Bạo Long hung tợn nói mấy câu này xong liền hướng màn hình điện thoại về phía Trần Đức.
“Nhóc con, có thể đánh bại nhiều người của tôi như vậy, cậu thực sự không tồi, nhưng Bạo Long trước sau vẫn là em trai của tôi, động tới nó, cậu chỉ có một con đường chết thôi, hiểu chứ?”
Trần Đức một phát cướp lấy điện thoại từ tay Bạo Long.
“Anh đang uy hiếp tôi?”
Trần Đức cười lạnh nhìn Long Tiếu HỔ.
“Bụp!”
Một giây tiếp theo, Trần Đức bất thình lình tung một cước về phía Bạo Long!
Sau đó.
Một chân giẫm lên mặt hắn ta.
Cười nhếch mép nói với Long Tiếu Hổ: “Tôi ấy à, không sợ nhất chính là uy hiếp!”
“Nhóc con, mày có phải là không muốn sống nữa không!”, gân xanh nơi thái dương của Long Tiếu Hổ giật giật, như muốn nhảy ra ngoài: “Mau thả nó ra, nếu không tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!”
“Ồ!”
Trần Đức vừa trả lời, sức lực dưới chân cũng không giảm nhẹ.
“Răng rắc!”
Một đạp của anh đã giẫm gãy chân phải của Bạo Long.
Tiếp đó lại là một đạp nữa, xử gọn chiếc chân còn lại!
“A a a a a!”
Bạo Long thét chói tai, tiếng kêu sợ hãi vang vọng bốn phía.
Thế nhưng nơi đây là một sân bóng rổ, xung quanh vô cùng trống trải, căn bản sẽ không có người nghe thấy được.
Hắn trợn trừng hai mắt, đau tới mức chảy mồ hôi lạnh liên tục.
Những tên lâu la đang quỳ và nằm sõng soài trên đất lúc này cũng kinh hãi run sợ.
Tên này không phải là người mà, là ma quỷ mới đúng!
Ngay trước mặt Long Tiếu Hổ đạp gãy hai chân của em trai