Đói thì phải ăn cũng như nhớ là phải gặp, Vương Nhất Bác đổ hết ly nước vào chậu cây trên bệ cửa sổ, chân dài sải bước qua phòng đối diện.
Tiêu Chiến đã dậy nhưng lại ra vẻ lười nhác nằm trên giường ủ ấm trong chăn, tay lướt lướt chiếc điện thoại.
- Sao lại về đây rồi ?
Vương Nhất Bác đứng ở cuối giường, cậu âm trầm nhìn con sâu lười đang cuộn mình trong chăn.
- Tôi không thích, cậu về phòng đi tôi sẽ ngủ ở đây.
Tiêu Chiến hít mũi, anh ão não nói, thanh âm thập phần hờn dỗi anh giơ tay lên phất tay ý bao hàm đuổi cậu đi.
- Thế thì tôi ở phòng anh.
Vương Nhất Bác liền nhận ra con mèo nhỏ trước mặt đang hờn dỗi, khoé miệng hơi cong nên lại giở chứng vô liêm sỉ.
- Cậu về phòng cậu đi, phòng tôi có điều hoà phòng cậu cũng có điều hoà hà khắc gì phải ở chung.
Cậu mau mau về đi !
Tiêu Chiến ngồi bật dậy, chỉ chỏ phồng mang.
Thành phố hiện đông đã cận kệ, không khí bắt đầu trở lạnh rồi không lâu sau sẽ có tuyết rơi thôi vì vậy việc trong phòng có điều hoà để sưởi ấm là điều rất quan trọng nha.
Vương Nhất Bác híp mắt nhìn anh đang xù lông, lại quay lại nhìn chăm chăm cái điều hoà đang phả ra từng hơi ấm bao bọc cơ thể cả hai người con trai trong phòng.
- Anh chắc chắn không qua phòng tôi ?
Nghiêng nhẹ đỉnh đầu, Vương Nhất Bác lấy điện thoại trong túi ra một phát ném thẳng vào điều hoà.
Không biết rằng do điện thoại cậu cứng cùng sức ném mạnh hay do điều hoà thuộc hàng kém chất lượng mà điện thoại cùng điều hoà đều thiệt hại nặng nề.
Điện thoại chiễm chệ rơi xuống sàn vỡ tan đến thảm thương, điều hoà thì móp méo đến kì dị nó chỉ kêu lên một tiếng tích yếu ớt rồi tắt hẳn.
Vẫy vẫy cổ tay rồi cắm vào túi, Vương Nhất Bác không nói gì nhìn Tiêu Chiến đang ngơ ngác trên giường, không một lời quay lưng bỏ đi.
Trong lòng cậu thầm biết chắc chắn anh sẽ qua phòng mình.
Tiêu Chiến ngồi trên giường ngạc nhiên đến thất thần, anh cứ tưởng sau khi cậu hỏi anh thì cậu sẽ một là lôi kéo anh về hoặc hai sẽ đóng gói đem anh về phòng đâu ai ngờ rằng cậu lại đem điện thoại ném hỏng cả điều hoà.
Một chiếc điện thoại thành công loại bỏ nỗi hờn dỗi trong anh thay vào đó là một sự kinh hãi.
Cậu đúng là kẻ máu lạnh.
Điều hoà cũng đã hỏng, không khí lạnh lẽo bắt đầu bủa vây xung quanh.
Vốn thân thể đã kém chịu lạnh Tiêu Chiến đành thiệt thòi quấn chăn lủi thủi sang phòng Vương Nhất Bác.
- Nhất Bác ơi.
Tiêu Chiến nhẹ giọng gõ cửa, anh phải thật nhẹ nhàng tránh kích động đến con người thô bạo kia.
- Ơi ?
Một tiếng đáp thật hiền từ làm Tiêu Chiến há hốc, mắt mở to đến sắp lăn ra tới sàn.
Tay chân trở nên bủn rủn, trái tim khẽ đập nhanh vài nhịp.
Ơi á ? Là ơi sao ?
Bàn tay nắm chặt vào chăn, từng khớp xương cũng nổi trắng.
Tiêu Chiến gặm môi dưới, ánh mắt liên tục dao động.
- Có chuyện gì ?
Vương Nhất Bác mở cửa rồi đem mình dựa vào, gương mặt đa phần chứa ý cười.
Cậu giả nai.
- Tôi..tôi..điều hoà tôi hỏng rồi.
Tiêu Chiến ngập ngừng, anh vẫn không thể ngừng dao động, bên tai vẫn văng vẳng tiếng ơi ngọt ngào khi nãy.
- Thế à ? Anh về ngủ đi mai sẽ có thợ đến sửa, ngủ ngon.
Nói rồi Vương Nhất Bác đóng cửa lại để Tiêu Chiến không hiểu gì ở bên ngoài.
Lúc này Tiêu Chiến mới bắt đầu nhận ra được vấn đề, máu liền sôi sục, bàn tay nắm chặt đến nổi gân xanh ra sức đập cửa.
- Này !! Rõ ràng cậu phá điều hoà của tôi giờ lại giở chứng giả nai với tôi à.
Bên trong vẫn không tiếng động.
- Này !! Vương Nhất