Bé Nhân Ngư Cậu Ấy Siêu Ngoan

Chương 53


trước sau


Bầu không khí yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Dung Niên nhìn bọn họ, đôi mắt cong cong cũng dần mất đi ý cười.

Cậu nắm lấy ngón tay Lục Cận Ngôn, theo bản năng dùng sức thêm mấy phần.
"Mọi, mọi người." Cậu do dự nói: "Nếu không chấp nhận được cũng không sao, em sẽ không làm ảnh hưởng đến mọi người, sau này em sẽ—"
Cậu còn chưa nói xong, mọi người đang giật mình vì sự come out đột ngột này lập tức lấy lại tinh thần.
"Nói linh tinh cái gì đấy." Giáo sư nghiêm mặt giáo huấn: "Tại sao chúng ta lại không tiếp thu được? Bây giờ là thế kỷ bao nhiêu rồi, chỉ cần hai người vui vẻ thì nam hay nữ có quan trọng gì."
Giáo sư dẫn đầu lên tiếng, các đàn anh đàn chị cũng theo đó giật mình tỉnh mộng, thi nhau mở miệng.
"Niên Niên à, bọn này đang rất tiếc đó, bắp cải Thuỷ Linh Linh được viện hoá học chúng ta chăm nom suốt ba năm ròng đột nhiên lại bị...!ách, chị không có ý nói Lục học trưởng là lợn, ý của chị là bông hoa chúng ta nuôi ba năm đột nhiên cắm...!Cũng không đúng, Lục học trưởng em không hề ám chỉ anh là cứt trâu.
Vốn dĩ định thể hiện rằng mình có thể chấp nhận được, nhưng nhất thời đàn chị lại nổi lên tình thương của mẹ, càng nói càng sai, thấy ánh mắt Lục Cận Ngôn liếc qua đây, cô dứt khoát duỗi tay "Bộp" một cái, che miệng lại.
Đại ca tha mạng!
Em câm miệng ngay đây!
Ở lại nói thêm với mọi người vài câu, ngay lúc định chào tạm biệt, Lục Cận Ngôn bỗng lãnh đạm nói: "Cảm ơn mọi người thường xuyên giúp đỡ Niên Niên, đợi lát nữa hết bận, mọi người có thể sử dụng tầng hai Hải Yến, đêm nay tầng hai hoàn toàn miễn phí."
"Lần này tôi còn phải cùng Niên Niên đi hẹn hò, tạm thời chưa có thời gian dùng bữa với các vị.

Chờ có thời gian, đích thân tôi sẽ mở một bữa tiệc chiêu đãi* mọi người."
*Chiêu đãi: (Trang trọng) đón tiếp và mời ăn tiệc, vui chơi (thường là long trọng)
Tuy giọng điệu hắn lạnh nhạt nhưng lời nói rất có tâm, bọn họ vẫn có thể cảm nhận được.
Đặc biệt là hai từ Hải Yến, nghe vào ngập tràn thành ý!
Hải Yến là một nhà hàng năm sao, bên trong chuyên phục vụ hải sản.
Nhắc tới nơi này, trong đầu bọn họ chỉ hiện lên một chữ.
Đắt.
Chỗ đấy vô cùng đắt luôn!!
Tuy rằng giá đắt cắt cổ nhưng hương vị lại không tồi chút nào.

Ở trên mạng cũng có danh tiếng khá tốt.

Lục Cận Ngôn mời xong, nghe mọi người ai nấy đều đồng ý rồi mới nắm tay Dung Niên, xoay người rời đi.
Đàn chị vừa nãy nói sai nhìn chằm chằm bóng dáng của hai người, bỗng dưng cảm khái nói: "Các cậu nói xem, Lục học trưởng cùng Niên Niên nhìn trông xứng đôi đấy chứ."
"Đúng đó, tính tình Dung Niên sợ người lạ lại không thích tiếp xúc với người khác.

Mình còn tưởng thằng bé vẫn luôn đơn độc chứ, giờ xem ra nhóc ấy thực sự rất thích Lục học trưởng, may thay Lục học trưởng cũng đối xử chu đáo với thằng bé."
"Hai người bọn họ thật ngọt ngào, nhưng mà cậu còn nhớ không.

Trường chúng ta có một câu lạc bộ tên "Mê muội" dành cho Lục học trưởng, sau khi anh ấy tốt nghiệp, câu lạc bộ "Mê muội" không những không giải tán mà còn mở rộng thêm?"
"Nhớ chứ, diễn đàn trường học với cả Weibo đều có nhóm chat cực khủng về Lục học trưởng, tớ thấy có rất nhiều người tham gia vào nhóm chat, toàn là mấy lời tỏ tình."
Đương lúc nói chuyện, hai người bỗng dưng liếc nhau, đều nhìn thấy suy nghĩ tương tự từ trong mắt đối phương.
"Làm chứ?"
"Triển đi."
Trao đổi ám hiệu xong, hai người thuần thục mở Weibo ra, tìm thấy nhóm chat liền tiện tay lướt lướt, tất cả đều là tình ý của nữ giới dành cho Lục Cận Ngôn.
Có vài câu vừa buồn nôn vừa tự luyến, các cô đọc mà không khỏi xoa xoa hai cánh tay, đành chịu thôi, da gà da vịt cũng phải rơi đầy đất.
"Mấy người đừng suốt ngày ảo tưởng nữa.

Lục Cận Ngôn có người bên cạnh rồi, lượn hết đi."
Đàn chị gửi tin nhắn không nói ra tên Dung Niên.
Cô cũng đâu có ngu, một đám người thèm muốn Lục Cận Ngôn ở đây, nếu bọn họ biết được là Niên Niên, phỏng chừng đều nổi lên tâm địa tà ác.
Chỉ cần tuồn ra Lục Cận Ngôn có người bên cạnh là đủ rồi.

Để cho đám người này hết hy vọng, dừng lại việc mỗi ngày phát ra những câu nói buồn nôn đó, nếu Niên Niên mà nhìn thấy thì chắc sẽ đau lòng lắm.
Bởi vì dưới tình huống bình thường, làm gì có ai vui khi nhìn thấy bạn trai mình bị người ta thèm muốn đâu.
Gửi xong, đàn chị liền logout, bất chấp tin nhắn của mình đưa tới bao nhiêu ý kiến trái chiều.
"Giáo sư! Mấy năm liên tục đều thoát đơn* vậy mà tụi em vẫn là chó FA! Em mạnh mẽ yêu cầu chúng ta nên đi ăn một bữa tiệc thật lớn để đền bù nỗi cay đắng khi bị ăn cơm chó."
*Thoát đơn: Từ bỏ độc thân, một từ mới trên mạng, có nghĩa là bỏ độc thân, tức là nam tìm bạn gái, nữ tìm bạn trai, bắt đầu yêu và tạm biệt cuộc sống độc thân.

Phòng thí nghiệm vô cùng náo nhiệt.

Phía cổng trường, sau khi Dung Niên ngồi vào ghế phụ, không thèm thắt đai an toàn trước mà đã "Chụt" Lục Cận Ngôn một cái.
Cả ngày chưa nhìn thấy Lục Cận Ngôn, trong lòng cậu nhớ không sao tả được.
"Đi đâu? Về Dung gia à?"
Lục Cận Ngôn biết Dung Niên hay về Dung gia dùng cơm chiều.
Dung Niên vô cùng xoắn xuýt, muốn đi hẹn hò nhưng còn phải về nhà.
"Anh đưa em đến cổng tiểu khu, ở đó chờ em ăn cơm xong chúng ta lại đi hẹn hò, như vậy càng có thêm thời gian, được không?" Lục Cận Ngôn dỗ dành cậu.
Dung Niên gật đầu: "Vâng ạ."
Đợi ăn cơm chiều xong là cậu có thể ở bên cạnh Lục Cận Ngôn thật lâu rồi, đến tối có khi còn được ôm nhau ngủ!
Ước chừng chưa đầy một tiếng.

Dung Niên đã tức tốc ăn xong bữa cơm, không cần nhờ anh hai đưa mà tự mình đi bộ ra cổng tiểu khu.
"Ngài đỗ xe ở đây nguy hiểm lắm." Dung Niên vừa đi ra đã giục hắn nhanh nhanh rời đi: "Nếu anh hai mà nhìn thấy thì chắc chắn sẽ tức giận đánh người."
Lục Cận Ngôn nghe vậy cũng không hoảng sợ chút nào.
Hắn bình tĩnh nói: "Yên tâm, trong khoảng thời gian này anh hai em không đủ tinh lực để điều tra anh đâu."
Có Lục Đinh Diệp quấy phá, đừng nói Dung Trì điều tra hắn, có khi trong đầu chỉ sót lại một ý nghĩ: Đâm chết Lục Đinh Diệp.
Đến mức bản thân mình, ừm, vô cùng an toàn.
Mắt thấy Dung Niên vừa dùng cơm xong, Lục Cận Ngôn không dẫn cậu đi ăn nữa.
Người khác hẹn hò đều trước xem phim sau mua sắm.
Nhưng Dung Niên sợ hãi đám đông, mấy địa điểm hẹn hò đó không thích hợp với bọn họ.
Lục Cận Ngôn nhìn bé con phóng ánh mắt mong chờ hẹn hò lại đây, hắn trầm tư một lát rồi mở miệng nói: "Niên Niên, hay là đến rạp chiếu phim tư nhân nhé!"
Dung Niên không quá hứng thú với rạp chiếu phim.
Còn Lục Cận Ngôn thì đang nghĩ xem nơi nào ít người mà lại khiến trẻ con yêu thích.
Sau một lúc lâu, hắn mới nghĩ ra một nơi.

"Niên Niên, đi bơi hoặc ngâm suối nước nóng, em chọn cái nào?" Hắn hỏi.
Trong trí nhớ, bé con thích nhất là nước, chọn

mấy nơi liên quan đến nước để làm địa điểm hẹn hò cũng không tồi.
Dung Niên không hề do dự: "Đi bơi!"
Trước đây nhân ngư nhà bọn cậu từng ở dưới biển sâu.

Sau này chuyển lên bờ thì dần dần thích ứng sinh hoạt trên mặt đất, hơn nữa cũng không bắt bẻ nguồn nước.
Nước ngọt bình thường bọn họ vẫn có thể chấp nhận, nhưng bọn họ lại càng thích ngâm mình trong nước hơn.
"Được, chúng ta đến nơi nào yên tĩnh một chút."
Lục Cận Ngôn nói, vừa hay hắn cũng có vài câu lạc bộ giải trí đứng tên mình, nhân viên, hội viên đều được kiểm soát ra vào rất nghiêm ngặt, bên trong có không ít trò chơi giải trí, xung quanh khá là yên tĩnh.
Lúc khai trương cái câu lạc bộ giải trí này còn trùng hợp dụng phải Dung Trì.
Dung Trì cũng mở một câu lạc bộ, hai người không hẹn mà cùng nghĩ nhất định là đối phương cố ý tới soi mói.
Câu lạc bộ cách đây không xa.
Sau khi Dung Niên xuống xe, thấy Lục Cận Ngôn đỗ xe xong liền đi về phía hắn.
Cậu chỉ vào tấm bảng trước câu lạc bộ: "Cái này trông giống với cái ở câu lạc bộ của anh hai ghê."
Ngoại từ tên khác nhau, còn lại đều như đúc, ngay cả cách thiết kế font chữ cũng giống nhau như thể được làm ra từ cùng một người.
Lục Cận Ngôn xoa xoa đầu cậu: "Đúng là giống nhau thật, bởi vì bảng hiệu được thiết kế cùng một người."
Lúc đấy bọn họ thực sự không ngờ lại là đối phương.
"Được rồi, đừng để ý nữa.

Chúng ta đi vào thôi Niên Niên."
Lúc hai người đi vào tương đối kín đáo, gần như là không làm kinh động bất kỳ người nào.
Bên cạnh bể bơi càng không có một bóng dáng.
Trước khi tới, Lục Cận Ngôn đã bố trí người xong, dọn dẹp sạch sẽ tạm thời không mở cửa tiếp khách.
Ngoại trừ dọn dẹp, hắn còn bổ sung thêm, lúc bọn họ xuất hiện, không một ai được lảng vảng xung quanh.
"Niên Niên, có muốn đi lấy quần bơi không?"
Nơi này luôn có quần bơi dự phòng để phục vụ khách hàng, đều là hàng hiệu mới mua, cỡ nào cũng có.
Dung Niên cố ý chọn hai chiếc có màu sắc cùng hoạ tiết giống nhau, khác mỗi số đo.
"Cái này gọi là quần bơi tình nhân." Dung Niên nói một cách vô cùng chính đáng.
Lục Cận Ngôn liếc nhìn chục chiếc quần giống bọn họ, thầm nghĩ quần bơi tình nhân cái quỷ gì chứ, đợi lần sau hắn sẽ mời chuyên gia thiết kế đồ dành cho tình nhân, dỗ cho bé con vui vẻ.
Đổi quần bơi xong, Dung Niên vội vàng nhảy vào trong nước.
"Lục Cận Ngôn!"

"Bùm" một tiếng, bọt nước bắn ra xung quanh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn lấp lánh ánh nước, sạch sẽ đến mức làm người ta....
Nổi lên dục vọng phá hủy.
Đáy mắt Lục Cận Ngôn khẽ tối lại, cũng theo đó nhảy vào trong nước.
Ở trong nước Dung Niên rất nhanh nhẹn, cậu bơi tới bên cạnh Lục Cận Ngôn, giọng nói lanh lảnh: "Chúng ta thi đấu đi! Từ đây bơi tới phía bên kia, rồi lại bơi ngược về, xem ai đến trước."
Lục Cận Ngôn yêu chết dáng vẻ nhỏ nhắn tràn đầy sức sống của cậu, vì vậy hắn gật đầu vô cùng sảng khoái: "Được."
"Nhưng nếu là thi đấu thì cũng nên có phần thưởng, Niên Niên, nếu anh thắng, em sẽ cho anh cái gì?"
Đôi mắt Dung Niên cong thành hình trăng non xinh đẹp: "Không được đâu, nếu ngài thi bơi với em thì chắc chắn sẽ không bao giờ thắng."
Cho dù Lục Cận Ngôn có cao siêu đến mấy thì cũng chỉ là người bình thường, nhưng cậu lại là nhân ngư nha.
Bọn họ là cá cho nên bơi rất nhanh!
Nếu không phải nhân ngư bị hạn chế không được tham gia hạng mục bơi lội thì có khi tất cả mọi giải thưởng lớn nhỏ đều bị nhân ngư ôm hết vào trong tay rồi cũng nên!
"Ai biết được."
Lục Cận Ngôn ngâm mình trong nước, dựa lưng vào vách tường lạnh lẽo, đôi mắt mang theo ý cười: "Nhỡ đâu anh thắng thì sao.

Em nói đi Niên Niên, anh thắng thì em sẽ thưởng cho anh cái gì nào?"
Một tí xíu Dung Niên cũng không tin hắn có thể thắng, nhưng hắn cứ nằng nặc đòi thưởng, Dung Niên suy nghĩ một chút bèn qua loa nói: "Nếu ngài thắng thì em sẽ lén mang ngài lên đảo."
Phải biết rằng giờ này mấy ngày trước, Dung Niên kiên quyết không cho hắn đi theo.
"Được." Lục Cận Ngôn rất tự tin.
Đồng thời hắn cùng cười cười nói ra phần thưởng của bản thân: "Niên Niên, nếu em thắng thì anh sẽ tặng em một món đồ thủ công."
"Mặc dù cái đấy anh vô tình nhặt được, nhưng mà chất liệu của nó vô cùng đẹp, là món đồ thủ công đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy."
Dung Niên nghe đến tò mò, nhưng lại rụt rè không đòi xem ngay.
Dù sao lát nữa cậu cũng thắng, chờ tẹo nữa thắng là biết đấy là vật gì rồi, như nhau cả thôi.
Nói điều kiện cho nhau nghe xong, cả hai từ từ chui ra khỏi bể nước, đứng ở trên bờ.
Dung Niên tính khoảng cách vừa đi vừa về, thêm cả tốc độ bản thân thì mới yên tâm.
"Bạn trai." Cằm cậu khẽ nhếch lên, lộ ra biểu tình đắc ý: "Em nhường ngài năm giây, đây là đặc quyền có một không hai dành cho ngài đó."
Lục Cận Ngôn nhướng mày.
Giọng điệu bé con thật ngông cuồng nha.
"Nếu là đặc quyền dành cho bạn trai, vậy anh đành nhận thôi." Lục Cận Ngôn không thèm ngại ngùng, cũng không có cái gì gọi là đắn đo, hắn thoải mái tự nhiên hưởng thụ chút đặc quyền này.
Dù sao thắng thua rất nhanh sẽ được công bố.
Đợi lát nữa phải chọc bé con rũ đầu nhỏ, nép vào lồng ngực hắn nức nở chịu thua..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện