Sau một ngày dài đi hết chỗ nọ chỗ kia, Bảo Bảo về nhà mệt, tắm xong liền lăn ra ngủ.
Phong Diên lúc này cũng đã tắm xong rồi, anh đang ngồi trên giường xem tài liệu gì đó thì Tư Niệm từ nhà tắm bước ra.
“Châu Tư Niệm, có phải hôm nay ăn kem trời lạnh nên giờ về cậu bị bệnh rồi không?”
Tư Niệm lúc này hai má đỏ ửng không biết nói gì, chỉ đành yên lặng bước tới bên giường của mình, dùng khăn lau tóc.
Không phải tự nhiên mà Phong Diên hỏi cậu như thế.
Là do thời tiết sắp sang đông rồi mà bây giờ Tư Niệm lại mặc áo ngắn tay.
“Áo dài của cậu đâu?”
Nghe câu hỏi của Phong Diên, Tư Niệm ngồi phía bên kia ngượng ngùng, ấp úng nói: “Tôi… không biết hôm qua trời lại mưa… hôm kia đã đem toàn bộ đồ mùa đông đi giặt rồi.
Bây giờ vẫn chưa khô nữa…”
Trong lòng Phong Diên lúc này đúng bất lực.
Anh không nghĩ chàng bảo mẫu mà mình tuyển về lại có thể ngốc nghếch đến mức thế này.
Quay sang nhìn Tư Niệm ngồi bên cạnh, cả người thi thoảng run run, anh chỉ thở dài một hơi rồi đứng dậy.
Tư Niệm không để ý anh từ lúc nào đã tiến về phía tủ, lấy một chiếc áo dài của mình mang đến trước mặt cậu.
“Mặc cái này đi.
Ngày mai tôi phải đi làm, cậu bệnh ra thì ai chăm sóc Bảo Bảo hả?”
“Nhưng mà…”
“Đừng nhiều lời, tôi buồn ngủ rồi.”
Cuối cùng, tuy có chút ngại ngùng nhưng trước những lời nói cứng rắn mà lạnh lùng của anh, Tư Niệm chỉ đành ngoan ngoãn nhận lấy chiếc áo.
Cậu vào trong nhà tắm, cởi chiếc áo ngắn tay của mình ra, vừa định mặc áo của Phong Diên thì nhận ra chiếc áo này của anh có vẻ hơi rộng.
Cổ áo trễ xuống, hai tay áo phải dài hơn ngón tay của cậu cả một gang.
Vạt áo cũng dài hơn, dài đến ngang đùi cậu.
Tư Niệm bây giờ vậy mà lại phải mượn áo của ông chủ, trong lòng cảm thấy không thoải mái vì đã làm phiền đến anh.
Nhưng khi nãy anh đã nói buồn ngủ rồi, cậu không thể ở mãi trong nhà tắm nữa.
Thấy Tư Niệm bước ra với chiếc áo rộng thùng thình của mình, Phong Diên rướn một bên mày, chăm chăm nhìn cậu.
“Hơi rộng nhỉ? Tôi không nghĩ cậu lại nhỏ con đến thế này.”
Nhìn kĩ, lúc này Phong Diên mới nhận ra, da của Tư Niệm vậy mà lại rất trắng, thậm chí còn căng và có chút bóng.
Có vẻ như chiếc áo màu xanh đen của anh đã trực tiếp tôn lên màu da của cậu.
Nhìn cổ áo trễ như vậy, anh lại bất giác nghĩ tới những điều mình đã thấy khi Tư Niệm ngồi bên dưới phủi chăn.
“Phong Diên, anh buồn ngủ rồi đúng không? Vậy tôi tắt đèn nhé!”
Phong Diên chợt giật mình,