Sau khi nghe Ngô Cẩn Ngôn nói xong, Tần Chấn cũng không có bất kỳ biểu hiện kinh ngạc nào cả.
Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ, phất phất tay ra ý cho cô ngồi xuống bên cạnh mình rồi nói: "Làm thế nào mà cháu biết vậy?
"Đêm hôm qua... cháu nhờ đồng đội nằm vùng ở Bạch gia." Ngô Cẩn Ngôn thản nhiên đáp. "Dựa vào việc cháu đánh Bạch Tử Hạo và thái độ của hắn, cho nên... cháu nhận định rằng người của hắn chắc chắn sẽ hành động. Kết quả quả nhiên cháu đã bắt sống hai tên sát thủ. Thông qua một số thủ đoạn bức cung, từ miệng hai tên bắt cóc đó, cháu đã biết thân phận của người đứng sau vụ việc này. Chính bọn chúng đã thừa nhận rằng, người sai bảo chúng là Bạch Tử Hạo."
Sở dĩ Ngô Cẩn Ngôn không đề xuất đến Nhĩ Tình, bởi vì cô vẫn còn giữ lại chút lương tâm.
Coi như khi Tần Lam tỉnh dậy, cô sẽ để nàng tự giải quyết.
Tần Chấn hơi cau mày, đầu ngón tay khẽ gõ từng hồi lên thành ghế, nói: "Thói đời hiểm ác, chưa đi đến giai đoạn cuối thì chưa thể biết được hung thủ là ai. Hơn hai mươi năm về trước, ta cũng chính là vì quá tin tưởng vào sự phán đoán của bản thân, cho nên suýt chút nữa thì xôi hỏng bỏng không."
"Hơn hai mươi năm về trước?" Ngô Cẩn Ngôn hỏi lại.
"Đúng vậy. Lúc đó đúng vào thời điểm Diệp gia muốn thâu tóm Tần gia, thì ta đột nhiên mắc bệnh nặng, nằm liệt giường không thể dậy nổi. Thế rồi, ta đã trao trọng trách bảo vệ gia tộc cho một người bạn mà ta tin tưởng nhất. Nhưng không ngờ hắn lại câu kết với Diệp gia, bí mật mưu hại ta. Kết quả bọn chúng canh lúc ta ra ngoài làm ăn, đã nổ súng bắn ta trọng thương. Cũng may ông nội cháu tình cờ đi ngang qua, ta mới được cứu sống, Tần gia mới không phải đối mặt với vận đen đổi chủ."
Tần lão gia tử thở dài nói: "Từ đó trở đi, ta không còn xem trọng tình bạn như trước nữa. Vốn nghĩ một người bạn vào sinh ra tử với mình, vậy mà nói thay đổi là thay đổi được ngay, thế thì còn ai đáng để mình tin tưởng nữa đây?"
"Nhưng mà..." Tần lão gia tử đột nhiên mở miệng. "Ngoại trừ Ngô tiên sinh – ông nội cháu. Ông nội cháu chính là ngoại lệ."
Ngô Cẩn Ngôn cười cười.
"Sau khi cứu ta, ta đã sống chết cho người đem tiền đến bồi thường, nhưng ông nội cháu một cắc cũng không nhận. Vì ta cũng phải lo lắng cho sản nghiệp của gia tộc, cho nên không có thời gian đi thăm người bạn cũ. Cuối cùng... ta chọn cách đem hôn ước đời sau làm cầu nối, bởi vì ta không muốn đánh mất một người bạn giống như Ngô huynh."
"Nói thực, mặc dù đồng dạng là nữ nhân. Nhưng hai đứa bay không đến được với nhau, ta cũng buồn lắm."
Ngô Cẩn Ngôn lắc đầu: "Tần Lam quá hoàn hảo."
"Đúng vậy, con bé quá xuất sắc, xuất sắc đến độ chính ta cũng sợ hãi."
"Người phụ nữ đẹp đều giống như bông hồng gai."
"Nhưng quá đỗi thông minh cung không thể tìm được hạnh phúc của riêng mình." Tần lão gia tử thở dài. "Đó là quy luật rồi."
"Làm gì có chuyện như vậy?" Ngô Cẩn Ngôn nói. "Tần Lam chắc chắn sẽ tìm được hạnh phúc thôi."
"Ta cũng hy vọng thế." Tần lão ông đáp. "Tiểu Lam là một đứa trẻ mặc dù khó gần, song cũng rất nhạy cảm. Ta có thể cảm nhận được con bé không phản cảm gì với cháu cả. Đối với tiểu Lam mà nói... thì cái gì nó cảm thấy không phản cảm, cũng đồng nghĩa với việc nó thích cái đó. Chỉ là nó không biết phải biểu đạt ra bên ngoài thế nào mà thôi."
"Nhưng là... hình như nó rất thích quấn lấy cháu. Chuyện cháu từng đến nhà riêng làm vệ sĩ cho nó, ta cũng từng nghe qua rồi."
Ngô Cẩn Ngôn nhất thời hít thở không thông...
"Gia gia... thực xin lỗi."
"Ngốc tử, xin lỗi cái gì chứ? Tần gia ta nợ cháu quá nhiều rồi. Hơn hai mươi năm trước Ngô huynh cứu ta, hai mươi năm sau cháu lại tiếp tục cứu tiểu Lam. Thật là hổ thẹn vô cùng..."
Ngô Cẩn Ngôn nhìn vẻ mặt lộ rõ vẻ xấu hổ của Tần Chấn, trong lòng khẽ xúc động.
Chỉ vì một lời hứa của hai mươi tư năm về trước mà Tần lão gia tử đã kiên trì cả gần nửa đời người.
Bất luận ông ấy ở vào địa vì gì đi chăng nữa... thì vẫn luôn khắc ghi mối ân tình đó trong lòng.
Ngô Cẩn Ngôn cười an ủi: "Ông cũng không nên lo lắng quá, Tần Lam sẽ ổn cả thôi."
Tần Chấn gật đầu nói: "Phải, hiện giờ việc quan trọng nhất đó là cứu chữa cho tiểu Lam. Còn những chuyện khác thì đợi khi nào nó thức dậy rồi tính tiếp. Ông đã giao cho nó cả cái gia tộc Tần thị này, vì vậy mọi việc hãy cứ để cho nó toàn quyền xử lý. Còn về chân tướng sự việc mà cháu nói... thì cũng để xem nó quyết định sẽ làm thế nào đi."
"Cháu hiểu rồi." Ngô Cẩn Ngôn đáp. "Lát nữa cháu sẽ cùng tiểu di sắc thuốc. Rất nhanh, cô ấy sẽ đứng dậy được thôi."
"Ông rất mong đợi cháu lại một lần nữa cứu rỗi Tần gia." Tần Chấn bật cười.
Cộc cộc...
Từ bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa, Lưu bá đứng bên ngoài nói: "Lão gia, Diệp Tư Đồ đến."
Tần Chấn không trả lời ngay mà quay đầu nhìn Ngô Cẩn Ngôn: "Càng nhiều người biết đến bệnh