Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Chương 12


trước sau

Nước mắt tôi trào ra như thác lũ. Hóa ra, không cần biết mối quan hệ giữa hai người nam nữ bắt đầu có phức tạp bao nhiêu, trong quá trình có ngọt ngào thế nào đi chăng nữa, thì khi chấm dứt, cũng chỉ có thể dùng ba chữ này để cáo biệt.

Thứ hai lúc đi làm, tôi vẫn không có bất kỳ tin tức gì của Tống Dực, tới hỏi thăm Karen, trông mặt cô ấy cũng lộ vẻ ngạc nhiên, nói rằng mình hoàn toàn không biết gì cả, từ lúc Tống Dực rời Bắc Kinh cho tới giờ vẫn chưa liên hệ với cô ấy, thậm chí hoàn toàn không nói cho cô ấy biết về chuyến công tác ở Singapore.

Rốt cuộc tôi không kiềm chế nổi nữa, phải mượn cớ đi tìm Lục Lệ Thành

Tôi cầm theo một đống giấy tờ cũng không quan trọng lắm tới xin chữ ký của anh ta, anh ta cũng lộ vẻ gì lập tức ký hết. Tôi loanh quanh lòng vòng một chút mới hỏi thử: "Cứ phải tới làm phiền anh để xin chữ ký, thật ngại quá, không biết rốt cuộc tới bao giờ thì Alex mới về, lần trước anh nói đi khoảng hai ba ngày, bây giờ đã ba ngày rồi."

Anh ta ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi nhìn tôi chằm chằm : "Thật cô rất quan tâm khi nào anh ta về sao ?"

"Không, không !" Hai bàn tay tôi giấu sau lưng bắt đầu vặn xoắn vào nhau : "Chẳng qua tôi chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, có một số việc chúng tôi cần anh ấy về xử lý."

Lục Lệ Thành nhìn chằm chằm tôi, không nói nửa câu, trong đôi mắt thoát xẹt qua những suy nghĩ mà tôi không thể nào hiểu nổi. Dưới ánh mắt của anh ta, tôi cảm thấy mình như một người hoàn toàn trong suốt, tựa hồ như hết thảy những bí mật trong lòng tôi đều bị anh ta nhìn thấu hết. Tôi vô cùng bất an vội đứng lên, quơ lấy đống giấy tờ : "Anh cứ làm việc tiếp đi, tôi ra ngoài trước."

Tay đã chuẩn bị nắm lấy tay nắm cửa, đã nghe thấy tiếng anh ta vang lên ở phía sau lưng : "Chắc chỉ một hai ngày nữa là về rồi."

Chân tôi hơi khựng lại một chút, rồi vội vàng chạy khỏi phòng làm việc của anh ta.

Mấy chữ một hai ngày kia, rốt cuộc là hôm nay, hay là ngày mai ? Tôi gửi cho Tống Dực một tin nhắn, xin anh sau khi trở lại Bắc Kinh lập tức liên hệ với tôi, tôi thực lo lắng cho anh. Tôi hy vọng lúc anh rời khỏi máy bay, khởi động di động, có thể nhận được tin nhắn của tôi ngay. Ngày của tôi trôi qua trong những chờ đợi bất an và lo lắng, một giây dài bằng cả một năm.

Chiều ngày thứ ba, tôi nhận được điện thoại của Ma Lạt Năng, giọng nàng ta ngọt ngào như vắt ra mật : "Mạn Mạn, tối nay ra ngoài ăn cơm nhé, mình muốn cậu gặp anh ấy."

Tôi cố gắng nén chặt những đau khổ của mình, cố gắng chia sẻ hạnh phúc với nàng : "Được."

Nàng cẩn thận dặn dò tôi địa điểm và thời gian, còn cố ý nói với tôi rằng đó là một nhà hàng cao cấp, dặn tôi sau khi tan tầm nhớ về thay quần áo khác. Tôi biết lần này Ma Lạt Năng bối rối thực sự, nên cười ghẹo nàng : "Nếu anh ta không thích mình thì làm sao bây giờ ? Hai người bọn mình, cậu chọn ai chứ ?"

Ma Lạt Năng ngang nhiên đáp : "Không đâu, nhất định anh ấy sẽ thích cậu."

"Mình đang nói là chẳng may cơ mà ? Cậu phải biết rằng hai người cùng tốt cũng chưa chắc đã hợp ý nhau đâu."

Ma Lạt Năng trầm mặc, một lúc lâu sau, mới thấy nàng ta đáp : "Sẽ không đâu ! Hai người các cậu nhất định sẽ hợp nhau. Cậu là chị em thân thiết của mình, chúng mình đã nói sẽ làm bạn suốt đời. Mình sẽ thương anh ấy suốt đời, cũng sẽ yêu cậu suốt đời, cho nên, nhất định hai người bọn cậu sẽ hợp nhau."

Giọng nàng căng thẳng như dây đàn căng sắp đứt.

Đúng là yêu tất mù quáng. Không ngờ là thông minh tiêu sái như Ma Lạt Năng cũng không ngoại lệ. Tôi không dám chọc nàng ta nữa, liền cam đoan với nàng rất trịnh trọng : " Không cần phải lo lắng, nhất định hai người bọn mình sẽ hợp nhau, ít nhất là vì giữa chúng mình cùng có điểm chung, đều yêu cậu, đều muốn cậu được vui vẻ."

Tôi mặc bộ y phục đắt tiền nhất. Bộ y phục này vốn mua trước khi từ Mỹ trở về, định để dành mặc cho Tống Dực xem, bây giờ chỉ đành cho Ma Lạt Năng chiếm tiện nghi trước. Vải tơ tằm màu tím violet, được cắt ôm sát vào người, bó chặt lấy eo, phía dưới hơi xòe ra, cổ áo hơi sâu, được chặn lại bằng một cái khuyên màu tím tiệp với màu váy, khiến đôi vai thon mảnh như ẩn như hiện. Lại đeo thêm một cái vòng ngọc trai và hoa tai, chỉ thấy người trong gương kia da thịt như tuyết, mắt ngọc mày ngài.

Tôi nghĩ một lát, rồi lại lôi chiếc vòng ngọc bích ra đeo vào tay. Tuy rằng không phù hợp với trang sức trên cổ và khuyên tai, nhưng cái vòng này có ý nghĩa đặc thù, tôi hy vọng nó có thể chứng kiến thời khắc quan trọng ngày hôm nay.

Tôi cố ý tô son thật đậm, cố gắng che giấu kỹ những bất an trong lòng, chỉ dùng nụ cười và sự ấm áp để cùng chia sẻ với Ma Lạt Năng cái thời khắc quan trọng nhất trong đời này của nàng.

Sàn nhà bằng gỗ, đèn treo bằng pha lê, nam tử áo mũ chỉnh tề, nữ tử nước hoa thơm lừng.

Dưới bóng đèn mờ ảo, tôi đi qua những bàn khách khác, như một người đang chuẩn bị tham dự hôn lễ của chị gái mình, sự khẩn trương và chờ mong cùng tràn ngập trong lòng.

Từ xa xa tôi đã nhìn thấy Ma Lạt Năng, có lẽ phải gọi nàng ta là Hứa Liên Sương mới đúng. Nàng mặc một chiếc sườn xám ngắn bằng gấm Tô Châu, đeo một chiếc vòng cổ kim cương rất khoa trương, trông thanh lịch mà vẫn không làm mất đi vẻ hiện đại, cổ tay cũng không mang chuỗi hạt kim cương, mà lại đeo một chiếc vòng ngọc bích giống hệt vòng của tôi. Lòng tôi vô cùng ấm áp.

Nàng ta đang nghiêng đầu cười, tay vô tình lướt nhẹ qua tóc, chiếc vòng ngọc bích phản chiếu gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc, trong mắt lấp lánh đầy hạnh phúc.

Người đàn ông kia ngồi quay lưng về phía tôi, hoàn toàn không thấy được diện mạo của anh ta, nhưng giờ phút này đây, tôi quyết định sẽ yêu thích anh ta, đơn giản bởi vì anh ta có thể làm cho Ma Lạt Năng mỉm cười như vậy, bất kỳ người đàn ông nào có thể khiến cho một người con gái tươi cười như thế đều đáng được tôn trọng.

Ma Lạt Năng vừa nhìn thấy tôi, vô cùng sung sướng đứng bật dậy, nửa xấu hổ, nửa tươi cười mừng rỡ. Tôi cũng mỉm cười bước nhanh về phía nàng, người đàn ông kia cũng đứng dậy, mỉm cười quay đầu lại. Động tác của tôi và anh đồng thời cùng cứng đờ.

"Tống Dực, đây là bạn thân của em, Tô Mạn, không phải chị em ruột nhưng thân thiết hơn cả chị em ruột. Tô Mạn, đây là Tống Dực."

Trước mắt tôi như tối sầm, chân bỗng run lên lập cập, cả người lảo đảo ngã nhào về phía trước. Tống Dực ôm vội lấy tôi, bồi bàn cũng vội vã kéo ghế ra cho tôi ngồi tạm xuống. Tôi chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, tất cả những ngọn đèn pha lê đang treo trên cao kia như nhoáng lên trước mắt tôi, khiến cho mắt tôi nhòe đi, không còn thấy gì nữa.

"Mạn Mạn, Mạn Mạn, cậu đừng làm mình sợ! Cậu làm sao thế ? Cậu làm sao thế, ... mau, mau gọi một cái taxi, chúng ta phải đi bệnh viện ngay lập tức."

Ma Lạt Năng lập tức túm lấy tay tôi lắc lắc, chiếc vòng ngọc bích nơi cổ tay nàng chạm vào chiếc vòng ngọc bích giống y hệt trên cổ tay tôi, phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.

"Đôi vòng ngọc bích này, hai chúng ta mỗi người một chiếc, cứ đeo thế cho tới tận già, sau đó truyền cho con gái của chúng ta, để bọn chúng tiếp tục đeo."

"Nếu mình sinh con trai thì sao ?" Tôi cố ý làm trái lại lời nàng.

"Thì coi như đính hôn từ nhỏ, cho con gái đeo cả hai cái luôn."

"Nếu cậu cũng sinh con trai thì sao nào ?"

"Thế thì cho hai đứa con dâu kết bái tỷ muội, nếu không chịu ở chung hòa hợp, sẽ không cho phép bước chân vào cửa nhà mình."

Tôi cười to : "Coi chừng con dâu lén chửi sau lưng là mẹ chồng ác nghiệt đấy nhé."

.. … …

Cảnh tượng lúc nàng đưa vòng tay cho tôi vẫn hiển hiện rõ ràng trước mắt tôi như đang xảy ra. Tôi là con gái một, Ma Lạt Năng cũng là con gái một, tại cái thành Bắc Kinh lớn như thế này, nàng không chỉ là bạn thân của tôi, mà là người thân, y như cha mẹ tôi, chúng tôi cùng chia sẻ những niềm vui, những nỗi buồn, cùng trưởng thành, cùng rơi lệ.

Có những hôm bốn giờ sáng, lúc tôi gặp ác mộng, gọi điện cho nàng, nàng liền cùng trò chuyện với tôi qua điện thoại tới tận bình minh. Những giọt nước mắt mà tôi phải kìm nén khi đứng trước mặt cha mẹ mình, chúng chỉ có thể rơi khi có mặt nàng, chính nàng là người yên lặng đưa khăn tay cho tôi. Có lần trong ga tàu điện ngầm, tôi bị một đại tỷ chen đẩy lên, nhìn thấy mớ tóc nhuộm đỏ rực, đôi môi tô son màu bạc cùng với ánh mắt khiêu khích của đối phương, tôi thầm giận mà không dám nói gì, thế mà nàng không nói lấy nửa câu, chỉ giơ cái chân đang mang giày cao gót chín phân lên, đá mạnh cho đối phương một cái, rồi kéo tôi bỏ chạy.

Trên đời này, những người có thể vì người khác chịu một đao cơ hồ đã tuyệt chủng, nhưng mà tôi biết, những gì Ma Lạt Năng có thể làm vì tôi, không chỉ là đơn giản chịu mấy dao.

Hơn bốn năm trời, bao nhiêu chuyện đã xảy ra, tôi không thể tưởng tượng nổi nếu thành Bắc Kinh này không có nàng.

Tôi lập tức cầm lấy tay nàng : "Mình không sao cả, không cần phải đi bệnh viện đâu, đại khái là trưa nay chưa ăn cơm, nên bị tuột huyết áp thôi."

Vị bồi bàn đang định đi gọi taxi kia sau khi nghe thấy thế lập tức nói : "Tôi sẽ mang một ly nước chanh tới ngay."

Ma Lạt Năng thở phào nhẹ nhõm một hơi : "Cậu làm mình sợ muốn chết ! Chả hiểu sao mặt tự nhiên trắng bệch như giấy thế."

Tôi quay nhìn nàng mỉm cười, Ma Lạt Năng cũng nở một nụ cười méo xệch, ánh mắt lại rơi trên người ai đó : "Này... coi như hai người đã nhận thức nhau đi nhỉ ?"

Tôi cười : "Hai bọn mình vốn đã biết nhau rồi mà !" Ma Lạt Năng sửng sốt, tôi nhẹ nhàng nói : "Tống Dực không nói với cậu là anh ấy làm việc ở MG sao ? Là cấp trên của mình đấy ! Nay mình đã tìm ra người để dựa vào rồi" Tiên phát chế nhân vĩnh viễn có sức thuyết phục hơn nhiều so với những lời giải thích muộn màng.

"MG ?" Ma Lạt Năng ngẩn người ra, nụ cười cũng thoáng méo đi : "Cũng không phải đi xem mắt, còn cần phải lôi cả xe, nhà ở, công việc, mức lương ra nói hết hay sao ? Mình cũng không quan tâm tới mấy thứ đó."

Tôi gật đầu, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, nhưng ngoài miệng vẫn nói lung tung, chỉ cần khiến cho cái không khí này không bị sượng cứng là được : "Đúng vậy, lúc mình đi xem mắt, còn có người hỏi mình : "Cha mẹ cô một tháng nhận được bao nhiêu tiền, có bảo hiểm y tế hay không đấy ?"

Ma Lạt Năng cười lắc đầu : "Đúng là thật trùng hợp! Tống Dực, anh đã bao giờ đắc tội Mạn Mạn nhà em chưa thế ?"

Tống Dực không nói gì, cũng không rõ là anh làm động tác gì, khóe miệng Ma Lạt Năng hơi nhếch lên, mỉm cười liếc anh nói : "Thế thì còn tạm được"

Tôi vẫn không dám nhìn anh, tôi sợ rằng chỉ cần nhìn anh một cái, hết thảy lớp ngụy trang của tôi sẽ rơi sạch. Ánh mắt của tôi chỉ đành dán chặt vào Ma Lạt Năng, dán chặt vào nụ cười xinh đẹp mỹ miều, ở đôi mắt đẹp lúng liếng, phong tình vạn chủng, chỉ dành riêng cho chàng của nàng ta.

Tôi liền đứng dậy : "Mình vào nhà vệ sinh một chút."

"Muốn mình đi cùng cậu không ?"

"Không, không cần, mình mình đi là được rồi."

Tôi vội vàng bỏ lại Ma Lạt Năng, bước vội đi, đợi tới khi khuất bóng bọn họ, mới bắt đầu rảo bước chạy.

Vì sao, vì sao lại như thế ? Chẵng nhẽ những cái ôm, những lời nói, những tiếng cười đó đều là giả sao ? Tôi chỉ mới sang Mỹ có một tháng, mà có cảm giác như tôi đi du lịch vũ trụ một chuyến mất ba mươi năm, thời gian của tôi và bọn họ không giống nhau, đợi khi tôi trở lại, hết thảy đã biển cả hóa nương dâu, cảnh còn người mất, chỉ có tôi là trơ lại một mình.

Một bàn tay chợt túm lấy tôi : "Cô tính mặc như thế này chạy ra ngoài trời giá rét hay sao? Áo khoác của cô đâu rồi ?" Bàn tay của anh ta vô cùng mạnh mẽ, thân thể tôi đã bị anh ta ôm vào lòng.

Lúc này tôi mới vô tình phát hiện ra mình đã rơi lệ đầy mặt, khung cảnh trước mắt nhòe nhoẹt không nhìn rõ được ai, tôi vội vàng quệt nước mắt : "Tôi muốn tới phòng vệ sinh, tôi phải tới phòng vệ sinh..."

Người trước mắt dần dần rõ lên, đúng là Lục Lệ Thành. Còn tôi thì đang đứng ngay cửa ra vào của nhà hàng, những người khách vào cửa đều liếc về phía tôi, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh ta, tất cả đều vội vàng quay đi lảng tránh.

Anh ta đỡ tôi đi quẹo sang một hướng khác, dẫn tôi đi xuyên qua một dãy hành lang, đi vào một cái hành lang rất dài, không có bất kỳ ai khác, chỉ còn tôi và anh ta. Anh ta đẩy ra một cái cửa, bên trong có sofa, có bàn, có gương, một người mặc áo khoác màu trắng lập tức cung kính tiến lên, Lục Lệ Thành liền đưa cho anh ta một tờ tiền : "Nơi này không cần cậu phục vụ."

Người phục vụ lập tức tránh ra ngoài. Lục Lệ Thành đỡ tôi ngồi vào ghế sofa : "Đây là buồng vệ sinh tư nhân, muốn làm gì cũng được, nếu muốn khóc thì cứ khóc to lên, chỗ này hiệu quả cách âm rất tốt."

Tôi không nói một câu ôm kín mặt, nước mắt không ngừng trào ra giữa những kẽ tay. Chuyện xảy ra bảy năm trước, tôi đã từng nghĩ rằng đó là nỗi đau lớn nhất đời tôi, bây giờ mới phát hiện, tuy rằng tôi luôn khóc trong mộng tới giật mình tỉnh lại, nhưng cũng chưa thực sự bị ngã đau. Tôi giống như một người đứng dưới một vách núi, khát vọng muốn leo lên trên vách núi mà không làm được nên mới khổ sở. Còn hiện tại, tôi lần bước từng chút từng chút một, lên được tới vách núi kia, rốt cuộc đã có thể đứng ở nơi mình đã từng ước mơ tha thiết, nhưng không ngờ rằng ngay tại giây phút tôi vui mừng nhất, chỉ một cái xoay người đã bị đẩy ngay xuống dưới vách núi, tan xương nát thịt bất quá cũng chỉ đau đớn tới mức này mà thôi.

Tôi đã khóc một lúc lâu, nhưng nỗi đau vò xé trong tim vẫn không giảm bớt, đầu óc mê muội thầm nghĩ : vì cái gì ? vì cái gì ? - nhưng cuối cùng đã bừng tỉnh trong chớp mắt - tôi không thể cứ khóc mãi như vậy. Tôi bổ nhào vào bồn rửa tay, nhìn thấy mình phấn son nhòe nhoẹt, hai mắt khóc sưng đỏ. Tôi vội vàng rửa mặt, lại táp nước lạnh vào mắt liên tục, nhưng nhìn qua vẫn rõ mồn một.

Lục Lệ Thành vẫn ngồi im lặng hút thuốc trên sofa, thấy tôi hành hạ mặt mình như thế, thật sự không chịu nổi : "Nếu cô không muốn người khác phát hiện thì tốt nhất nên nghĩ biện pháp về nhà mau đi, ngủ một giấc, mai sẽ bình thường ngay."

Tôi không nói gì, chỉ cố gắng đứng trước gương học cách mỉm cười. Mỉm cười, được, cứ mỉm cười như vậy. Cũng không phải chuyện gì lớn, năm nay ếch ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông có hai đùi thì chỗ nào chả có. Chân trời cỏ ngút ngàn xanh - trong vòng ba bước tất có nhành hoa lan....

…Tống Dực....

Ngực tôi đau nhói, nước mắt lại muốn trào ra, tôi vội nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, Tô Mạn, hãy quên đi hết thảy, chỉ cần nhớ rõ một điều duy nhất : Hôm nay là ngày vui nhất của người quan trọng nhất của mày !

Tôi đứng thẳng lên, mang theo nụ cười đi ra khỏi toilet.

Trong đại sảnh, đèn thật hồng, rượu thật xanh, nhân gian vẫn muôn hồng nghìn tía, chỉ có trái tim tôi đã hoang lương như trôi qua cả vạn năm.

Vừa tới cuối hành lang, tôi đã thấy Ma Lạt Năng nhảy bổ tới, túm lấy tôi : "Cậu làm sao thế ? Muốn dọa chết mình sao ? Mình cứ nghĩ cậu lại bị té xỉu ở đâu đó rồi."

"Mình chỉ đi toilet thôi mà."

Ma Lạt Năng nhìn tôi chằm chằm nói : "Cậu nói dối, tầng này có hai cái toilet, mình đã tìm cả rồi." Trong mắt nàng ánh lên vẻ sợ hãi và bối rối :"Tô Mạn, đừng diễn trò trước mặt mình, cái thời điểm lão bà mình diễn trò trước mặt người khác, cậu còn đang học bò đấy. Mau nói cho mình biết, có phải Tống Dực là hắn ta không ?"

Ma Lạt Năng cứ tưởng nàng đang thực trấn tĩnh, kỳ thật cánh tay đang nắm lấy tay tôi kia của nàng đang run lên nhè nhẹ.

Tôi cười : "Hắn cái gì ? Ai là hắn ?"Trong lòng lại lạnh như rơi vào hầm băng, trong hai người bọn tôi, ít nhất phải có một người được hạnh phúc.

"Tòa băng sơn của cậu ! Có phải Tống Dực hay không ? Cậu tới MG là vì anh ấy có phải không ?"

Tôi vẫn cố gắng cười, có điều nụ cười ấy cứng ngắc như một cái mặt nạ : "Cậu thần kinh à ! Người mình thích là người khác."

"Vậy cậu thử giải thích cái thái độ ngày hôm nay của cậu xem, vì sao cậu lại trốn đi khóc ?"

"Mình... mình..." Tôi phải giải thích như thế nào bây giờ ?

Tôi và Ma Lạt Năng, một kẻ đang cố mỉm cười, một kẻ làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng thân mình của cả hai đều run nhè nhẹ.

"Xin quấy rầy một chút." Lục Lệ Thành đã đứng ở phía sau lưng tôi từ lúc nào, một tay khoác lên vai tôi, mỉm cười nói với Ma Lạt Năng : "Hứa tiểu thư, tôi nghĩ là tôi có thể giải thích thay cô ấy rằng vừa rồi cô ấy ở chỗ nào, cũng bởi vì tôi thường xuyên tiếp khách hàng ở đây, nên có một toilet tư nhân, vừa rồi cô ấy ở trong toilet tư nhân của tôi."

"Lệ Thành ?" Khuôn mặt Ma Lạt Năng chợt ửng hồng lên, thoáng lúng túng nói : "Lục... Lục tiên sinh, anh đang ở đây sao ?"

Lục Lệ Thành cười nói : "Về phần cô ấy khóc vì cái gì, tôi nghĩ Hứa tiểu thư cũng đoán được nguyên nhân rồi. Bất quá, hiện tại trời quang mây tạnh rồi."

Hai tai Ma Lạt Năng cũng đỏ bừng lên, xấu hổ tới mức cũng không dám liếc tôi một cái.

Lục Lệ Thành mỉm cười hơi khom mình, ghé sát vào tai tôi : "Muốn tôi đưa cô qua đó sao ?"

Tôi như bắt được cọng
rơm cứu mạng, lập tức gật đầu. Anh ta hơi khuỳnh tay ra một chút, tôi liền vòng tay qua tay anh ta. Anh ta cười nói với Ma Lạt Năng : "Xin mời."

Ma Lạt Năng nhìn tôi, lại nhìn anh ta, hơi cắn một, nói một cách đầy ẩn ý : "Lục tiên sinh thật làm cho người ta phải ngạc nhiên."

Lục Lệ Thành cười nói : "Đời người ta thường có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn."

Ma Lạt Năng đi trước dẫn đường, đến bên bàn, Tống Dực cũng vừa quay lại, vừa nhìn thấy nàng liền hỏi : "Tìm được cô ấy rồi sao ?"

Ma Lạt Năng liền chỉ chỉ về phía sau lưng, lúc này Tống Dực mới nhìn thấy hai bọn tôi, trong nháy mắt vẻ mặt anh chợt sững sờ. Lục Lệ Thành tiến lại gần bắt tay anh : "Tôi còn có bạn chờ ở bên kia, xin nhờ hai người chiếu cố Tô Mạn một lúc, lát nữa tôi sẽ quay lại."

Tống Dực nhìn tôi, không nói gì, Ma Lạt Năng khẽ cười nhạo : "Thôi đi ! Để bọn tôi chiếu cố cô ấy, ít nhất cũng không làm cô ấy thành một cây nước mắt, chính anh mới làm bọn tôi phải lo lắng !"

Lục Lệ Thành cười kéo ghế hộ tôi, đợi tôi ngồi xuống xong, tay anh đặt trên vai tôi, hơi khom người, ghé sát vào tai tôi hỏi : "Một mình cô ở đây ổn chứ ?"

Tôi gật gật đầu. Anh đứng thẳng dậy, chào từ biệt Tống Dực xong, rồi mới quay người đi.

Bồi bàn thấy rốt cuộc cả ba người bọn tôi đều đã đông đủ, liền bắt đầu mang đồ ăn lên. Chúng tôi cùng cúi đầu, vừa ăn vừa mang nặng những suy nghĩ trong lòng. Lúc Ma Lạt Năng giật mình tỉnh lại, nàng hơi cắn môi hỏi tôi : "Lục Lệ Thành có phải người đó không ?"

Tôi ngơ ngác nhìn nàng, rốt cuộc cũng không hiểu là nàng muốn nói gì, nàng tức giận trừng mắt liếc tôi một cái : "Băng sơn ! Có phải anh ta không ?"

Tôi chỉ đành gật đầu, còn có thể có cái giải thích nào hợp lý và hoàn hảo hơn nữa không ?

Ma Lạt Năng hai má hơi vặn vẹo, tựa như giận, tựa như buồn bực, lại có phần như xấu hổ. Lúc dó tôi mới phát hiện ra có chút gì đó không đúng : "Sao cậu lại biết Lục Lệ Thành ?"

Trong mắt Ma Lạt Năng lóe lên vài tia bối rối và xấu hổ, nàng cố gắng cười gượng để che giấu sự bất an và khẩn trương : "Thành Bắc Kinh có lớn lắm đâu ? Anh ta cũng chẳng phải chủ tịch nước, biết anh ta thì cũng có gì là kỳ quái chứ."

Tôi cúi gằm mặt, lặng lẽ gắp lung tung mấy thứ nhét vào miệng, tuy rằng cổ họng như bị cái gì nghẹn cứng lại, nhưng không muốn nói gì, cách che giấu bất an tốt nhất là vùi đầu ăn.

Lúc chúng tôi ăn tới món tráng miệng, Lục Lệ Thành đã quay lại. Sự gia nhập của anh ta làm không khí vui vẻ hẳn lên, có cảm giác như bạn bè tụ tập. Anh ta và Tống Dực vừa cười vừa nói, giống như bạn bè thân thiết từ lâu lắm. Ma Lạt Năng cũng gia nhập với bọn họ, tán gẫu về âm nhạc, cổ phiếu, đầu tư, thậm chí cả vấn đề sa mạc hóa của Trung Quốc. Mỗi đề tài, Lục Lệ Thành đều chừa chỗ cho tôi nói chen vào mấy câu. Không quá nhiều, để khiến tôi không biết nói gì, mà cũng không quá ít, để người ta không biết là tôi không vui. Nhìn bề ngoài, bốn người bọn tôi ngồi chung với nhau hòa hợp vui vẻ tới mức khó tin.

Bữa cơm rốt cuộc cũng kết thúc, bốn người bọn tôi đứng chào từ biệt nhau ở cửa nhà hàng. Tôi và Ma Lạt Năng đều ăn mặc rất mỏng manh, dù có áo khoác dài, nhưng gió lạnh lại chui từ dưới áo chui lên. Ma Lạt Năng vô cùng hưng phấn, nói không ngừng, vừa run lẩy bẩy vừa dậm dậm chân, nhưng vẫn không chịu nói ra mấy chữ "Tạm biệt"

Lục Lệ Thành cười nhìn nàng đầy van vỉ : "Hứa đại tiểu thư, xin cô đau lòng giùm vị da bọc xương nhà chúng tôi một chút đi. Nếu hứng nói chuyện còn chưa hết, chúng ta nên tìm một quán bar, ngồi nói chuyện thâu đêm là tốt nhất !"

Ma Lạt Năng nhéo má tôi mấy cái : "Cô nàng này cứ thế, chiếm được cả đống lợi rồi, mà vẫn cứ giả bộ dịu dàng đáng yêu. Được rồi, cho hai người đi."

Lục Lệ Thành có lái xe tới, Tống Dực và Ma Lạt Năng bắt xe ngoài, nên chúng tôi tiễn họ đi trước. Ma Lạt Năng đã ngồi vào trong xe rồi, lại đột nhiên xô cửa chạy ra, ôm lấy tôi : "Mạn Mạn, có lần mình nằm mơ, mơ thấy cậu và bạn cậu, mình và bạn mình, bốn người bọn mình cùng đi leo núi, không ngờ giấc mộng ngọt ngào đó đã trở thành hiện thực, hôm nay mình thật vui vẻ, hạnh phúc cứ như đang ở trong mơ vậy."

Tôi cũng ôm chặt lấy nàng một cái : "Mình cũng rất vui vẻ!"

Nàng nhìn tôi mỉm cười, rồi nhanh chóng chạy về taxi. Đợi xe đi khuất khỏi tầm mắt, thân mình tôi lập tức suy sụp hoàn toàn. Lục Lệ Thành cũng không nói nửa câu kéo tôi lên xe, giúp tôi thắt dây an toàn cẩn thận, tôi nhắm mắt lại kệ anh ta muốn làm gì thì làm, cảm giác như dũng khí và sức mạnh của cả đời tôi đều đã dùng sạch trong buổi tối hôm nay rồi.

Xe cắt ngang thành thị đèn hoa rực rỡ, hướng về chỗ bóng đêm sâu thẳm, trong xe chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ đang than dài, liên miên không dứt, như muốn băng vào bóng đêm để tìm ra câu trả lời, chỉ có điều im lặng là cách biểu lộ duy nhất của nó.

Nghi vấn của tôi không ai có thể trả lời nổi, bất quá, ít nhất tôi có thể trả lời những nghi vấn của Lục Lệ Thành. Có điều Lục Lệ Thành lại chẳng hỏi han gì cả, anh ta chỉ chăm chú vào việc điều khiển chiếc xe của anh ta, khiến cho con tuấn mã màu đen của anh ta hòa lẫn với bóng đêm. Vẻ chuyên chú của anh ta làm người ta nhớ tới những người chăn ngựa thời cổ xưa, vật cưỡi cũng không hẳn chỉ là một loại phương tiện thay cho bước chân, mà nó còn giúp người ta thả lỏng tâm tình, khai mở tình cảm.

Mãi cho tới lúc xe dừng lại, anh ta cũng không nói gì nhiều, tựa hồ như tất cả những chuyện khác thường tối nay đều chưa phát sinh, chẳng qua hai người bọn tôi vừa mới gặp nhau lúc tan tầm, anh ta đưa tôi một đoạn đường, thế thôi.

Sau khi xuống xe, anh ta muốn đưa tôi lên lầu, tôi bảo không cần, nhưng anh ta đã trực tiếp túm lấy tay tôi kéo tôi vào thang máy. Đợi khi tới nhà tôi xong, anh ta cũng không ra khỏi thang máy, mà chỉ đứng ở cửa thang máy nhìn tôi đi vào nhà, nói với tôi hai chữ "Ngủ ngon", sau đó đi xuống.

Tôi quên cả bật đèn, cứ thế đi thẳng vào trong phòng, không biết chân bị vấp phải cái gì, ngã nhào ngay xuống đất, nỗi đau vò xé trong tim đã làm toàn thân chết lặng, nên cũng không cảm thấy đau chút nào. Tôi cuộn mình lại, mặt dán vào sàn nhà lạnh như băng, nước mắt lặng lẽ rơi từng giọt, từng giọt.

Không có ánh sáng, cũng không có một bóng người, chỉ có bóng đen bao trùm hết thảy.Tôi mặc kệ mình trầm luân trong bóng đêm, thực muốn cứ thế ngủ thiếp đi, tốt nhất không bao giờ tỉnh lại nữa, nhưng những ký ức xưa cũ cũng chẳng chịu buông tha cho tôi, cứ lần lượt hiện lên trước mắt.

Đi vượt qua cái tượng tẩu thuốc đắp nổi, tiếp tục đi tiếp về phía trước, sẽ nhìn thấy một cái hồ sen nho nhỏ, nghe đồn nơi này mới đúng là địa điểm thật để Chu Tự Thanh[1] viết nên bản "Trăng sáng đầm sen". Bất quá cái hồ sen nhỏ này hoa sen cũng không nhiều lắm, thật khác xa với cảnh "Trăng sáng đầm sen" dưới ngòi bút của Chu Tự Thanh, hơn nữa ở Thanh Hoa còn một cái hồ sen lớn nữa, nên ở đây cũng khá vắng vẻ.

Có lẽ Tống Dực thích khung cảnh yên tĩnh ở nơi đây, nên thường mang sách tới cái đình ở nơi này để học bài. Tôi cũng thường cầm sách tới đây học, bất quá không ngồi trong đình, mà ngồi ở dưới những tán cây bên cạnh hồ nước. Mặc dù hoa sen cũng không nhiều lắm, nhưng cây cối khá xum xuê, nước hồ trong suốt, có đôi khi đọc sách mệt mỏi quá, lại ngẩng đầu lên nhìn về anh ở phía xa xa, lại ngắm nhìn cảnh sắc chung quanh, gần nhau trong gang tấc, mà lại có cảm giác mây trắng nhởn nhơ, nước biếc xa xôi cách trở.

Cái thời điểm đó, Tống Dực đang ôn thi GMAT và TOEFL[2], mỗi ngày đều mang theo một cái máy nghe nhỏ, một quyển sách đỏ, thường ngồi tựa lan can, mỗi lần ngồi đó phải nửa ngày trời, người không biết cứ nghĩ là anh đang ngẩn người, trên thực tế nếu không phải anh đang ôn luyện từ, thì cũng là luyện nghe. Những lúc không có người, anh còn đọc hẳn ra miệng, đi đi lại lại trong đình. Những lúc như thế, tôi sẽ buông cuốn sách trên tay xuống, lẳng lặng nhìn theo bóng dáng anh.

Sau nửa năm dốc toàn tâm toàn lực, lúc có kết quả cuộc thi, thành tích của anh kém xa so với kỳ vọng, lúc đó kết quả GMAT vẫn còn trên giấy, căn bản anh không có khả năng tham gia tiếp kỳ thi thứ hai. Mà khoảng thời gian còn lại cũng không nhiều lắm, quan trọng hơn nữa, là ngày mai chính là ngày anh phải quyết định có tiếp tục đăng ký làm nghiên cứu sinh hay không. Người hướng dẫn của anh có khuyên anh nên tạm bỏ qua ước mơ xuất ngoại, làm nghiên cứu sinh, tự dành cho mình một khoảng lặng. Một bên là con đường rộng thênh thang hoàn toàn không có phong ba, một bên là con đường nhỏ chông chênh đầy gai góc đã sắp không nhìn thấy hy vọng, kết quả lựa chọn đã quá rõ.

Lúc tôi nghe được tin này, liền lập tức chạy tới bên hồ nước, quả nhiên, anh đang ở nơi đó.

Lúc đó là giờ cơm chiều, chung quanh không một bóng người, chỉ có những luồng gió nóng oi ả. Anh không đứng ở trong đình, mà đang đứng trên cái lan can của đình, gió thổi phần phật làm bộ quần áo trắng của anh căng phồng lên như một cánh buồm. Chợt liếc mắt nhìn lại, cái đình đỏ cũ kỹ, cây cổ thụ xum xuê kia, đều trở thành phông nền cho anh, chỉ nhằm tăng thêm vẻ hiên ngang ngạo nghễ lúc này của anh.

Một trận gió thổi ào qua, làm cây cối cùng xào xạc, anh đột nhiên giơ thẳng hai tay ra, ngẩng mặt lên trời, ngâm to mấy tiếng : "Hạm ngoại san quang lịch xuân Hứa Thu đông vạn thiên biến huyễn đô phi phàm cảnh, Song trung vân ảnh tại đông tây nam bắc khứ lai đạm đãng tuân thị tiên cư"[3]

Sau đó, anh nhảy khỏi lan can, chạy ra ngoài với vẻ vô cùng phấn khởi. Tôi nhìn đăm đắm theo bóng dáng anh, khẽ đọc ra câu phía trên: "Thủy thanh mộc hoa."

Đêm hôm đó, trên sân bóng rổ, anh và bạn bè tấn công dũng mãnh khiến khoa điện tử thất bại tơi bời, vẻ mặt rạng rỡ của anh vô cùng chói lóa, không ai có thể nghĩ rằng anh vừa trải qua một lần thất bại, cũng đang đứng trước một trong những cái ngã ba đường trọng yếu nhất trong cuộc đời.

Ngày hôm sau, anh nói với người hướng dẫn, anh vẫn quyết định từ bỏ ghi tên vào danh sách nghiên cứu sinh. Nửa năm sau, anh dùng những thành tích nổi trội khác để bù lại kết quả thất bại của cuộc thi GMAT, thành công nhận được giấy báo nhập học của đại học Berkeley.

Anh vẫn giống như anh lúc cổ vũ tôi năm đó, chưa tới bước đường cùng, tuyệt không từ bỏ, cho dù tới bước đường cùng, vẫn không thể từ bỏ.

Từ năm mười bảy tuổi, tôi đã trải qua vô số thất vọng, thất bại. Cho dù nỗi đau nhỏ hay lớn, tôi đều có thể lau khô nước mắt, nắm chặt tay, lại đứng dậy, đơn giản là nhờ ánh mặt trời nơi đáy mắt anh trên sân bóng rổ, bóng dáng thủy thanh mộc hoa cạnh hồ sen của anh. Nhưng lúc này đây, ai có thể nói cho tôi biết, tôi phải đứng dậy bằng cách nào ?

Cửa phòng đột nhiên bật mở, bảo vệ bật đèn lên : "Tô tiểu thư, Tô tiểu thư ..."

Tống Dực vừa nhìn thấy tôi đang nằm cuộn tròn trên sàn nhà, liền vội vàng đẩy bảo vệ ra, chạy vội tới cạnh tôi, cúi đầu nhìn tôi. Tôi quay ngoắt đầu lại, lấy tay che khuất ánh sáng đột ngột làm chói mắt.

Bảo vệ đứng cạnh đó lúng túng giải thích : "Tống tiên sinh nói gọi điện cho chị mà không có ai nghe máy, anh ấy tới gõ cửa nhưng cũng không có người mở cửa, lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng, anh ấy rất lo lắng, nên mới bảo bọn tôi mở cửa. Tôi... tôi nghĩ Tống tiên sinh là bạn trai của Tô tiểu thư, để cho an toàn, tốt nhất vẫn là mở cửa xem thử một cái...."

Tôi ôm mặt nói : "Anh ta không phải bạn trai của tôi, tôi cũng không uống thuốc ngủ tự tử, chẳng qua tôi quá mệt mỏi thôi." Đang định chống tay ngồi dậy, ai ngờ người mềm nhũn ra.

Tống Dực liền ôm lấy tôi, đặt tôi lên giường, kéo chăn bọc kín người tôi, lại nhanh chóng bật điều hòa lên. Tôi kéo chăn trùm kín đầu, nghe thấy tiếng anh kêu bảo vệ đi xuống.

Cảm giác được anh đang ngồi ở mép giường, tôi nói đầy mệt mỏi : "Mời anh về đi, tôi và Liên Sương là chị em tốt, xin đừng khiến tôi trở thành kẻ bất nhân bất nghĩa."

Sự im lặng kéo dài như vô tận. Tôi cảm nhận được tay anh sẽ lướt qua tay tôi, định cầm tay tôi, nhưng lại rụt về trong nháy mắt. Mấy lần tôi cảm giác anh đang định nói gì đó, nhưng rốt cuộc lại chỉ thốt ra mấy tiếng đầy mệt mỏi : "Thật xin lỗi."

Tôi cảm giác đệm không chùng xuống nữa, rồi có tiếng cửa đóng lại, sau đó căn phòng lại chìm vào im lặng.

Nước mắt tôi trào ra như thác lũ. Hóa ra, không cần biết mối quan hệ nam nữ bắt đầu có phức tạp bao nhiêu, trong quá trình có ngọt ngào thế nào đi chăng nữa, thì khi chấm dứt, cũng chỉ có thể dùng ba chữ này để cáo biệt.

[1] Chu Tự Thanh sinh năm 1891 và mất năm 1948, là người Dương Châu tỉnh Giang Tô, ông từng làm Chủ nhiệm khoa Trung Văn trường đại học Thanh Hoa, là nhân sĩ yêu nước nổi tiếng Trung Quốc. Những bài tản văn của ông có vị trí hết sức quan trọng trong lịch sử văn học hiện đại Trung Quốc, và được nhiều độc giả yêu thích cho đến nay, đơn cử như một số tác phẩm "Tấm lưng", "Trăng sáng đầm sen", "Màu xanh" , "Mùa đông" v,v...

[2] GMAT : Graduate Management Admission Test, là một bài thi linh hoạt được tiêu chuẩn hóa thực hiện trên máy tính gồm hai môn Toán và Tiếng Anh để đánh giá khả năng học thuật bậc trên đại học.Các trường kinh tế thường sử dụng bài kiểm tra này như là 1 trong nhiều tiêu chí lựa chọn đầu vào cho chương trình quản trị kinh doanh bậc trên đại học ( như MBA)

TOEFL là viết tắt của Test Of English as a Foreign Language. TOEFL là bài kiểm tra trình độ tiếng Anh (Mĩ). Bài kiểm tra này bao gồm các kĩ năng: nghe, nói, đọc, viết. TOEFL đánh giá kĩ năng hiểu và sử dụng tiếng Anh chuẩn Mĩ của một người có đạt đến trình độ có thể sử dụng ở bậc đại học. Điểm TOEFL thường được yêu cầu khi nhập học ở hầu hết các trường đại học và cao đẳng ở Mĩ. Điểm số TOEFL có giá trị trong 2 năm

[3] Hai câu này của Tống Dực vốn là một câu đối :

Vế trên : Ngoài hiên, bóng núi trải qua xuân Hứa Thu đông, thay đổi trăm vạn lần thì cảnh vẫn phi phàm

Vế dưới : Trong cửa vạn vật từ khắp đông tây nam bắc đều cuồn cuộn đổ về chốn thần tiên cư ngụ

Đôi câu đối này có nghĩa, cho dù có thay đổi thế nào đi chăng nữa, thì cảnh núi vẫn phi phàm, mà người người vẫn đổ về chiêm ngưỡng nơi thần tiên cư ngụ. Theo mình thì ý Tống Dực là, cho dù kết quả thế nào đi chăng nữa, thì ước mơ lớn nhất của anh vẫn là xuất ngoại học, cho nên anh tuyệt đối không từ bỏ ước mơ của mình.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện