vì tránh cậu ta, lui về phía sau, chạy khỏi nơi lót gạch men, té lăn quay trên đường tráng xi-măng, đầu gối liền te tua.
Lúc đó Chu Nguyên không có chú ý, quay đầu lại đã thấy Lạc Lạc nằm trên đất, vội vã chạy qua, ôm lấy Lạc Lạc từ trong tay các bác gái xung quanh. Nguyên bản bị người lạ xoay quanh ôm lấy Lạc Lạc chỉ mếu máo, được Chu Nguyên ôm về thì liền rớt nước mắt, oa một tiếng khóc lên. Chu Nguyên ôm con bé đang khóc vô cùng đau đớn, lại nhìn thoáng qua thằng nhóc to con đang liên tục xin lỗi, sắc mặt thập phần khó coi.
Mẹ nó, không thấy xung quanh đều là trẻ con à, người mới chơi như mày thì biến qua bên kia có được hay không. Cút đi! Đụng con bé khóc rồi. Dù rất tức giận, Chu Nguyên vẫn xua xua tay chấp nhận lời xin lỗi của cậu ta, sau đó ngồi xổm xuống tỉ mỉ kiểm tra trong trong ngoài ngoài một lần.
"Em đau ở đâu? Đau ở đâu? Lạc Lạc đau ở đâu? Đau thì nói cho lão sư biết." Chu Nguyên ôm con bé đi đến ghế đá bên cạnh, cởi giày patin đi, thấp giọng hỏi.
Con bé chỉ thút thít khóc nghẹn ngào nói chỉ đau ở đầu gối, Chu Nguyên lại kiểm tra một chút, thấy đầu gối chân trái bị trầy ngoài da, không có vết thương khác, liền thấy an tâm hơn.
Lấy điện thoại muốn gọi cho Tô lão sư, hỏi trong nhà nàng có cồn hay thuốc đỏ các loại không, kết quả Tô lão sư không có bắt máy. Cuối cùng chỉ đành nói với Trần Bân bảo hắn lát nữa đưa Nhuận Nhuận về giùm, sau đó tự mình bồng Lạc Lạc đang bị thương về.
Gần đó có bệnh viện, nhưng mà phải đi hơn nửa tiếng, cơ mà Chu Nguyên tự coi mình như là một Mông Cổ đại phu*, trầy da chút xíu không làm khó được nàng, làm sao dỗ một đứa bé đang khóc mới là vấn đề. Cũng may Chu Nguyên hiểu làm thế nào để chọc con nít cười, pha trò đùa giỡn suốt đường về, không quá lâu, khi nãy còn oa oa giờ đã bật cười nín khóc.
*Ngoài nghĩa trên chữ ra, còn có ý chỉ lang băm
Về được nửa đường, Tô lão sư gọi điện thoại lại, Chu Nguyên mới biết Tô lão sư đúng lúc có việc ra ngoài, có lẽ lát nữa mới về được. Thế nhưng vết thương phải xử lý ngay, cho nên cũng chỉ có thể bồng con bé về nhà mình.
"Ting." Cửa thang máy mở, Chu Nguyên bồng Lạc Lạc ra ngoài, con bé mở to mắt, hiếu kỳ nhìn hoàn cảnh xung quanh. Chu Nguyên đi tới cửa nhà mình, một tay bồng Lạc Lạc, một tay cầm chìa khóa, gian nan mở rộng cửa.
Ngoài cửa Chu gia có đặt hai chậu Vạn niên thanh, trông vô cùng có sức sống. Mở cửa ra, Chu baba nguyên bản ở trong thư phòng liền dò đầu ra nhìn, "Sao hôm nay con về sớm vậy?" Kết quả thấy cô nhóc trong lòng Chu Nguyên thì sửng sốt, "Đây là. . ."
Chu Nguyên đạp lên đôi dép chả biết móc từ nơi nào ra của Trần Bân, ôm con bé vào phòng khách, đặt xuống sofa, lúc này mới trả lời Chu Hoàn, "Học sinh trong xã." Sau đó cúi người sờ sờ đầu Lạc Lạc, "Em ngồi đây chờ, chị đi lấy hòm thuốc đến."
"Dạ." Ánh mắt Lạc Lạc dính trên người Chu Nguyên, môi trường lạ lẫm làm nó có vẻ thấp thỏm bất an.
Chu Nguyên nhìn thoáng qua Lạc Lạc, lại nhìn qua baba, lúc này mới xoay người vào phòng mình. Nàng mở cửa phòng ra, cũng không có đóng, cho nên khi nàng đi vào, ánh mắt của Lạc Lạc vẫn rơi trên cánh cửa phòng.
Chu Hoàn nhìn cô bé lạ lẫm này, lại nhìn thoáng qua đầu gối của con bé, liền biết chuyện gì xảy ra. Nghe trong phòng Chu Nguyên truyền đến âm thanh, ông ngồi xuống bên cạnh Lạc Lạc, bắt chuyện với con bé.
"Tiểu bằng hữu, cháu tên gì?" Giọng nói Chu Hoàn nhu hòa, vì muốn đứa trẻ bên cạnh có thể thả lỏng một chút.
Con bé vẫn còn chút câu nệ, thế nhưng vẫn lễ phép trả lời, "Cháu là Tô Lạc Đồng, chào gia gia."
". . ." Dù đã làm ông ngoại rồi, thế nhưng bị tiểu bằng hữu gọi gia gia vẫn thấy có chút 囧. Khi Chu Nguyên ôm hòm thuốc đi ra, đúng lúc nghe được Lạc Lạc gọi cha nàng là gia gia, cảm thấy có chút 囧. Cha nàng vẫn luôn được người ta gọi là thúc thúc hay bá bá a, chưa bị ai gọi là gia gia bao giờ.
*Gia gia còn có nghĩa là ông nội (人'∀'*)
Nàng mang hòm thuốc đi