Hai người Trần Nhan Linh ở tạm trong khu dân cư một buổi tối, hôm sau lập tức lên đường.
Trần Nhan Linh không vội đi tìm Hoắc Dư Húc. Đã qua một đêm mà thế giới này còn chưa tan vỡ, vậy chí ít đến giờ Hoắc Dư Húc còn an toàn, thậm chí có thể đang ở cùng Trình Dương Minh. Trình Dương Minh dù sao cũng là nam chính, vầng sáng của nam chính mạnh hơn tôm tép như các cô nhiều.
Vết thương trên chân Hoắc Dư Tịch không thể để lâu, Trần Nhan Linh định dẫn cô đi tìm bệnh viện hoặc phòng khám hòng xử lý vết thương cho đàng hoàng.
Các cô đi vào một phòng khám bị đập phá đến hỗn loạn, dược phẩm bên trong bị lục tung, đổ nát dưới sàn. Trần Nhan Linh để Hoắc Dư Tịch ngồi trên ghế, một mình nàng đi lục soát chung quanh.
Rất nhanh liền tìm thấy thuốc, đều là thuốc khử trùng, băng gạc bông gòn đều có, chỉ cần giúp Hoắc Dư Tịch băng bó lại lần nữa là xong. Trần Nhan Linh bỏ chút dược phẩm dự phòng vào ba lô, để về sau cho Hoắc Dư Tịch đổi thuốc.
Phòng khám này cũng không nhỏ, phía sau giường bệnh còn có một chiếc xe lăn. Trần Nhan Linh lau chùi xe lăn xong, đỡ Hoắc Dư Tịch ngồi lên.
Trần Nhan Linh vốn không định mang Hoắc Dư Tịch theo, dù sao hiện giờ cô đi đứng không tiện. Nhưng nàng không thể nào yên lòng để Hoắc Dư Tịch ở một chỗ không đảm bảo an toàn như vậy, nàng đành phải tìm xe lăn đẩy Hoắc Dư Tịch đi.
Cuối cùng hai người vẫn quyết định về sân thể thao, thăm dò tình hình trước.
Càng đến gần càng kinh hoảng, khu vực gần sân thể thao đều đổ nát, rất nhiều toà nhà bị nổ huỷ, sân thể thao cũng bị đánh bom tan nát.
Những thi thể dưới đá vụn không biết là người hay zombie, khung cảnh vô cùng khủng bố.
Đường đi bị gạch đá ngăn chặn, Trần Nhan Linh không thể nào đẩy Hoắc Dư Tịch qua được.
Nàng đành phải đưa Vô Kiên cho cô, để cô chờ trong một cửa hàng nhỏ, nàng đi xem tình hình xong sẽ trở lại.
Hoắc Dư Tịch biết không thể ngăn được Trần Nhan Linh, ném Vô Kiên xuống đất, nói: “Tớ không dùng kiếm này, cậu đem đi đi, cho tớ con dao là được rồi.”
Trần Nhan Linh bất đắc dĩ nói: “Kiếm này không tác dụng gì lớn, được cái thật sắc bén mà thôi. Cậu cầm tớ mới an tâm một chút, thân thủ của tớ cậu còn không rõ sao?”
Hoắc Dư Tịch cảm thấy mình mãi mãi không thể nói thắng Trần Nhan Linh, bởi Trần Nhan Linh lúc nào cũng tự cho là đúng như vậy.
Cô tức giận cầm Vô Kiên, nghiêm mặt nhìn Trần Nhan Linh đi xa.
Trần Nhan Linh cài cửa, một đường dọc theo vách tường đi đến sân vận động.
Sân vận động bị phá huỷ hoàn toàn, một toà nhà vốn vô cùng đồ sộ, giờ chỉ còn một đống đổ nát.
Trong phế tích, nàng nhìn thấy một vài gương mặt quen thuộc, đều là những người từng sống chung trong sân vận động. Sắc mặt họ hiện đủ loại cảm xúc, nhưng luôn có điểm chung là mặt mày trắng xám, máu me chảy đầy.
Trần Nhan Linh tìm nửa ngày vẫn không thấy bóng dáng Hoắc Dư Húc, nàng thở phảo nhẹ nhõm, xem ra cô ấy đã sớm đào tẩu.
“01, có tra được nữ chính đi đâu không?”
【 Không thể tra. 】
“Đạo cụ thì sao?”
【 Ký chủ, ngài chỉ có 500 tích phân, ngài định làm gì? 】
Trần Nhan Linh im lặng, nàng nhọc nhằn lăn lộn ba thế giới, đến tận giờ lại chỉ có 500 tích phân… Nàng phải góp đủ 10 000 mới đổi được cơ hội sống lại, tình hình này khiến nàng chợt cảm thấy thật thất bại.
【 Ký chủ đừng nản chí, các thế giới sau còn rất nhiều nhiệm vụ chi nhánh. 】
“Thế giới này có nhiệm vụ chi nhánh không?” Trần Nhan Linh vội hỏi.
【 Có, tạm thời chưa phát động, ký chủ cần gặp phải một sự kiện hoặc là đến một địa điểm nhất định mới có thể phát động. 】
Trần Nhan Linh chợt thông suốt, nhớ tới cái căn cứ không một bóng người ở thành phố S. Trực giác bảo nàng rằng căn cứ đó chắc chắn không bình thường.
Hơn nữa giờ sân vận động đã mất, nếu Hoắc Dư Húc chạy trốn thành công, cô ấy rất có thể sẽ đến căn cứ đó, dù sao hy vọng duy nhất lúc này chính là cái căn cứ hoang vu kia.
Trần Nhan Linh vội vàng thu thập súng ống tìm được ở sân vân động, chạy về tìm Hoắc Dư Tịch. Hai người lập tức chuẩn bị xuất phát, mang theo tất cả đạn dược lương thực tìm được, đi đến căn cứ thành phố S.
Tìm xe không khó, khó là làm sao tránh thoát đám người đánh bom họ.
Bọn họ hoàn toàn không dự liệu được sẽ có người tấn công họ. Trải qua một quãng thời gian an nhàn, mọi người chưa từng tính đến chuyện che giấu dấu vết sinh hoạt, thật sự cho rằng thế giới hoà bình. Ai ngờ hổ sói nhòm ngó trong bóng tối đã lâu, vừa xuất hiện lập tức cho một đòn trí mạng.
Lần trước chạy tới bọn họ đều cố ý đi đường nông thôn để tránh bầy zombie. Nông thôn ít người, cũng ít tang thi, đường đi lại vằn vèo nhiều lối, thậm chí có thể lái xe khỏi đường chính.
Nhưng giờ nếu tiếp tục đi đường nông thôn, đám người kia chắc chắn có thể nhìn thấy các cô từ không trung. Trên đường nông thôn cũng không có chỗ trốn bom nổ, đi đường đó không khác nào trở thành mục tiêu sống.
Vì vậy, Trần Nhan Linh quyết định đi đường thành thị, dù bị zombie vây quanh cũng không thể để cho bọn kia phát hiện.
Giữa đối mặt con người hoặc là zombie, Trần Nhan Linh lựa chọn zombie. Hoắc Dư Tịch không dị nghị, cô cảm thấy đám zombie dễ đối phó hơn người sống nhiều.
Hai người lái xe chạy xuyên thành phố, zombie trên đường thật đông, nhiều lúc Trần Nhan Linh suýt bị ép dừng xe, mỗi lần đều nhờ mãnh liệt xoay vô lăn, vừa kịp cua một cái ngoặt lớn chạy khỏi đàn zombie.
Theo lời Tiêu Hoà Nhàn, các cô rất nhanh tìm được căn cứ ven biển ở thành phố S.
Từ ngoài nhìn vào thật vô cùng quỷ dị, một toà kiến trúc quái lạ sừng sững nằm ngay đó, mang theo tử khí nồng đậm.
Lại xe đi dọc theo căn cứ, Trần Nhan Linh rốt cuộc tìm được lối vào, nhưng cửa lớn lại bị lấp kín.
Cánh cửa ban đầu đã hỏng nặng, thay vào đó là một bức chắn ghép lại từ nhiều tấm gỗ che lại đường vào.
Trần Nhan Linh đậu xe trước một cửa hàng gần đó, ôm Hoắc Dư Tịch xuống, giúp cô ngồi lên xe lăn.
Thương trên chân Hoắc Dư Tịch tốt hơn hôm qua một chút, vẫn đau thấu xương, nhưng lúc có người ôm cô lại thấy không đau đến nỗi vậy.
Để Hoắc Dư Tịch chờ cách đó mấy mét, Trần Nhan Linh mới gõ cửa.
Chờ Trần Nhan Linh dùng chuôi kiếm gõ hai lần, một giọng nam mới truyền ra.
“Ai ở ngoài?”
Âm thanh này rất xa lạ, Trần Nhan Linh chắc chắn mình chưa từng nghe qua, thoáng nhìn Hoắc Dư Tịch, cô cũng lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Trần Nhan Linh vốn tưởng rằng cánh cửa này mới được người sửa chửa, hẳn là mấy người Hoắc Dư Húc chạy đến đây, giờ xem ra không phải.
“Chào anh, tôi và đứa bạn đến nương nhờ căn cứ, có thể để tụi tôi đi vào không? Bạn tôi đang bị thương.”
Giọng bên trong lập