Bần Gia Nữ

Chương 153


trước sau

Hai đời, Trương Tiểu Oản đều chưa từng trải qua chuyện ngoài sức tưởng tượng này. Nàng đang cứu giúp đứa nhỏ bắt cóc nàng. Vốn nàng hẳn là phải mắt lạnh nhìn hắn chết đi. Nhưng nàng vẫn rút đao trên eo hắn để chặt đứt dây thừng sau đó nhặt lấy tay nải rơi xuống từ xe ngựa và đang nằm trong phạm vi tầm mắt của nàng sau đó cấp tốc mở ra lấy thuốc.

Nhưng cho dù đã bôi thuốc thì đứa nhỏ kia vẫn chảy máu không ngừng. Trương Tiểu Oản cắn răng một cái lấy kim chỉ từ trong tay nải rồi lại tìm mồi lửa trên người hắn đốt kim khử trừng rồi nhanh chóng khâu miệng vết thương cho hắn.

Đứa nhóc đau đến gào to, nước mắt chảy như mưa, thân thể cũng giãy dụa không ngừng. Trương Tiểu Oản bất đắc dĩ phải dùng một tay mạnh mẽ bóp chặt cổ hắn để hắn không nhúc nhích.

Nàng làm những việc này chẳng qua là vì khi xe ngựa rơi xuống đứa nhỏ này đã đỡ nàng một phen. Lúc nàng rơi ra khỏi xe ngựa thì lập tức ôm đầu lăn đến lưng chừng núi thì bị một cái cây cản lại. Cũng may trên người nàng không có gì đáng ngại.

Nhưng lúc nàng đứng dậy thì thấy ngực đứa nhỏ này bị hòn đá cắt qua. Không đến nửa nén hương hắn sẽ chảy hết máu mà chết vì thế sau khi do dự nàng rốt cuộc vẫn vươn tay giúp.

Đứa nhỏ này tên là Tiểu Phong. Hắn và đứa nhỏ đánh xe kia trong khoảng thời gian này cũng không coi là hung ác với nàng. Hai ngày đầu chúng bỏ đói nàng nhưng sau đó vẫn cho nàng ăn màn thầu. Tụi hắn bưng nước lạnh đến nàng không uống được nên nhỏ giọng yêu cầu uống một ngụm nước ấm. Hai đứa nhỏ mắng vài câu nhưng vẫn bưng tới.

Bọn họ không phải người tốt, nhưng cũng không phải người tồi tệ. Trương Tiểu Oản biết bọn họ là người của Lăng gia, cũng biết bọn họ hận nàng nhưng tuy thế cả hai vẫn còn một hai phần thiện tâm cũng không vũ nhục nàng. Sợ là cũng bởi vì trong xương cốt bọn hắn có vài phần dáng vẻ thư sinh nên một đường này bọn họ cũng có điều kiêng kị với một phụ nhân lớn tuổi như nàng. Bất kể là đi ngủ hay đi ra ngoài bọn hắn đều duy trì khoảng cách nhất định với nàng.

Những kẻ bắt cóc này văn nhã khách khí như thế thực sự khiến Trương Tiểu Oản cũng chẳng thể chán ghét bọn họ quá nhiều. Cũng bởi vì một cái đỡ kia mà nàng cũng tận lực giúp đỡ đứa nhỏ tên Tiểu Phong này một phen.

Sau khi khâu xong miệng vết thương, Trương Tiểu Oản thắt nút, nhìn đứa nhỏ đã đau tới ngất đi thì lắc lắc đầu sau đó cởi áo choàng mà nàng vẫn mặc suốt đoạn đường này ra đắp lên người hắn.

Việc nên làm nàng đã làm, hắn sống hay chết đều mặc cho số phận vậy.

Lúc nàng bò lên núi, đi được 20 bước thì thấy đứa nhỏ tên tiểu Thần kia hình như cũng ngất đi, trên đầu và trên đùi hắn đều chảy máu. Trương Tiểu Oản làm như không thấy mà tiếp tục đi về phía trước nhưng được vài bước nàng lại buồn cười tự giễu vài tiếng rồi vòng vèo trở về băng bó qua loa cho hắn một chút.

Làm xong mấy chuyện vớ vẩn này nàng bước nhanh hơn. Bởi vì từ nhỏ nàng đã lên núi săn thú nên dù trong núi này nhiều chướng ngại nhưng đối với nàng mà nói thì thế này cũng không phải chuyện quá mức khó khăn gì.

Nàng biết cách nhanh chóng di chuyển ở trong địa hình thế này nên không bao lâu sau nàng đã trở về trên đường. Lúc này nàng nhìn thấy đầu sỏ gây tội, cũng chính là con ngựa tránh thoát khỏi dây cương khiến cả cái xe ngựa rơi xuống. Lúc này nó đang ung dung ăn cỏ xanh ở chân núi, thấy tiếng vang nó còn quay đầu lại phì phì với nàng sau đó lắc lắc đầu, đá đá chân sau một cách vui vẻ.

Trương Tiểu Oản thì thấy thế thì cười đi qua. Nàng thử sờ sờ bờm của nó thấy nó không kháng cực thì nàng mới nói, “Vậy theo ta đi thôi.”

Con ngựa kia không để ý tới nàng mà chỉ tiếp tục cúi đầu gặm cỏ của mình.

Ở thôn Phiến Diệp Tử Trương Tiểu Oản đã học cưỡi ngựa. Tuy nàng học không được tốt lắm nhưng cũng không gặp khó khăn trong việc cưỡi ngựa. Nàng nhảy một cái lên lưng nó, thử thăm dò khống chế nó.

Có lẽ con ngựa này vừa mới phát cuồng, hiện tại ăn no bụng rồi nên tính tình cũng ôn thuần hơn một chút. Đầu tiên là nó đứng tại chỗ cào cào chân sau đó vẫn nghe lời người đang cưỡi mình mà tung vó chạy.

Thấy vậy Trương Tiểu Oản mới xem như nhẹ nhàng thở ra. Đợi tới buổi tối đến chỗ có người nàng mới xuống ngựa, dắt nó tới bên ngoài một ngôi nhà có rào tre, thấy một phụ nhân đang cho gà ăn. Nàng tiến lên hành lễ với người kia, lại thử thăm dò dùng tiếng phổ thông nói, “Có thể xin ngài một chén nước uống được không?”

“Đây là làm sao vậy?” Phụ nhân kia hình như hiểu được nàng nói gì nhưng lời bà ta nói lại không phải tiếng phổ thông. Trương Tiểu Oản chỉ mơ hồ nghe hiểu được chút ý tứ.

“Ta bị lật xe ngựa ở đằng trước,” Trương Tiểu Oản dừng một chút, sau đó vẫn nói đại khái với phụ nhân này, “Người nhà ta bị thương ở trong rừng kia, ta phải về nhà báo tin. Có thể cho ta xin chén nước uống và nghỉ chân một chút không?”

Phụ nhân kia trên dưới đánh giá nàng vài lần, thấy diện mạo Trương Tiểu Oản thuận mắt, mặt mày cũng có chút khí chất không giống những người bình thường như bọn họ thì cũng tin lời nàng nói. Lúc này bà ta mới ôn hòa nói, “Mời vào đi.”

Trương Tiểu Oản vào phòng, nàng rút cái vòng bạc trong tay đưa cho phụ nhân kia bảo bà ta chuẩn bị chút đồ ăn, sau đó lại mua bộ áo tơi và đấu lạp có thể che cả người của nhà bà ta. Sau khi ăn uống nàng không hề nghỉ chân mà giục khoái mã chạy về hướng kinh thành mà phụ nhân này chỉ.

Trong gần 20 ngày này nàng bị mang qua nhiều địa phương khác nhau vì thế nàng đoán mình đã cách kinh thành chừng ba ngàn dặm là ít. Ai ngờ khoảng cách không lớn như thế mà chỉ
tầm gần hai ngàn dặm. Nơi này là một huyện nhỏ cách kinh đô năm huyện khác, cách Đại Đông hai ngàn dặm và cách Vân Châu, Thương Châu chừng 4000 ngàn dặm hơn.

Trương Tiểu Oản hỏi phụ nhân kia về phương hướng thì trong lòng cũng mơ hồ có tính toán. Nàng hẳn là bị hai đứa nhỏ kia mang đi biên cương…… Nếu như không phải bọn họ nóng lòng lên đường, con ngựa lại phát điên mà hai đứa nhỏ cũng đã kiệt sức thì nàng cũng khó mà chạy thoát.

Nhưng cho dù là như thế thì một đường này Trương Tiểu Oản cũng không dám thiếu cảnh giác. Nàng mua thêm một kiện áo bông của nam nhân từ phụ nhân kia sai đó mặc ra bên ngoài xiêm y của mình rồi lại khoác áo tơi và đấu lạp ra ngoài. Lúc này thân mình nàng mập mạp như một nam nhân thực thụ.

Một đường này nàng giục ngựa chạy khiến hai chân bị ma sát đến nổi bọt nước. Nhưng chỉ có ban đêm nàng mới tìm một khách điếm nghỉ nửa đêm, ngày hôm sau chỉ cần trời vừa sáng nàng đã cưỡi ngựa đi.

Ở một huyện thành trên đường đi nàng mang khối phu thê kim quyết mà Uông Vĩnh Chiêu đưa cho để đổi lấy một con ngựa khác.

Một đường này nàng đều cố gắng không lên tiếng, lúc nói chuyện cũng sẽ cố gắng tìm một nhà nào đó trông có vẻ thật thà chất phác để hỏi đường. Như thế mà vẫn mất mười ngày, đi nhầm mất một ít đường nàng mới về tới gần kinh thành.

Nhưng vì để cẩn thận nên nàng chưa vào thành vội và đi tới Hồ gia thôn. Đợi người nhà mẹ đẻ của vợ Tiểu Đệ thấy nàng mặc đấu lạp đi tới thì bị dọa nhảy dựng lên. Bọn họ cuống quít đón nàng vào cửa rồi đi tìm lão đại trở về để hắn đi Thượng Thư phủ báo tin.

Mà lúc này ở Thượng Thư phủ, trong đại đường tiền viện, Uông Hoài Thiện vừa mới đánh nhau một trận với cha hắn, lúc này đang nằm trên ghế hơi thở thoi thóp. Nhưng vừa mới nghe nói có tin của mẹ hắn thì hắn đã nhảy cẫng lên vọt qua cướp tin trong tay Uông Vĩnh Chiêu.

Nhưng hắn còn chưa xem được chữ nào thì đã bị Uông Vĩnh Chiêu hung hăng tát cho một cái. Lúc này Uông Hoài Thiện cũng mặc kệ mình bị đánh mà lập tức nắm chặt lá thư, lộn nhào một cái ra ngoài sân. Chờ đến trong viện hắn mới có thể đọc thư, thấy đúng là chữ của mẹ hắn thì hắn lập tức chạy như điên ra bên ngoài, tùy ý kéo một con ngựa quất roi mà đi.

Bị đoạt mất tin, Uông Vĩnh Chiêu tức giận đến suýt ngất. Hắn đỡ bàn một hồi mới đứng vững được thân thể. Sau đó hắn đứng thẳng người, đi nhanh ra ngoài. Lúc này thân binh của hắn đã dắt chiến mã tới, Uông Vĩnh Chiêu nhảy lên ngựa, hai chân kẹp chặt bụng ngựa sau đó con ngựa màu mận chín kia lập tức vọt như tên bắn ra ngoài. Lúc này, hai thân binh của hắn đã chạy trước thay hắn mở đường.

Không lâu sau hắn đã phóng ngựa qua phố xá sầm uất, ra khỏi cửa thành, rất nhanh đã bỏ xa thằng nhóc kia. Uông Hoài Thiện thấy con ngựa quen thuộc thì lập tức mặt tái đi, hắn mạnh mẽ quất roi vào mông ngựa gào rống, “Lão đông tây, ngươi xem sự lợi hại của ta!”

Hắn rống đến cuồng loạn, nhưng không bao lâu sau thân binh của hắn cũng đuổi theo. Uông Hoài Thiện tức giận cực kỳ, hắn đứng lên lưng ngựa nhảy qua ngựa một thân binh, còn đá người ta xuống còn mình thì ra roi thúc giục con ngựa chạy nhanh. Lúc này hắn đã khóc mếu máo, giống một đứa nhỏ tủi thân nức nở nói, “Mẫu thân chờ con, đừng để bị ông ta đoạt mất.”

Tuy khóc lóc nhưng hắn vẫn ra sức đuổi theo. Có chiến mã không thua kém gì con ngựa màu mận chín kia nên cuối cùng Uông Hoài Thiện cũng đuổi kịp được Uông Vĩnh Chiêu.

Uông Vĩnh Chiêu không muốn thế, hắn hận đến cắn răng. Lúc này hắn xoay người cầm roi mạnh mẽ quất về phía Uông Hoài Thiện bên kia. Nhưng Uông Hoài Thiện cũng là tướng quân chinh chiến nhiều năm nên có thể nhanh nhẹn tránh thoát, đồng thời nhân cơ hội này giục ngựa chạy trước.

Uông Vĩnh Chiêu vừa thấy thế thì dùng roi ngựa quấn lên người hắn, mạnh mẽ giật một cái khiến Uông Hoài Thiện bị kéo xuống đất.

Uông Hoài Thiện bị bất ngờ kéo xuống nhưng trong tay hắn vẫn nắm chặt dây cương nên dù bị kéo xuống hắn vẫn cắn răng bật eo nhảy lại lên ngựa. Lúc này hắn không hề lên tiếng mà cúi rạp người xuống, chăm chú chạy về phía trước.

Không bao lâu sau hắn lại chạy đến khoảng cách ba trượng với Uông Vĩnh Chiêu. Lúc này hắn rút chủy thủ bên hông ra, vốn định ném vào người trước mặt nhưng lúc này khuôn mặt mẹ hắn lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn……

Uông Hoài Thiện thương tâm nức nở một tiếng, cất chủy thủ về, sau đó lại sờ thấy túi bạc bên cạnh. Hắn đột nhiên nảy ra ý hay nên lập tức tháo túi bạc xuống, miệng ồn ào hét lớn, “Lão đông tây kia, mau xem đao của ta!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện