Mắt Kim Tịnh Ngọc sắc lẹm như dao, không những không sợ hãi, còn giơ tay lên chuẩn bị tiếp chiêu.
Tuy nhiên thân thủ của Tư Dạ Hành Vũ còn nhanh hơn nàng, chớp mắt đã bắt được cổ tay Hy Vận.
Ả trừng đôi mắt đỏ au nhìn hắn, toàn thân gồng cứng đến run rẩy cả lên, muốn thoát khỏi kìm kẹp của đối phương, mau chóng dứt điểm một đòn kết liễu Kim Tịnh Ngọc nhưng không sao kháng cự nổi với lực tay của nam nhân.
Tư Dạ Hành Vũ cười khinh, không chút thương tình với nữ nhân trước mặt, lạnh lùng dùng đạp một cú khiến ả ngã văng ra sàn.
"A!"
Hy Vận hét lên một tiếng, tay ôm chặt bụng, hơi thở không đều.
Ả trừng mắt nhìn người vừa hạ thủ với mình, không ngờ hắn một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có, còn ra tay tàn độc như vậy.
"Ngươi… ngươi ngày ngày đọc sách thánh hiền, học được bao điều hay lẽ phải mà lại không biết thứ cơ bản nhất của một nam nhi đại trượng phu là không được hạ thủ với nữ nhân? Tư Dạ Hành Vũ, ngươi đúng là không đáng mặt nam nhân!"
Tư Dạ Hành Vũ không buồn nhìn Hy Vận, quay sang nắm tay Kim Tịnh Ngọc, ngón cái còn xoa xoa mu bàn tay nàng, thái độ dịu dàng hết mức có thể:
"Bổn vương thà làm ngụy quân tử, còn hơn để nương tử của mình chịu bất cứ tổn hại nào!"
Kim Tịnh Ngọc ngước mặt lên một chút, mắt nhìn hắn không chớp lấy một lần.
Nàng muốn nhìn thẳng vào đôi mắt chứa nặng tâm tư của hắn, để xem rốt cuộc lời lẽ ban nãy là thật lòng thật dạ thốt ra, hay chẳng qua chỉ là muốn chọc tức Hy Vận.
Tư Dạ Hành Vũ cũng nhìn nàng, khóe môi nhếch lên như có ý cười.
Hai má nàng hơi ửng đỏ, không lẽ hắn thật sự muốn bảo vệ nàng như đã nói?
Trong tâm trí Tư Dạ Hành Vũ, cảm thấy nàng của hôm nay đẹp hơn bất cứ lúc nào.
Hắn càng nhìn vào đôi mắt phượng hoàng của nàng, càng cảm thấy rất quen thuộc, như thể đã từng nhìn thấy từ trước khi cả hai thành thân với nhau.
Không phải đôi mắt mang đậm nét u sầu và yếu đuối của Kim An Bình, mà mang một vẻ gì đó rất kiên định, quyết đoán, một khí thế đặc biệt hơn cả hàng vạn nữ nhân phàm trần.
Không lẽ...
"Á! Vương gia, cứu thiếp!"
Kim Tịnh Ngọc và Tư Dạ Hành Vũ bị tiếng thét của Hoàng Ngọc Túc làm cho sực tỉnh.
Cả hai quay đầu lại nhìn về hướng Hoàng Ngọc Túc, thấy nàng đang bị Hy Vận kề cây trâm vàng nhọn hoắt vào cổ.
Kim Tịnh Ngọc hoảng hốt muốn đến ngăn cản:
"Ngươi… ngươi không được làm hại muội ấy!"
"Đừng đến đó!"
Tư Dạ Hành Vũ vội kéo tay Kim Tịnh Ngọc lại, không muốn để nàng gặp nguy hiểm.
Kim Tịnh Ngọc lưỡng lự không biết nên làm sao, tiến tới không được, lùi lại cũng không xong.
Nếu chỉ là một con tin bình thường sao có thể làm khó được nàng, nhưng Hoàng Ngọc Túc đó là nữ tử duy nhất của đại lễ bộ thượng thư, chỉ vừa được gả đến vương phủ đã gặp chuyện không may, vậy sau này Tư Dạ Hành Vũ sẽ ăn nói thế nào với ông ấy đây.
Hy Vận vội kéo Hoàng Ngọc Túc lùi lại thêm một bước, tay siết chặt trâm vàng hơn:
"Hừ, hắn nói đúng đấy! Ngươi dám đến đây nửa bước, ta liền giết chết ả ta!"
Hoàng Ngọc Túc bị dọa cho nước mắt chảy ròng ròng.
Nàng ta là nữ tử của quan thượng thư, từ nhỏ đến lớn chỉ biết công dung ngôn hạnh, sống cảnh trướng rủ rèm che, lần đầu tiên phải đối mặt với nguy hiểm cận kề thế này.
Mặt nàng ta không còn một giọt máu, miệng run rẩy cầu cứu:
"Vương gia, vương phi, cứu thiếp! Thiếp còn trẻ lắm, không muốn chết sớm đâu, mau cứu thiếp! Nếu người không cứu thiếp, phụ thân của thiếp nhất định sẽ đau lòng chết mất!"
"Ả tiện nhân này, ngươi có chịu câm miệng lại không hả?"
"Huhu…"
Tư Dạ Hành Vũ và Kim Tịnh Ngọc đưa mắt nhìn nhau, lòng rối ren không biết nên làm thế nào.
"Choảng!"
Một tiếng động kì lạ vang lên, mặt Hy Vận bỗng biến sắc.
Ả đưa tay ôm đầu, trong chốc lát đã mất thăng bằng ngã xuống sàn, toàn thân quằn quại, máu từ sau ót chảy ra liên tục khiến ả ta đau đớn không ngừng.
"A Thúy, ngươi ở đây từ lúc nào?"
Kim Tịnh Ngọc tròn mắt nhìn phía sau chỗ Hy Vận đang đứng.
A Thúy đứng như trời trồng, dưới chân nàng ấy còn có rất nhiều mảnh gốm sứ bị vỡ.
Có thể thấy A Thúy đã dùng bình gốm sứ lén tấn công Hy Vận từ đằng sau, mới có thể khiến ả nhất thời không phòng bị và ra đến nông nỗi này.
A Thúy thở phào, ban đầu chỉ định trốn sau bức bình phong để chờ xem Hy Vận lòi đuôi cáo thế nào, lại bất chợt đợi được khoảnh khắc ả ta dám lấy trắc vương phi ra uy hiếp chủ tử.
May mà nàng nhanh trí ôm bình hoa đập vào đầu ả, như vậy cũng có thể xem là đã trả thù lần trước Hy Vận hạ thủ với nàng