Vũ Quyên mở cửa ra, cười thuần túy:
- Mặc đại ca!
Trịnh Mặc mỉm cười:
- Nghe Vũ Phượng nói, gần đây Tiểu Ngũ bị cảm, lại không thích uống thuốc đông y đắng muốn đòi mạng, ta nhờ thầy thuốc ở Đồng Nhân Đường lấy ra ít thảo dược, đây là thuốc viên và thuốc pha nước uống, một chút cũng không đắng. Lượng dùng đều dựa theo liều của trẻ con, thầy thuốc nói, một ngày uống hai lần, trong vòng ba ngày sẽ thấy hiệu quả - Cô cầm gói to trong tay đưa cho Vũ Quyên.
Vũ Quyên vội vàng nhận lấy:
- Oa, nhiều như vậy, ủa, đây là cái gì? - Vũ Quyên cầm lên một bao giấy dai rực rỡ màu sắc.
Trịnh Mặc cười:
- Đây là đường thông họng, hương vị giống kẹo nhưng thành phần lại có chút dược liệu, trẻ con bình thường đều thích ăn.
Vũ Quyên vui mừng nhìn Trịnh Mặc, Tiểu Ngũ đang ở bên trong chạy ra, Vũ Quyên ngồi xổm ôm lấy bé, đưa gì đó cho Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ giơ tay cầm lấy cái hộp nhỏ bên trong, tò mò hỏi:
- Đây là cái gì đây là cái gì?
- Đây đều là tân dược mà Mặc đại ca mua cho ngươi, đây là thuốc nuốt, đây là thuốc pha nước rồi uống, còn thuốc này, ăn ngon giống kẹo, một chút cũng không đắng! - Vũ Quyên nhìn chữ trên mặt trên, không ngừng giải thích cho con bé.
- Thật sao! Thuốc giống kẹo không đắng? Oa! Thật tốt quá! - Tiểu Ngũ hưng phấn kêu to, ngửa đầu cười ngọt ngào với Trịnh Mặc - Mặc đại ca thật tốt!
Trịnh Mặc cũng tươi cười, giơ tay vô cùng thân thiết sờ sờ đầu Tiểu Ngũ. Vũ Phượng đi ra từ bên trong, Trịnh Mặc ngẩng đầu nhìn về phía nàng, ý cười càng sâu. Nhìn Vũ Phượng đi tới trước mặt, ánh mắt Trịnh Mặc liền hoàn toàn chăm chú vào nàng, trong mắt nồng đậm ôn nhu.
- Tiểu Ngũ, chúng ta qua bên kia chơi một lát! Cửa nhiều người lắm, vào không được! - Vũ Quyên mắt nhìn bọn họ, kéo Tiểu Ngũ đi cười trộm tránh ra.
Vũ Phượng thấy Vũ Quyên đi khẩn cấp như vậy thì mặt cười không khỏi đỏ lên, nàng quay đầu lại thấy ánh mắt chứa đầy nhu tình của Trịnh Mặc thì mặt càng đỏ hơn.
Trịnh Mặc cầm bàn tay mềm của Vũ Phượng, nhìn nàng cười không nói lời nào. Vũ Phượng mặc cô nắm tay mình:
- Hôm nay công việc không bận sao?
- Bận, nhưng bận nữa ta cũng muốn đến gặp ngươi - Trịnh Mặc cúi đầu ôn nhu nhìn nàng, trong cánh mũi nhẹ ngửi thấy mùi thơm ngát trên người Vũ Phượng - Ngươi đẹp hơn công tác.
- Miệng lưỡi trơn tru... - Vũ Phượng ngượng ngùng xoa xoa mặt, trong lòng lại vì những lời này mà dâng lên một tia cảm giác ngọt ngào.
Lúc này Tiểu Tứ lưng đeo túi sách vào từ bên ngoài:
- Chị cả, Mặc đại ca! - Cậu ngẩng đầu hô to.
Phía sau vào theo là một người, dĩ nhiên là A Siêu, hắn đi theo Tiểu Tứ ồn ào phía sau:
- Tiểu Tứ, ngươi đừng mặc kệ bọn chúng, như vậy người khác sẽ nghĩ ngươi là loại yếu, tiếp tục khi dễ ngươi! Ngươi chỉ để ý đánh bọn chúng, đánh không lại ta giúp ngươi!
Vũ Quyên nghe thấy A Siêu lớn giọng thì nhanh chóng lao ra từ bên trong:
- A Siêu, sao ngươi cả ngày dạy Tiểu Tứ đánh nhau cùng người khác! Chúng ta đưa nó đến trường học là đi học bài, không phải đi đánh nhau! Ngươi đừng dạy hư nó! - Vũ Quyên luôn tức giận tăng nhanh đối với Triển Vân Phi, nhưng đối với A Siêu thì thật ra không gay gắt như vậy, đại khái là vì hắn không phải họ Triển, hơn nữa hắn đối xử với Tiểu Tứ mười phần chiếu cố.
A Siêu lập tức tức giận nói:
- Nhưng bạn học khi dễ Tiểu Tứ! Không đánh không được!
Vũ Quyên kinh ngạc, nàng kéo Tiểu Tứ lại:
- Sao lại thế, trường học có người khi dễ em?
Tiểu Tứ mặt hung dữ, vừa đấu tranh vừa che dấu:
- Không có!
Vũ Phượng cũng nóng nảy, nàng cúi gập thắt lưng truy vấn:
- Bạn học khi dễ em? Sao lại khi dễ em? Bọn họ đánh em?
- Không có! Em nói không có là không có, nữ nhân các chị dong dài!
Vũ Quyên nhướn mày:
- Em nói dối, chị không tin. Nhất định là có người khi dễ em! - Nhìn Tiểu Tứ vẻ mặt bị đè nén thì Vũ Quyên khẳng định.
A Siêu cũng nhìn Tiểu Tứ, không nói lời nào. Tiểu Tứ thấy không qua được thì dậm chân một cái:
- Chỉ là có mấy bạn học, vẫn nói......nói......
- Nói gì? - Vũ Quyên truy vấn.
Tiểu Tứ nâng mắt nhìn các nàng một cái:
- Nói các chị nói bậy...... bọn nó nói...... nói...... - Cậu cắn răng một cái, chau mày - Nói cô nương hát khúc đều không sạch sẽ......
- Cái gì! - Vũ Quyên một chốc đã tức cực độ, nàng