Chương 213: Mối quan hệ kỳ quái
Hạ Nhược Vũ tự rót cho mình một cốc nước, cũng không chủ động mở lời, yên tĩnh ngồi đó, nếu người ta chủ động bảo cô ra thì không cần cô nói, đối phương cũng sẽ chủ động gọi.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cuối cùng Châu Bích Loan buông thìa của bà ấy xuống, ánh mắt mang theo tia tán thưởng nhìn Hạ Nhược Vũ, có diều cũng chỉ trong nháy mắt, bà thích người phụ nữ thông minh.
Mà không phải những người phụ nữ lanh chanh kia, Hạ Nhược Vũ rất hợp ý bà ấy, chỉ tiếc…
“Hôm nay tôi không tới vì chuyện của
Du Hải.”
Không phải vì Mạc Du Hải thì còn vì ai2 Trong lòng Hạ Nhược Vũ lóe lên, người có thể khiến Châu Bích Loan nhớ tới, ngoại trừ Mạc Du Hải thì cũng chỉ có Mạc Du Uyên,
cô cũng cảm thấy không cần phải nghe
chuyện liên quan đến Mạc Du Uyên.
Châu Bích Loan nhìn vẻ mặt của cô thì biết cô đã hiểu dụng ý tới hôm nay của bà ấy: “Hôm nay tôi tới vì Du Uyên.”
“Cháu không rõ ý của dì.” Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh nhìn về phía bà ấy.
Châu Bích Loan chăm sóc rất tốt cho nên mu bàn tay vẫn đẹp đẽ bóng mượt như tay thiếu nữ, móng tay được sơn một lớp sơn bóng bảo vệ, dưới ánh đèn trở nên lấp. lánh, nhẹ nhàng gõ trên bàn, phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
“Cô Hạ quả nhiên rất thông minh, tôi cũng không cần vòng vo nữa, tôi không phản đối cô và Du Hải ở bên nhau, tôi chỉ có một yêu cầu, hi vọng cô cắt đứt quan hệ, không được gặp mặt Hàn Công Danh nữa.”
“Dì Loan biết Hàn Công Danh?” Hạ Nhược Vũ không tức giận, trong lòng có cơ hơi buồn cười, cô cho là Châu Bích Loan biết con gái của mình hẹn hò với một tên cặn bã thì sẽ cố gắng phản đối, không ngờ lại dung túng như vậy.
Điều này trực tiếp phá vỡ sự hiểu biết của cô đối với Châu Bích Loan.
Châu Bích Loan cũng vì tức giận, nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ: “Mỗi một người đàn ông tiếp cận con gái tôi, tôi đều sẽ tra rõ ràng.”
Cho nên bà ấy biết Hàn Công Danh là tên cặn bã, nhưng không chỉ không kéo con gái mình lại, còn trở tay đẩy một cái xuống hố. Hạ Nhược Vũ không tin nổi nhìn
bà ấy: “Vì sao?”
“Du Uyên thích là được rồi.” Châu Bích Loan không đối mặt với cô, mà hơi cụp mắt xuống, tránh đi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của cô.
Bà ấy đương nhiên biết Hàn Công Danh là hạng người gì, bà ấy cũng có ngăn cản, nhưng tối qua, con gái trở về, không chỉ làm loạn với bà, còn lần đầu tiên cầu xin bà vì một tên đàn ông. Dưới mu bàn tay đều là thịt, bà không đau lòng sau được.
Bỏ đi, gia sản sự nghiệp nhà họ Mạc lớn, bà cũng không có ý định dùng hôn nhân của con gái để làm thẻ bài củng cố sự nghiệp. Mặc dù Hàn Công Danh có hơi đào hoa, năng lực và tướng mạo cũng không có gì chê trách.
Trừ bỏ chút bệnh vặt, cũng không phải không xứng với con gái mình, công thêm thân phận của Hàn Công Danh, có bà trông chừng, cậu ta cũng không dám làm gì với
con gái mình.
Đây cũng là điểm quan trọng khiến bà đồng ý.
Hạ Nhược Vũ không biết suy tính của Châu Bích Loan, chỉ cảm thấy cực kỳ buồn cười, tại sao lại có người mẹ như vậy? Cô thật sự nghi ngờ, Mạc Du Uyên có thật sự là do bà ấy sinh ra không, có điều nhìn trình độ dung túng, thì có lẽ là không ôm sai: “Được thôi, dì vui là được, cháu và Hàn Công Danh đã lâu không liên lạc chứ nói chỉ là nhìn thấy.”
Mặc kệ Châu Bích Loan có cho cô gặp Hàn Công Danh hay không, trong lòng cô cũng không có cách nào tha thứ cho Hàn Công Danh.
“Ý của tôi, có lẽ cô Hạ còn chưa hiểu rõ.” Châu Bích Loan nhìn chằm chằm cô: “Tối nay, Du Uyên sẽ đưa Hàn Công Danh
kỳ
về ăn cơm, ông nội của nó cũng về rồi.”
Không ngờ hai người đã đến trình độ ra mắt người nhà, phát triển đúng là nhanh chóng, trong lòng Hạ Nhược Vũ thì giễu cợt, ngoài mặt lại không có chút dao động: “Dì Loan, đây không phải là thứ cháu có thể quyết định, dù hẳn phải biết dây là tính của Du Hải.”
Nhắc đến đứa con trai ưu tú kia, nháy mắt Châu Bích Loan liền ngơ ngác, có điều cũng chỉ một giây ngắn ngủi, bà đã khôi phục lại bộ dạng trang nhã: “Tôi tin cô Hạ sẽ có cách.”
Châu Bích Loan đúng