Phòng kế hoạch, công ty Sáng tạo Trác Việt.
Mười giờ sáng là khoảng thời gian bận rộn, nhưng vẫn có nhiều người tụ tập lại với nhau và bàn tán hăng say về một chuyện nào đó.
Sắp đến sinh nhật năm tuổi của thái tử Tập đoàn Cận thị, ông bà Cận lại có tiếng yêu chiều cháu trai cưng của mình, nên năm nào cũng vắt hết óc tìm công ty tổ chức sự kiện tốt nhất để tổ chức tiệc sinh nhật linh đình cho thái tử nhỏ nhà mình.
Đương nhiên năm nay cũng không ngoại lệ.
Vô số công ty tổ chức sự kiện đánh nhau vỡ đầu để tranh được cơ hội này.
Ngờ đâu bánh bao từ trên trời rơi xuống, Sáng tạo Trác Việt vớ được cơ hội ngàn vàng ấy.
“Kể cũng lạ, năm ngoái Cận thị chỉ hợp tác với công ty lớn thôi, sao năm nay lại chọn chúng ta thế nhỉ? Tuy công ty chúng ta cũng có chút danh tiếng trong giới thật đấy, nhưng vẫn chưa đủ để lọt vào mắt xanh của bọn họ mà “
“Nghe nói ông bà Cận để cho thái tử tự mình chọn, chẳng biết làm sao lại chọn đúng vào công ty chúng ta”
“Thế không phải là chuyện tốt à? Có thể hợp tác với Tập đoàn Cận thị là ước mơ.
của biết bao người đấy. Nếu như làm tốt, chưa biết chừng tiền thưởng của chúng ta cũng sẽ tăng gấp bội ấy chứ. Nghe nói năm ngoái Sáng tạo Đông Thần phụ trách tổ chức, mới chỉ là tiền thưởng thôi mà đã được hơn một triệu rồi, đúng là giàu nứt đố đổ vách!”
“Như thế đã là gì? Hồi sinh nhật một tuổi thái tử nhỏ đã được tặng một chiếc du thuyền sang trọng; lên hai tuổi là một chiếc máy bay riêng; ba tuổi là một lâu đài cổ tráng lệ ở Pháp; bốn tuổi là hai mươi phần trăm cổ phần của Tập đoàn Cận thị. Hiện nay tài sản của cậu bé đã lên đến mấy tỉ rồi đấy biết không hả!”
“Thôi đừng nói nữa, cuộc đời giàu sang dát vàng như thế đúng là khiến người ta ghét quá mà, tui không hâm mộ tẹo nào đâu!!!”
“Quả thật là chẳng hâm mộ nổi đâu, đám phàm nhân chúng ta cứ ngoan ngoãn làm việc đi thì hơn, dù sao đầu thai cũng là kỹ năng sống…”
Nghe tiếng bàn tán của mọi người vang bên tai, Giang Tiêu Tiêu bỗng cảm thấy ngơ ngác, rồi cô nhếch miệng cười tự giễu.
Đầu thai quả là một kỹ năng sống.
Những người giống như cô có lẽ cả đời cũng không dính dáng gì đến giới quyền quý ấy.
Không những bị đuổi ra khỏi nhà còn gặp xui xẻo liên miên.
Số tiền có được nhờ mang thai hộ đã dùng hết từ lâu, thế nhưng mẹ cô vẫn luôn hôn mê… Về phần đứa bé, cô cũng chưa từng gặp nó một lần nào cả.
Mà hình như năm nay nó cũng năm tuổi rồi, vừa khéo cùng tuổi với thái tử nhỏ của Tập đoàn Cận thị.
Chợt cô rơm rớm nước mắt.
Đứa bé ấy… vẫn là niềm ân hận và nỗi đau đớn không thể xóa nhòa trong lòng cô.
Không biết nó sống có tốt không?
Giang Tiêu Tiêu sụt sịt, cố dẫn lại nỗi lòng chua xót.
Bỗng nhiên một tiếng quát lớn vọng thẳng vào tai cô: “Giang Tiêu Tiêu, tôi bảo cô đi photo tài liệu mà sao lâu la lề mề thế hả?
Có chút việc thôi mà cũng không làm được, sao trước đây cô lại được tuyển vào chứ?”
Người vừa lên tiếng là Nhan Dĩ Phi, giám đốc phòng kế hoạch.
Năm nay Giang Tiêu Tiêu mới tốt nghiệp, vừa mới đi thực tập được hai tháng. Ngày cô đi xin việc thì em gái của Nhan Dĩ Phi cũng đến ứng tuyển, nghe nói lúc ấy Nhan Dĩ Phi đã dành sẵn một vị trí cho em mình rồi, thế nhưng không ngờ lại bị cô giành mất.
Từ đó về sau, Nhan Dĩ Phi bắt đầu tìm mọi cách chèn ép cô.
Phải nói là vô cùng ngang ngược!
Thế nhưng cô ta là sếp tổng của