Bản Năng Yêu Thích

9: Thẻ Phòng


trước sau


Cuối tuần, thời tiết hơi lạnh, những cành cây khô phủ một lớp sương muối dày đặc.

Thời Vũ ở bên ngoài gần một ngày, khuôn mặt cô đông cứng lại vì lạnh, ngay cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn.
Cho đến đạo diễn vừa hô "Cắt, kết thúc công việc." Trợ lý bên ở cạnh lập tức lấy một chiếc áo khoác nhung màu đen khoác lên người Thời Vũ.

Gió lạnh thổi qua, Thời Vũ vô thức níu lấy quần áo và đi về phía xe bảo mẫu.
Từ phía sau nhìn, cô bọc mình trong chiếc áo nhung đen, những mạch máu xanh nhạt kéo dài đến mắt cá chân, chỉ để lộ bắp chân trắng nõn, mềm mại đều tăm tắp, những chỗ còn lại được bao bọc chặt chẽ, khiến người ta có cảm giác ngứa ngáy không giải thích được.
Bên trong xe, nhiệt độ điều hòa tăng lên, Thời Vũ ngồi ở ghế sau lập tức xoa xoa đôi giày cao gót mười phân sáng bóng, trợ lý ngồi ở ghế lái vội vàng đưa cho cô cốc giữ nhiệt.
Thời Vũ uống một ngụm nước nóng, hơi ấm ập tới, huyết sắc trên mặt khôi phục một chút.

Cô chưa kịp uống ngụm thứ hai thì chuông điện thoại reo, là Nguyễn Sơ Kinh gọi đến.
Thời Vũ vặn nắp cốc giữ nhiệt, nghe máy: "Xin chào."*
* Bên Trung khi nghe điện thoại người ta hay nói chữ 喂 Wèi, giống chữ Alo bên mình, nhưng thấy Alo lạnh lùng quá nên mình dịch thành xin chào:))))
"Chị em, tớ bị cắm sừng rồi, tên khốn Cố Chấn Đông kia thừa dịp tớ đi công tác liền chạy đi tìm tiểu tam thuê phòng, hình như là trước hắn nhìn trúng con đàn bà chơi đàn cổ tranh này ở câu lạc bộ Hồng Hạc, sau đó cùng cô ta phát sinh quan hệ." Nguyễn Sơ Kinh run rẩy vì tức giận, "Mẹ nó, tiểu tam còn gửi tin nhắn đến diễu võ dương oai với tớ."
"Cậu phải cùng tớ đi bắt gian, anh ta cũng tự tin quá mức rồi? Tớ phải tự tay tiễn đôi cẩu nam nữ này lên báo, nếu không tên Nguyễn Sơ Kinh sẽ viết ngược." Nguyễn Sơ Kinh đằng đằng sát khí nói.
Cố Chấn Đông là một trong những người được phỏng vấn trước đây của Nguyễn Sơ Kinh, sau đó hắn ta đã theo đuổi cô ấy dữ dội, Nguyễn Sơ Kinh thấy điều kiện của hắn không tệ, lại đối với người khác chu đáo lịch sự nên cô đồng ý ở bên hắn ta.
Ai cũng không có thể ngờ rằng hắn lại là một tên đàn ông trăng hoa không chịu được cô tịch.
" Được, tớ lập tức đến, cậu đừng có vội, trước tiên hãy bình tĩnh lại."Thời Vũ xoa dịu cô.
"Hắn ta lúc trước luôn nói tớ bảo thủ, nhưng là tớ cảm thấy tiến triển như vậy quá nhanh, có thể lần này, tớ đang suy nghĩ không biết có phải là vấn đề của tớ hay không..."Nguyễn Sơ Kinh yếu ớt nói.
Thời Vũ không chịu nổi khi thấy Nguyễn Sơ Kinh khóc, cô vứt lý trí ra sau đầu, lúc này âm lượng sẽ tăng lên không kiểm soát được: "Cậu không có vấn đề gì, cậu thì có thể có vấn đề gì chứ! Người có vấn đề là Cố Chấn Đông, anh ta không giữ được mình, đề nghị hắn ta đọc mấy lần nam đức! Chúng ta không chỉ đưa hắn ta lên báo, tớ còn muốn nghiền nát hắn ra!"
"..." Nguyễn Sơ Kinh.
Mới vừa rồi còn kêu cô cần tỉnh táo, rốt cuộc người nên tỉnh táo là ai vậy.
Tám giờ rưỡi, cả hai người đến câu lạc bộ Hồng Hạc.

Thời Vũ cầm lấy điện thoại của Nguyễn Sơ Kinh, nhìn thấy số phòng bao bên trên - A409, nghiêm túc nói: "Một lát nữa chúng ta vào trong, cậu chịu trách nhiệm khóa cửa, còn tớ sẽ chụp ảnh.

Tớ sợ cậu một lát nữa sẽ chóng mặt, tới khi cậu phản ứng xong, hai người bọn họ đã mặc xong quần áo rồi."
"...!Được."
"Này, Sơ Kinh, Cố Chấn Đông bình thường hay mặc gì vậy?"
"Áo sơ mi đen." Nguyễn Sơ Kinh đáp.

Thời Vũ giơ ngón tay cái lên nói: "Quả thật lẳng lơ."
Hai người đi thang máy lên tận tầng 4.

Mặc dù giẫm lên tấm thảm thủ công dày cộp nhưng Thời Vũ vẫn nhẹ tiếng bước chân của mình.

Nguyễn Sơ Kinh đi phía trước, kéo ống tay áo của Thời Vũ, thấp giọng nói: "Ở đây."
Thời Vũ gật đầu một cái, Nguyễn Sơ Kinh ngay cả cửa cũng không gõ, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Bên trong ánh đèn mờ tối, khói mù lượn lờ, thỉnh thoảng xen lẫn mấy câu câu trò chuyện mập mờ.

Thời Vũ thuận thế đi theo vào, nàng cầm máy ảnh, nhanh chóng lướt tới người đàn ông ngồi ở phía xa nhất.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen, cúc áo pha lê thấp và phát ra ánh sáng mờ ảo.
Người còn chưa kịp nhìn thấy rõ, Thời Vũ không chút suy nghĩ liền chạy vọt tới, cô giơ máy ảnh lên trước mặt đàn ông bắt đầu quay phim, trước đó còn giúp người chị em tốt của mình mắng một câu: "Tên cẩu nam nhân, không biết giữ mình!"
Lời này vừa nói ra, không khí đột nhiên đông cứng lại, rơi vào im lặng chết chóc.

Không biết vì sao, Thời Vũ lại cảm thấy có gì đó không ổn, cô ngước mắt lên, tầm mắt chậm rãi hướng lên, đột nhiên bắt gặp một đôi mắt u ám lãnh đạm, trái tim cô như nghẹt thở.
Giang Khắc mặc một chiếc áo sơ mi đen cài cúc chỉnh tề, ánh đèn tạo nên bóng mờ mờ ảo trên mi mắt, lạnh lùng quyến rũ.

Anh thản nhiên ngồi trên sô pha, điếu thuốc trên đầu ngón tay đang cháy lặng lẽ.
Bên cạnh anh không có người phụ nữ nào, anh cái gì cũng không làm, bỗng dưng bị Thời Vũ ụp cho cái nồi "không biết giữ mình".
...!Cô nhận lầm người.

Thời Vũ cảm thấy mình không nói ra được lời này, ngay cả hô hấp cũng lúng túng.
Lúc này, Nguyễn Sơ Kinh cũng nhắc nhở cô: "Chị em, cậu mắng nhầm người rồi."
"..."
Tớ biết, cậu không cần phải nhắc lại.
Giang Khắc nhướng mi nhìn cô từ dưới lên liếc mắt một cái: "Cẩu nam nhân?"
"Không...!Không phải, " Thời Vũ không dám nhìn anh, cúi đầu xuống mặt đầy chột dạ, "Thật xin lỗi."
Đúng lúc này, Tiền Đông Lâm ở bên kia sô pha bước ra giảng hòa, cười nói: "Thời Vũ, em vào nhầm phòng bao à?"

Thời Vũ nhìn lướt qua, ở đây có mấy đàn ông, có người mang bạn gái riêng của mình đến, Từ Chu Diễn cũng ở đây, ngồi bên cạnh một người phụ nữ quyến rũ.
Có người giải vây, cô dĩ nhiên là cảm kích, " Đúng vậy, em đi nhầm phòng, thật xin lỗi."
Nguyễn Sơ Kinh mới vừa mới đi ra ngoài, lại quay trở lại, mặt đầy áy náy: "Trách tớ, tớ nhìn nhầm rồi, nhìn A406 thành A409."
Sau khi nói xong cô kéo Thời Vũ đi, hai mắt đỏ bừng tức giận: "Tớ bây giờ phải đi qua đó."
Lúc này, quản lý tình cờ đi vào, nhìn thấy đám đông bên trong thì lên tiếng: "Phòng A409 là khách VIP.

Khách hàng đã khóa trái cửa, còn dặn bất kỳ ai cũng không được vào."
Nguyễn Sơ Kinh càng nghe càng tức giận, cho nên tiểu tam kia thủ đoạn như vậy, tuyên bố chủ quyền xong còn xây hàng rào.

Bây giờ cô cũng không còn cách nào.
Đột nhiên, Thời Vũ nhớ ra Tiền Đông Lâm là một trong những cổ đông của câu lạc bộ này, mắt cô sáng lên, đi về phía Tiền Đông Lâm.
"Anh Đông Lâm, anh có thể bật đèn xanh cho em được không?" Giọng điệu Thời Vũ có chút buồn cười.
Chỉ cần Tiền Đông Lâm yêu cầu người phục vụ đưa thẻ phòng, cái gì cũng trở nên dễ dàng.

Nhưng người anh trai này lại cố tình trêu chọc cô, cố tình kéo dài giọng: "Ồ? Tiểu Vũ Mao rất ít khi mở miệng, nhưng câu lạc bộ này lại có quy tắc của nó.

Nếu anh cho em ngoại lệ, thi em cho anh lợi ích gì?"
Ba chữ "Tiểu Vũ Mao" vừa thốt ra từ trong miệng Tiền Đông Lâm, ánh mắt của Giang Khắc nheo lại, nhưng anh cũng không nói gì, khóe mắt anh hơi nhếch lên một chút, hai người thảo luận điều kiện như thể xung quanh không có ai khác, Thời Vũ đang đứng ở trước mặt anh, thần sắc rõ ràng buông lỏng rất nhiều.
Thần sắc trên mặt Giang Khắc lạnh hơn, lông mi rũ xuống, ảm đạm xuống.

Một lúc lâu sau, Giang Khắc mới mở miệng, trầm giọng nói: "Đông Lâm."
Tiền Đông Lâm phản ứng lại, mí mắt giật giật, anh mới nhận ra mình trêu đùa không đúng người, đùa quá trớn rồi.
"Em gái, chuyện này anh nói không tính, em đi hỏi anh Khắc, câu lạc bộ Hồng Hạc là của anh ấy, anh chỉ là một cổ đông nhỏ." Tiền Đông Lâm trợn mắt nói mò.
Thời Vũ nửa tin nửa ngờ, cô đi tới trước mặt Giang Khắc, có chút nản lòng, Giang Khắc rõ ràng khó thuyết phục hơn những người

khác? Thời Vũ nhắm mắt ngồi xổm trước mặt Giang Khắc, đầu ngón tay mảnh khảnh giật giật ống tay áo của anh.

Giang Khắc quét mắt liếc cô một cái, khuỷu tay tựa vào ghế sô pha, không mở miệng.
Thời Vũ vì sự thờ ơ của anh mà lùi lại một chút, nhưng cô chợt nghĩ khi còn nhỏ, mỗi lần cô gây chuyện, Giang Khắc sẽ giữ vẻ mặt lạnh lùng không nói, khi đó, Thời Vũ sẽ khéo léo thuyết phục anh, nosu ra vài lời đẹp, Giang Khắc ít nhiều gì cũng sẽ bớt giận.
"Anh Giang Khắc, " Thời Vũ nhẹ nhàng nói, "Anh là người tốt, anh đưa thẻ phòng cho em đi."

Bốn từ đầu tiên* Thời Vũ nói nhỏ đến mức chỉ có hai người họ nghe thấy.

Giọng của cô gái nhỏ mỏng manh, mềm mại, phảng phất có chút ngọt ngào, tựa như một sợi chỉ mỏng manh, vô thức kéo dây thần kinh của người ta.

Có một sự bồn chồn không thể giải thích được trong lòng anh mà anh không thể kiểm soát được.

*Bốn chữ chị gọi là Giang Khắc ca ca.
Thời Vũ nhìn thấy đáy mắt Giang Khắc có hơi không kiên nhẫn, cho là chiêu này vô dụng rồi, cô nhớ đến mấy viên kẹo ở tong túi mà cô ăn khi quay phim, cô lấy ra ba viên, thân thiện nói, "Giúp em một chút."
Dưới những ánh đèn màu khác nhau, cô gái nhỏ rất xinh đẹp, hàm răng trắng sáng, ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt hạnh đẫm nước,còn lộ ra vẻ khẩn cầu.
Cổ họng Giang Khắc thắt lại, muốn hút thuốc, vừa cúi đầu phát hiện điếu thuốc đã cháy hết, anh mở miệng, giọng cảnh cáo: "Không được gây họa."
Anh đồng ý rồi, trong mắt Thời Vũ hiện lên vẻ kinh ngạc, cô vội vàng nhét viên kẹo vào tay anh, nói: "Được rồi, bọn em đi trước đây, không có nhiều thời gian."
Sau khi rời đi, mấy người đàn ông trong phòng bao hướng mắt qua nhìn Giang Khắc trêu chọc, Tiền Đông Lâm to gan nó: "Anh Khắc, mới vừa nãy Tiểu Vũ Mao đã nói gì với anh? Làm sao cô ấy có thể thuyết phục được một người đàn ông tàn nhẫn như anh."
Giang Khắc liếc anh ta một cái, người kia lập tức im lặng.

Anh nhìn xuống ba viên kẹo trong lòng bàn tay, là vị dâu.
Sau khi lấy được thẻ phòng, Thời Vũ đã cùng Nguyễn Sơ Kinh đi bắt kẻ phản bội một cách suôn sẻ, Nguyễn Sơ Kinh thiếu chút nữa dùng nước bọt dìm chết đôi cẩu nam nữ.

Sau khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, Thời Vũ ôm vai cô: "Sơ Kinh, đừng buồn, vẫn còn hàng nghìn hàng vạn người đàn ông tốt."
" Ừm." Nguyễn Sơ Kinh cũng không kiên cường nữa, hai mắt đỏ hoe.
Thời Vũ một mình trở về nhà, sau khi tắm rửa xong thì nằm trên giường, không hiểu sao cô lại nghĩ đến Giang Khắc.

Sau lần nói chuyện với ông nội Giang, cô đã suy nghĩ rất nhiều.
Cô muốn theo đuổi Giang Khắc, vậy mà cô không hành động.

Bất quá lúc trước Giang Khắc ở nước ngoài, sự hiểu biết của cô về sở thích của anh đã ít nay lại càng ít hơn.
Nghĩ tới nghĩ lui, người thích hợp làm quân sư tình yêu cho cô, chỉ có em gái Giang Khắc, Giang Phong Nhiên
Nghĩ tới đây, Thời Vũ gửi một tin nhắn cho Giang Phong Nhiên, thân thiện nói: 【Tiểu Phong Phong, bình thường anh cậu thích cái gì vậy?】
【?】
【Hỏi tôi? Mắt cô chữa chưa khỏi có đúng không?】
【Tôi biết anh tôi không thích nhất chính là cô, còn về thứ anh ấy thích, không thể trả lời.

;-)】
Cố gắng hít thở để bình tĩnh, Thời Vũ vội vàng bật dậy khỏi giường, tức giận đến mức gõ một đống từ phản bác vào hộp thoại, nhưng khi cô gửi đi, cđối phương từ chối nhận tin nhắn.
Trẻ con!
Ngày hôm sau, Thời Vũ đang đang ở trong phòng nghỉ ngơi, quản lý đưa cho cô một tờ thông báo và nói, "Qua mấy ngày nữa, em cùng với mấy nghệ sĩ khác đến kênh xxx để livestream, hai ngày này rảnh ở nhà thì xem qua một chút."

Mấy năm gần đây, phim điện ảnh và phim truyền hình ảm đạm, ngành công nghiệp livestream lại tăng cao, rất nhiều ngôi sao nổi tiếng sẽ chọn cách livestream để nổi tiếng, huống chi một diễn viên nhỏ như Thời Vũ, cô đương nhiên đồng ý: "Được."
Sau khi quản ly rời khỏi, Thời Vũ đang đợi để trang điểm, cô không có việc gì phải làm, vì vậy cô tải xuống một phần mềm livestream, nhấp vào đó.

Cô xem một lúc, lướt qua một cái, và đột nhiên dừng lại ở một trang.
Trên trang livestream xuất hiện một đôi tay thon dài sạch sẽ, không hề lộ mặt, đang khéo léo lắp ráp mô hình người máy.

Cuồng phong nổi lên hết cái này đến cái khác.

【Không phải đã nói, trong buổi livestream hôm nay sẽ lộ mặt sao? Người này xấu đến nỗi không dám lộ mặt sao.

Chỉ những người chơi có giới tính nữ ngoài đời nhưng lại chơi nhân vật nam trong game.Chỉ những người chơi có giới tính nữ ngoài đời nhưng lại chơi nhân vật nam trong game.】
【Nói không chừng là một nhân yêu*.】
*Chỉ những người chơi có giới tính nữ ngoài đời nhưng lại chơi nhân vật nam trong game.
【Thất vọng, thoát fan, 886.】
Một lúc sau, ông kính livestream lung lay một chút, lướt qua yết hầu đang từ từ chuyển động của người đàn ông, lại di chuyển lên, một khuôn mặt đẹp trai vụt qua rồi biến mất.
Phòng livestream lập tức sôi trào, tốc độ thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách:【A a a a a, đây là khuôn mặt thần tiên gì vậy.


【Anh trai, em có thể rồi!!】
Cái này...!Thời Vũ trợn tròn hai mắt, đây không phải là Giang Khắc sao! Cô tuyệt đối không có nhìn lầm, chẳng lẽ sở thích của Giang Khắc là lắp ráp người máy? Cô nghĩ ngợi một chút, có một công ty AI dưới sự điều hành của Tấn Thăng, cái này cũng có thể xảy ra.
Nghĩ tới đây, Thời Vũ một chút do dự cũng không có, thậm chí còn tặng cho người livestream mười tên lửa siêu hạng và hai mươi chiếc du thuyền sang trọng.
- -
Giang Phong Nhiên đang ở nhà livestream, tài khoản này mới bắt đầu chơi cách đây không lâu, video đầu tiên nhận được 100.000 lượt thích là do may mắn.

Lần đầu tiên livestream, có người mắng anh là nhân yêu.

Giang Phong Nhiên giận đến không chịu được, vừa vặn anh trai lại vào trong thư phòng lấy tài liệu, Giang Phong Nhiên thấy Giang Khắc không để ý lắc lắc camera đến trước mặt anh, quả nhiên, tình thế tự nhiên thay đổi.
Giang Phong Nhiên nhìn lướt qua những món quà xa xỉ trên màn hình, "Chậc" một tiếng, anh trai của anh quả thực là đầu bảng, đối với phụ nữ sẽ là một thảm họa.

Anh đương nhiên rất vui khi nhận được món quà.
Giang Khắc liếc hắn một cái, hỏi: "Vui như vậy sao?"
Giang Phong Nhiên thừa dịp, chỉ vào màn hình máy tính, trên mặt lộ ra vẻ tự hào: "Anh à, vừa rồi có người ngốc, tiêu tiền như rác, tặng em rất nhiều quà."
Giang Khắc thản nhiên liếc nhìn, không quan tâm đáp: "Ừm, cũng khá là ngốc.".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện