“Gì cơ, anh muốn hợp tác với Bạch thị?” Chu Thiên Như bất mãn đứng phắt lên: “Em không đồng ý.”
Chu Mộng Nhu một vẻ khó nói, định lên tiếng liền bị Chu Kỳ Khiết ra hiệu ngăn lại.
Anh đến trước mặt cô, bình tĩnh trấn an cảm xúc của cô: “Thiên Như à, bây giờ tình thế khác rồi…”
“Em không muốn nghe bất cứ lời biện minh nào hết, anh chỉ cần nói cho em biết lý do.”
Ánh mắt anh loé lên tia phức tạp, im lặng ngồi xuống ghế.
Chu Thiên Như nén cục tức xuống, từ tốn hỏi: “Anh chị quen Gloria sao?”
“Không, bà ta chính là vợ của ngài Robert, anh chị và bà ta vốn dĩ chẳng hề quen nhau, nhưng anh lấy lại Chu thị từ tay bà ta chứ không phải từ Bạch thị.”
Nét mặt Chu Kỳ Khiết cực kỳ nghiêm túc, không hề có lấy nửa điểm giả dối: “Em còn nhớ trước kia Bạch thị từng có ý định chuyển nhượng thị trường cho đối thủ không, ngoài mặt thì nói là đối thủ, nhưng thực chất là tặng thị trường cho bà ta, mặc dù dự án xảy ra chuyện lớn như thế nhưng ngài Robert vẫn tiếp tục giao cho Bạch thị, bây giờ vợ của ngài ấy đang nắm năm mươi phần trăm cổ phần của Chu thị, và hiện giờ bà ta đang yêu cầu chúng ta hợp tác với Bạch thị.”
Cô ngây người, ngạc nhiên tới mức câm lặng.
Người phụ nữ bí ẩn cô quen biết bấy lâu nay không ngờ lại chính là vợ của một tỷ phú quyền lực như thế.
Cô còn là bạn thân của con trai bà ấy, Alvin chính là con trai của tỷ phú.
Bảo sao, khi nhìn thấy cô xuất hiện ở phòng làm việc của Chu Kỳ Khiết, bà không hề ngạc nhiên, thái độ còn rất bình thản.
Phải chăng bà đã biết lý do vì sao cô về nước, biết cô là em gái của Chu Kỳ Khiết và là con gái của Chu Kiến Văn, người từng sở hữu Chu thị, cho nên anh cô mới lấy lại Chu thị dễ dàng như vậy.
Chu Thiên Như bỗng lắc đầu: “Không, dù thế nào em cũng không đồng ý hợp tác với Chu thị, anh hẹn cô Gloria giúp em, sáng mai em muốn trực tiếp đến nói chuyện với cô ấy.”
Nói xong, cô liền cầm theo túi xách ra khỏi nhà.
“Em đi đâu vậy?”
“Em có hẹn với Vu Dịch Dương.”
Cô đã thấy ánh đèn chớp nhoáng của xe ô tô vừa chiếu qua cổng, liền biết anh đã đến, cho nên liền vội vã đi ra.
Tâm trạng hiện giờ của cô cũng đang rất tệ, anh đến thật đúng lúc, cô không muốn ở nhà để tranh cãi với anh chị chỉ vì Bạch thị nữa.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Nhìn mặt mày phụng phịu, ủ rũ của cô.
Vu Dịch Dương không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Cô thở dài một hơi, lắc lắc đầu: “Không có gì, chỉ là một chút bất đồng nho nhỏ mà thôi.”
Vu Dịch Dương lắc lắc ly rượu vang, hài lòng trước không gian lãng mạn, ánh đèn vàng cùng với những bản nhạc du dương.
Anh đi vòng qua ghế của cô, trong khi cô vẫn có chút buồn bực nhìn ra ngoài cửa kính.
Hai cánh