Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!

Người Yêu Tuẫn Tình


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


(*) Tuẫn tình: chết vì tình yêu
Trong phòng không có ánh sáng, đám người Hạ Nhạc Thiên lại tiếp tục dùng đèn flash của di động quét hết một lần mới hơi hơi thả lỏng.

Trong phòng không có bất luận đồ vật gì không nên có.

Đám người bắt đầu tìm manh mối, Hạ Nhạc Thiên chú ý gia cụ phòng này so với phòng khác ít hơn một chút, ngay cả bàn trang điểm cũng không có, chỉ có một cái gương đồng cũ nát đặt trên bàn.

Giống như phòng ngủ của người ở.

Nhưng lạ ở chỗ, trang sức trong hộp thoạt nhìn giá trị xa xỉ, vàng bạc châu báu đều có, tùy rằng không quá nhiều.

Quần áo trong tủ càng xác định suy đoán của Hạ Nhạc Thiên, chỉ hai ba bộ, mỗi cái đều là chất liệu cotton, kiểu dáng nói rõ thân phận của chủ nhân chúng, là nha hoàn trong cổ trạch này.

Nếu cậu nhớ không lầm, phòng phía đông là do con vợ cả ở, con thứ ở phòng phía tây, người hầu ở đảo toạ phòng.

(*) Ảnh Tứ hợp viện

"A? Lão tam mau tới đây." Đường Quốc Phi đột nhiên lên tiếng.

Hạ Nhạc Thiên nhanh chóng đóng lại tủ quần áo, quét mắt nhìn đồ vật Đường Quốc Phi đưa tới, là một quyển nhật ký có bao da bên ngoài, giấy đã có chút ố vàng, không biết đã tồn tại bao lâu.

Đường Quốc Phi giải thích nói: "Tớ tìm được dưới giường, giấu rất khó thấy."
Hạ Nhạc Thiên hơi nhíu mày, cố tình giấu một quyển nhật ký?
Cậu bảo Đường Quốc Phi chiếu đèn điện thoại vào sổ nhật ký, sau đó cẩn thận mở ra trang đầu tiên, hàng chữ phía trên có chút méo mó nghệch ngoạc, mỗi một chữ đều dùng sức rất lớn.

Bút tích non nớt như đứa trẻ vài tuổi.

*
-- Ngày 3 tháng 5 năm 35 Dân quốc.
Hôm nay là sinh nhật mình, được đại thiếu gia tặng một cái vòng tay.
Đại thiếu gia sẽ cưới mình.
*
Hạ Nhạc Thiên tiếp tục lật trang sau.
*
- - Ngày 8 tháng 6 năm 36 Dân quốc.
Mình tự tay làm hỉ phục cho đại thiếu gia và mình, hỉ phục màu đỏ thật sự rất đẹp, đại thiếu gia nói nhất định sẽ cưới mình, huynh ấy còn nói lúc đó sẽ mời thật nhiều người tới tham gia hôn lễ của chúng ta.
Mình rất vui.
*
*
-- Ngày 12 tháng 7 năm 36 Dân quốc.
Mình không thể gả cho thiếu gia, lão gia bảo huynh ấy cưới Trương tiểu thư.
Nhưng không sao.

Mình cùng đại thiếu gia đã ước hẹn cùng nhau tuẫn tình, đời đời kiếp kiếp không chia lìa.
Sau khi chết, chúng ta sẽ thành thân, trở thành một đôi quỷ phu thê.
Không ai có thể chia rẽ chúng ta.
*
Hạ Nhạc Thiên lật vài tờ, cơ bản đã hiểu được mọi chuyện xảy ra.
Nha hoàn này tên Cao Tiểu Oản, cũng chính là Quỷ Tân Nương kia, nàng cùng một người tên Hứa Thư Dương yêu nhau, nhưng vì thân phận chênh lệch mà bị lão gia gậy đánh uyên ương, cho nên ước định cùng nhau tuẫn tình để làm đôi quỷ phu thê.
Thế nên chấp niệm của Quỷ Tân Nương rất có thể là cùng đại thiếu gia cử hành hôn lễ.
Nhưng kỳ quái là, nếu Quỷ Tân Nương là sau khi chết biến thành, vậy đại thiếu gia đâu rồi?
Lúc này Hạ Nhạc Thiên cũng hiểu vì sao Quỷ Tân Lang kia lại muốn nằm trong quan tài.
Vì rất có thể người kia cũng xem qua sổ nhật ký này, nên mới muốn giả mạo Quỷ Tân Lang, giúp Quỷ Tân Nương hoàn thành xong hôn lễ, tìm được đường sống.
Nhưng nếu làm vậy thực sự có tác dụng, vậy Quỷ Tân Lang trước đó vì sao chết?
Hạ Nhạc Thiên sắc mặt ngưng trọng khép lại sổ nhật ký, lúc này còn hơn mười phút là đến 12 giờ đêm, cậu mang đám người Đường Quốc Phi rời khỏi phòng phía đông, chuẩn bị rời khỏi cổ trạch.

Nhưng lúc Hạ Nhạc Thiên đến sân chính, trong đầu không tự giác nghĩ đến Quỷ Tân Lang kia, bước chân khựng lại, cậu nói với mọi người: "Các cậu thủ sẵn ở đây, nếu Quỷ Tân Nương trở lại thì nhanh chóng thông báo cho tớ."
"Cậu định đi đâu?" Đường Quốc Phi lo lắng hỏi.

Hạ Nhạc Thiên nói: "Tớ muốn tìm Quỷ Tân Lang xác nhận một chuyện, chuyện này rất quan trọng, liên quan đến việc chúng ta có sống sót được hay không."
Đường Quốc Phi cũng không thể lập tức nói lời khuyên ngăn, hắn quay đầu nhìn ba người Trương Kiều Minh: "Các cậu trốn ở đây xem động tĩnh giúp bọn tớ, tớ cùng lão tam đi vào."
Trương Kiều Minh gật đầu, nhanh chóng cùng hai người bạn khác tìm chỗ ẩn núp.

*
Quỷ Tân Lang vẫn nằm trong quan tài, cẩn thận cosplay một khối thi thể.

Hạ Nhạc Thiên gõ gõ quan tài: "Tôi có thể hỏi anh một chuyện không?"
Quỷ Tân Lang không nhúc nhích.

Hạ Nhạc Thiên cười hiền: "Tôi thấy mặt anh vẫn không sưng lắm, có muốn tôi..."
Người trong quan tài bỗng chốc mở mắt ra, ngồi dậy, vẻ mặt rất phức tạp: "Chậc, muốn hỏi cái chi?"
Hạ Nhạc Thiên cũng không doạ hắn nữa, "Quỷ Tân Lang trước kia vì sao bị Quỷ Tân Nương giết chết?"
Theo lý mà nói, biện pháp giả mạo Quỷ Tân Lang chính là hạ sách, nhưng người này biết rõ giả mạo Quỷ Tân Lang sẽ bị Quỷ Tân Nương giết chết, mà vẫn chọn biện pháp này.

Chắc chắn có nguyên do mà Hạ Nhạc Thiên không biết.

Quỷ Tân Lang nghiêm túc nhìn Hạ Nhạc Thiên, sau đó nói: "Quỷ Tân Lang trước đó dùng thân thiện người sống để bái đường cùng Quỷ Tân Nương, nên tôi nghĩ đây là nguyên nhân hắn bị giết chết."
Hạ Nhạc Thiên trầm ngâm suy nghĩ.

"Vậy anh có kế hoạch gì? Anh phải biết, nếu biện pháp của anh là sai..." Hạ Nhạc Thiên không lạc quan lắm nhìn Quỷ Tân Lang.

Quỷ Tân Lang lại nằm xuống: "Tôi có biện pháp đối phó nàng."
Đối phương hình như còn rất chắc chắn.

Hạ Nhạc Thiên nghiêm túc nhìn Quỷ Tân Lang, càng khẳng định thêm thân phận của hắn.


Người này rất có khả năng cũng là người chơi của Trò Chơi Tử Vong.

"Vậy chúc anh thành công." Hạ Nhạc Thiên liếc mắt ra hiệu cần phải đi cho Đường Quốc Phi, người sau hiểu ý gật đầu.

Trước khi rời đi, khoé mắt cậu hiện lên một mảnh màu đỏ, là khăn voan đỏ của Quỷ Tân Nương.

Mà lúc này.

Xung quanh nhà dần dần xuất hiện sương trắng.

Không lẽ Quỷ Tân Nương sắp về tới quỷ trạch?
Hạ Nhạc Thiên biến sắc, vội tụ lại cùng đám người Trương Kiều Minh, "Nhanh chạy khỏi đây."
Mọi người hốt hoảng theo chân cậu rời đi.

Nhưng khi bọn họ vừa định bước ra khỏi ngưỡng cửa quỷ trạch, liền nghe bên ngoài truyền đến tiếng kèn Xô-na và âm thanh khua chiêng gõ trống.

Sương trắng nồng đậm bao vây bốn phía, phía xa hiện lên màu đỏ của kiệu hoa, lắc lư đến gần.

Lông tơ Hạ Nhạc Thiên dựng thẳng, lập tức lùi vào trong quỷ trạch.

Đường Quốc Phi chân mềm nhũn: "Lão tam, chúng ta phải chết ở đây sao?"
Tuy hắn không thông minh, nhưng cũng đoán được lúc 12 giờ đêm Quỷ Tân Nương sẽ đại khai sát giới.

Hiện giờ bọn họ không thể ra khỏi cổng, chỉ cần Quỷ Tân Nương tiến vào, lúc đó nhất định phát hiện ra bọn họ.

Hạ Nhạc Thiên đặt ngón tay lên môi ra hiệu mọi người im lặng, không để bọn họ phát ra âm thanh gì, ai biết được những con quỷ kia thính giác có nhạy bén không.

Sau đó đám người lập tức tìm chỗ trốn, thở cũng không dám thở mạnh.

Bọn họ còn muốn trốn sâu một chút, nhưng không còn thời gian nữa.

Quỷ Tân Nương đã đến cửa, kiệu hoa chạm đất, trên mặt Quỷ Tân Nương treo nụ cười mỉm, bước đi như lướt trên đất vào quỷ trạch, Người Giấy cũng đồng dạng tươi cười giả tạo, nhảy nhót vòng quanh Quỷ Tân Nương, tạo

không khí vui mừng náo nhiệt.

Nhưng trong mắt đám người Hạ Nhạc Thiên, cảnh này rõ ràng quỷ dị đến sởn tóc gáy.

Không cảm nhận được chút vui mừng nào.

Nhưng ngay sau đó, trong sương trắng lại đi ra rất nhiều người, có nam có nữ, bọn họ giống như bị dây rối khống chế, cúi đầu bước chỉnh tề về trước.

Có thể thấy được nụ cười giả tạo lấp ló trên mặt.


Sự kinh khủng của nữ quỷ, giờ phút này bộc lộ vô cùng nhuần nhuyễn.

Trong sương trắng, sân chính của quỷ trạch hiện r rất nhiều bàn ghế phủ vải đỏ, sau khi mọi người ngồi xuống vẫn rũ đầu không nhúc nhích.

Đường Quốc Phi sợ tới mức muốn đi tiểu, nhưng không dám động đậy, vì xung quanh thật sự rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức hắn sợ những thứ quỷ quái kia có thể nghe được tiếng tim đập của hắn.

Quỷ Tân Nương một thân hỉ phục đỏ chói, trên mặt mang theo nụ cười đứng yên một chỗ.

Cho đến khi âm thanh bén nhọn của Người Giấy vang lên: "Giờ lành đã đến!"
Những người đang rũ đầu bỗng chốc ngẩng lên, vẻ mặt dại ra nhìn chằm chằm Quỷ Tân Nương, khoé môi cong lên nụ cười quái dị.

Không khí nặng nề giằng co trong vài giây, nhóm Người Giấy dường như nghe được mệnh lệnh nào đó, nhảy vào phòng khiêng Quỷ Tân Lang ra, kéo hắn đến trước mặt Quỷ Tân Nương, đứng yên bất động.

Quỷ Tân Lang hai mắt chắm chặt, trên mặt đắp tầng phấn thật dày, hai bên má tô vẽ đỏ ửng, cơ hồ không nhịn ra được gương mặt vốn có của hắn.

Quỷ Tân Nương nhìn chằm chằm Quỷ Tân Lang, khoé miệng cười càng cao hơn, sau đó chậm rãi tới gần Quỷ Tân Lang.

Tuy Quỷ Tân Lang nhắm mắt, vẫn có thể cảm nhận được một hơi thở âm trầm lạnh lẽo tới gần,sau lưng hắn lập tức toát ra mồ hôi lạnh.

Lúc này Hạ Nhạc Thiên không thể không bội phục tố chất tâm lý của Quỷ Tân Lang.

Quỷ Tân Nương sáp đến gần, cơ hồ muốn chạm vào mặt Quỷ Tân Lang.

Quỷ Tân Lang theo bản năng ngừng thở, bàn tay giấu dưới lớp áo hơi giật giật, mạnh mẽ du trì bình tĩnh.

Chỉ mong biện pháp của hắn chính xác.

Đúng lúc này, âm thanh của Người Giấy vang lên réo rắt: "Nhất bái thiên địa!"
Trong lòng Quỷ Tân Lang thở phào nhẹ nhõm, xem ra ngụy trang người chết là đúng.

Nhưng Quỷ Tân Nương vẫn nhìn chăm chú vào Quỷ Tân Lang đang đứng trước mặt, đột nhiên rít gào: "Ngươi không phải hắn!!!"
Móng tay Quỷ Tân Nương phút chốc dài ra, đâm thẳng vào mặt Quỷ Tân Lang.

Trong nháy mắt nàng công kích, quy tắc tựa hồ bị tháo gỡ, tất cả người bị Quỷ Tân Nương đồng hoá giống như diều bị đứt dây, cơ thể vặn vẹo ngã rạp xuống đất.

Mà nhóm Người Giấy cũng biến thành giấy thường, rơi lả tả trên đất.

Khi móng tay Quỷ Tân Nương vừa chạm tới Quỷ Tân Lang, trên người hắn đột nhiên sáng lên, công kích của Quỷ Tân Nương mất đi hiệu lực.

Quỷ Tân Lang mở bừng mắt, lập tức móc lá bùa quăng ra.

Bùa nổ mạnh, Quỷ Tân Nương kêu thảm một tiếng, trên người toả ra sương trắng dày đặc, càng thêm đáng sợ: "Ngươi không phải hắn!!!"
Vẻ mặt Quỷ Tân Lang kinh hoảng lùi ra sau, quay đầu chạy biến.

Quỷ Tân Nương nở nụ cười đuổi theo.

Đám người Đường Quốc Phi hít một hơi thật sâu, càng không dám động đậy.


Mặc dù nữ quỷ đã rời khỏi.

Hạ Nhạc Thiên híp mắt nhìn bóng lưng nữ quỷ phía xa, không biết có phải ảo giác của cậu không, tốc độ của Quỷ Tân Nương hình như chậm xuống, hiện tại tốc độ của nàng chỉ có thể so với đa số phụ nữ khác.

Chẳng lẽ...!Đây là hạn chế khi Quỷ Tân Nương giải trừ quy tắc?
Nhưng mà nàng chung quy vẫn là quỷ, không biết mỏi mệt, chỉ cần cứ chạy đuổi theo, nhất định có thể giết chết Quỷ Tân Lang.

Đầu óc Hạ Nhạc Thiên nhanh chóng vận chuyển.

Quỷ Tân Lang trước kia chết, là vì hắn không ngụy trang thành người chết, lúc bái đường bị quỷ nhìn thấu thân phận giết chết.

Vậy còn lúc này.

Người này giả thành người chết, toàn bộ quá trình không bị mấy quỷ vật kia nhìn ra sơ hở.

Nhưng nữ quỷ vẫn ra tay giết chóc.

Tại sao?
Cậu nhắm mắt, chậm rãi nhớ lại một màn phát sinh vừa rồi.

Lúc ấy, Người Giấy kêu nhất bái thiên địa, trong quá trình tiến hành rất tốt, ngoại trừ nữ quỷ...!
Lúc đó nàng biểu hiện rất kì quái, nàng nhìn chằm chằm vào Quỷ Tân Lang, chóp mũi đều sắp đụng vào mặt hắn.

Không lẽ nàng có thể phân biệt được Quỷ Tân Nương có phải là người sống hay không?
Không đúng.

Nếu là vậy, vì sao nữ quỷ nhìn chăm chú Quỷ Tân Lang một lúc mới hô lên câu ngươi không phải hắn.

Hơn nữa giọng nói rất khẳng định.

Khoan đã!
Nhìn chăm chú vào mặt Quỷ Tân Lang một lúc lâu?
Hạ Nhạc Thiên đột nhiên ý thức được mình đã bỏ quên cái gì.

Quỷ Tân Lang kia vì không để quỷ vật phát hiện nên đánh một lớp phấn thật dày để che giấu, hoàn toàn không nhịn ra mặt thật của hắn.

Cho nên Quỷ Tân Nương mới nhìn chăm chú vào Quỷ Tân Lang.

Cho đến khi nàng phân biệt được, Quỷ Tân Lang này không phải người yêu tuẫn tình cùng nàng.

Nên nàng đại khai sát giới.

Chuyện này có phải nói lên...!Quỷ Tân Lang trước kia cũng không phải vì thân phận người sống bị vạch trần mà chết, mà là do kích phát điều kiện giết người của nữ quỷ.

Thứ nữ quỷ muốn nhất đã viết rất rõ trong nhật ký, nàng muốn cùng người tên Hứa Thư Dương thành hôn, chứ không phải muốn một hôn lễ.

Nhưng mà, Hứa Thư Dương rốt cuộc đã đi đâu?
*****.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện