Đã mấy ngày trôi qua nhưng cậu Phúc chưa một lần gặp lại mợ Thi.
Cậu cũng bận rộn với chuyện mở một y quán nhỏ trong sân sau nhà họ Chu mà không có thời gian nghĩ những chuyện khác.
Cậu Phúc một tay ôm đống lá huyết dụ, một tay cầm giấy tờ ghi nơi phân loại mà quay mòng mòng không biết để đâu cho đúng bèn lớn tiếng gọi:
"Thằng Khuyết, mày đưa cậu tờ giấy trên bàn nào vậy? Sao tờ này khác thế?"
Thăng Khuyết từ đám chồng thuốc nói vọng ra:
"Tờ trên bàn trà của cậu.
Con thấy có mỗi tờ đấy, không phải sao câu? Hay để con vào tìm lại."
"Không cần! Để tao tự tìm.
Mày vào không khéo bày loạn đồ tao lên cũng không thấy mất."
Nói xong, cậu Phúc đặt lại đống lá còn tươi nguyên trên tay xuống dưới dất, quệt qua trán một đường mồ hôi ướt tay áo mới bước vào trong nhà.
Nhìn căn nhà bừa bộn chưa có thời gian sắp xếp lại như một bãi hỗn độn những thứ kỳ lạ mà cậu Phúc chỉ biết lắc đầu ngao ngán:
"Đợi tới khi dựng xong y quán sẽ dọn lại căn nhà một lượt chứ để như này có khác nào chuồng nuôi heo đực?"
Bước qua bàn trà tiếp khách, vào bên gian trong cũng chẳng khấm khá hơn là bao.
Cậu Phúc tròn mắt nhìn đống chăn chiếu của thằng Khuyến bừa bộn khắp sàn mà nuốt nặng cục tức vào trong:
"Nếu không phải tao đang bận thì thằng Khuyết, mày đừng hòng được dọn qua đây ngủ dưới sàn này."
Vừa nói, cậu Phúc vừa tiện tay gấp lại đống đồ nhốn nháo.
Nào là gối, nào là chăn, nào là tấm đệm trải sàn, tất cả đều được xếp ngăn nắp vuông vắn để cạnh cửa sổ.
Vừa ngước mắt lên, vết móng cào vẫn nguyên vẹn ngay tại đó.
Nhưng bây giờ cậu Phúc mới chú ý mà tiến sát.
Đường gỗ nổi vân lăn tăn sần sùi, vệt móng nhưng hoàn toàn không giống móng tay mà giống của những loài vật vuốt sắc như thể móng mèo do leo trèo mà gây ra.
Giấc mơ đêm đó, cậu Phúc chưa từng kể cho ai, cũng chưa một lần dám nhìn kỹ cái dấu vết này.
Đến tận hôm nay mới có thể có chút nhẹ lòng mà thôi không lo lắng.
"Cậu!...à, may quá!"
Thằng Khuyết từ bên ngoài chạy thẳng vào, hớt hải thở dốc một lúc.
Cậu Phúc xoay người nhìn thằng khuyết mới rót cho nó cốc nước:
"Sao vậy? Không phải mày đang cắt thuốc cho tao sao? Chạy vào đây làm gì?"
Thằng Khuyết tu nguyên một ngụm nước lớn.
Thở hết một hơi phì phò mới lôi từ trong vạt áo ra một nhúm hạt kỷ tử, dúi vào lòng tay cậu Phúc:
"Con tìm thấy nó trong nhà kho cũ của cậu."
Cậu Phúc hết nhìn hạt kỷ tử lại nhìn sang thằng Khuyết khó hiểu:
"Ừ! Tao tưởng đợt làm hậu viện, bà Cả đã đốt hết đồ của tao luôn chứ! Hoá ra đồ quý vẫn cẩn thận cất dùng riêng sao?"
"Cái này là con giấu đi đó.
Con sợ sau này có việc cần dùng cậu lại không có."
"Thế mày đưa tao bây giờ làm gì?"
Thằng Khuyết chỉ chờ có vậy mà kéo cậu cả đến sát bên, ghé tai thì thầm:
"Con thấy mọi người trong phủ mấy hôm nay đang đồn rằng mợ Hương sức khoẻ có phần suy yếu...rồi sáng qua thấy mợ Hương đi ra từ phòng cậu Cả.
Chắc là bây giờ cần dùng đến mấy đồ bồi bổ như này."
Nghe thấy câu nói đó, cậu Phúc cũng có chút mơ hồ hiểu ra tình hình.
Nhưng bây giờ đem tặng câu kỷ tử có phải sẽ được đánh đồng là kẻ thấy người sang bắt quàng làm họ hay không?
Cậu Phúc nắm chặt gói thuốc trong tay, ánh mắt có chút do dự:
"Nhưng chẳng phải bây giờ mọi người đều tặng thuốc cho mợ ấy rồi sao? Có thêm tao hay không đâu có gì quan trọng?"
"Vậy hay lát nữa cậu xem như thế nào rồi quyết định.
Cũng gần tới bữa trưa rồi!"
Cậu Phúc nhanh chóng bước tới gian nhà ăn của nhà họ Chu.
Bà Cả liếc mắt thấy cậu mới lên tiếng:
"Hôm nay cậu Phúc lại tới đây sao? Tưởng cậu bận rộn tôi còn tính sai người đem đồ qua cho cậu!"
"Bà Cả nói gì vậy? Là con không đúng, nhưng do công chuyện bận quá không có thời gian nghỉ ngơi làm bà Cả bận lòng rồi!"
Vừa nói, cậu vừa tiến đến ngồi ngay ngắn trước mặt mợ Hương.
Đúng như thằng Khuyết nói, khuôn mặt mợ Hương có nhiều phần tiều tuỵ hơn trước, nước da cũng nổi vài phần gân xanh, đáy mắt hốc hác như một người thức đêm lâu ngày không ngon giấc.
Mợ Hương đưa cánh tay run run gắp từng đũa thức ăn trong vô lực, một tay bám chặt bát cơm bám víu lấy điểm tựa.
Đôi đũa trên tay không cầm chắc mà rơi xuống tạo âm thanh "choang" chóng vánh nhẹ nhàng nhưng ghì chặt trên đường lông mày khó chịu.
Bà Hai vơ vội đôi đũa xuống, đỡ lấy tay mợ Hương:
"Mợ sao thế? Không khoẻ ư? Sắc mặt mợ khó coi như này hay để cậu Phúc bắt mạch xem qua?"
Mợ Hương gật đầu bằng tất cả sự cố gắng như thể chỉ cần thấp một chút thì bản thân không thể chống đỡ mà lao về phía trước bàn ăn.
Bà Hai đưa tay mợ Hương cho cậu Phúc, nhưng cậu chưa kịp đỡ lấy, bên kia đã vang lên tiếng giọng:
"Đồ bổ trong nhà nhiều như vậy, có khi nào bản thân sung sướng quá mới sinh bệnh? Tôi để mợ ở nhà chăm sóc cậu Cả mà đoán chừng chưa được mấy hôm mợ đã ốm tới biết bao lần?"
Bà Cả thấp giọng, ánh mắt khó chịu nhìn về mợ Hương lại nói tiếp:
"Mợ cũng không nghĩ xem một ngày ăn uống, tiêu xài bao nhiêu đồ quý cho bản thân.
Mấy đồ đó có ai trong nhà được dùng thoải mái như mợ? Biết tốn kém như thế, chi bằng mợ cũng ra đầm như mợ Thi đi! Mợ Thi ngày cắt tới 4 thuyền sen đầy, đêm tuốt tới nghìn sợi tơ.
Người chịu thương chịu khó như vậy mới đúng là người quản lý nhà họ Chu sau này chứ? Còn đâu ai như mợ?"
Mợ Hương co tay vào lòng mới cúi mặt:
"Con xin lỗi mẹ ạ! Là con suy nghĩ không chu đáo.
Có thể tại nhiều đồ bổ nên khí huyết chưa kịp thích nghi.
Sau này con sẽ không làm những chuyện không suy nghĩ như thế!"
Bà Cả gật gật đầu:
"Đúng vậy! Tuy mợ Thi tốt thật đấy, giỏi thật đấy, nhưng có nhiều chuyện vẫn là mợ suy nghĩ thấu đáo hơn!"
Cậu Phúc nhìn sang mợ Hương, ánh mắt vô tình nhìn thấy những căm phẫn khó lòng giải thích vụt qua trên khuôn mặt mợ ấy.
Có thể là cậu bận việc nên không nhìn rõ ràng, có thể là bản thân chưa hiểu nhiều phụ nữ nên mới mơ hồ nhầm lẫn.
Công việc quan trọng cũng nhiều phần êm xuôi.
Trời vừa tắt nắng cậu Phúc đã nhanh