Buổi tối không đến lớp tự học cần phải xin phép giáo viên. Tiểu Hoa viết một giờ giấy xin phép, chủ nhiệm nghe nói cô muốn tham gia cuộc thi liền thoải mái cho nghỉ. Tiểu Hoa đi đến phòng họp, cảm giác tự do và trĩu nặng đan xen trong lòng.
Viết nhanh rồi về học, cô nghĩ.
Phòng họp sáng trưng, vừa vào liền thấy Thẩm hội trưởng đã bày sẵn giấy bút, Tiểu Hoa không chào hỏi gì, xắn tay áo bắt đầu viết. Thẩm Hi Tri ngồi đằng trước chơi game, thi thoảng ngẩng đầu nhìn cô.
Cô viết xong đưa cho anh xem, chữ vừa nhìn đã biết là thường xuyên luyện tập, anh hỏi: “Ồ, em vẫn luyện viết à?”
Tiểu Hoa không đáp. Cô tiết kiệm tiền ăn sáng mua mực nước và bút lông để tập viết, sau này em trai đòi viết theo, ba mới cho tiền mua giấy bút. Cô chưa từng ngưng luyện chữ, nhưng cô cũng không muốn cho anh biết điều này.
Thẩm Hi Tri trải tờ giấy Tuyên Thành khác lên bàn, nói: “Em luyện viết đi, lát nữa đề tên em lên đây là có thể nộp.”
Tiểu Hoa đặt bút, viết ba chữ “Hứa Bình An”, kí ức ngày thơ hiện lên theo từng nét bút, Thẩm Hi Tri đứng sau lưng, nắm lấy cổ tay cô uốn nắn: “Đã nói em bao nhiêu lần rồi, nét này phải nghiêng như thế, sao mãi vẫn không sửa được?”
Cô nghiêng đầu muốn cãi lại, mái tóc mới gội xõa trên vai vừa quay đầu liền lướt qua mặt anh, ngưa ngứa, mang theo hương thơm dầu gội. Tiểu Hoa còn chưa kịp nói đã nghe thấy lời anh: “Hứa Tiểu Hoa, em để tóc dài đi, rất đẹp mà.”
“Không cần phải nghe lời anh!” Tiểu Hoa nhìn xuống tờ giấy Tuyên Thành, cúi đầu xóa đi chữ ‘An’.
Người đứng phía sau vẫn đưa tay nghịch tóc cô, cười hỏi: “Nếu em được giải định cám ơn anh thế nào đây?”
“Không có chuyện đó đâu.”
Nhưng chuyện Tiểu Hoa không ngờ tới lại hóa thành sự thật, trong tiết chào cờ hiệu trưởng tuyên bố tin vui này với toàn trường, các tác phẩm dự thi lần này có 3 người đoạt giải, theo thứ tự là nhất, nhì, ba, bạn Hứa Bình An lớp 10 giành giải nhất.
Lại có rất nhiều người nhìn Tiểu Hoa, Tiểu Hoa không thể không bước qua những ánh mắt đó đi lên đài nhận thưởng. Cô nhận giấy khen và phần thưởng, nhìn thấy Thẩm Hi Tri đứng dưới đài. Mặc dù không phải là không vui, nhưng chỉ cần là chuyện có anh nhúng tay vào thì cô không thể hoàn toàn vui vẻ được.
Trong lớp không ai biết Tiểu Hoa có thể viết chữ thư pháp cả, các bạn chỉ thấy chữ cô đẹp thôi, sau khi cô được giải chủ nhiệm giao việc làm báo tường cho Tiểu Hoa, lớp trưởng tiểu Điền hỗ trợ. Tiểu Hoa không có tài liệu, cô cũng lười tìm nên bảo cậu ta soạn nội dung, còn cô chỉ cần viết chữ là được.
Hôm đó tan học Tiểu Hoa gặp Thẩm Hi Tri đi cùng Lâm Thuyên ở căn tin, Lâm Thuyên kéo Tiểu Hoa nói: “Chúc mừng chúc mừng, giành được giải nhất luôn đấy.”
Tiểu Hoa xua tay, nói mèo mù đụng phải chuột chết thôi, sau đó chuẩn bị đi chỗ khác xếp hàng. Thẩm Hi Tri giữ cô lại: “Đứng đây đi, ăn chung.”
Lâm Thuyên gật đầu: “Đúng đấy, ăn chung đi, hôm nay dì nhà chị không tới đây, chị ăn xong còn phải về nhà nữa.”
“Dì?” Tiểu Hoa không hiểu, nhìn Lâm Thuyên mang theo chút thông cảm.
Thẩm Hi Tri xoa đầu cô: “Là dì giúp việc nhà cậu ta.”
Tiểu Hoa đẩy tay anh ra: “Còn bận việc, không ăn.”
Cô vội vã đi khỏi, Lâm Thuyên: “Tớ nói sai à?”
Thẩm Hi Tri cười: “Làm gì có, cô ấy bận thật mà.”
“Sao cậu biết?”
“Ài, đến lượt cậu rồi này, muốn ăn gì?”
“Sườn xào chua ngọt!”
***
Tiểu Hoa đói bụng quay về lớp, lớp trưởng tiểu Điền đang ăn mì cay Tứ Xuyên, mùi mì thơm tỏa ra mê người, cô nhắm mắt lại không nhìn, thầm nghĩ chắc giờ này Thẩm Hi Tri đang vui vẻ ăn cơm với chị gái xinh đẹp kia.
Buổi tối tự học mọi người vô cùng yên tĩnh, thi thoảng có bạn hỏi bài giáo viên, hoặc thì thầm thảo luận. Tiểu Hoa gục đầu xuống bàn, bụng kêu òng ọc. Bất chợt chủ nhiệm gọi cô: “Hứa Bình An, em ra ngoài một chút.”
Tiểu Hoa quay đầu lại, thấy Thẩm hội trưởng đứng ngoài cửa vẫy cô.
Nữ sinh trong lớp bùng nổ, cố nén thẹn thùng liếc nhìn Thẩm hội trưởng. Tiểu Hoa đứng dậy, cảm giác như sau lưng bị ánh mắt các bạn gái đâm trăm ngàn lỗ thủng.
Thẩm hội trưởng ra vẻ nghiêm túc: “Mời bạn đi ra đây, thảo luận về cuộc thi của tỉnh.”
Tiểu Hoa đành phải đi ra ngoài với anh, đi đến vườn hoa cô mất kiên nhẫn hỏi: “Tóm lại có việc gì?”
Thẩm Hi Tri lấy trong ngực ra một túi giấy: “Mau ăn đi.”
Mùi gà rán thơm phức từ trong túi giấy bay ra, anh đặt vào tay cô, nói: “Để nguội ăn không ngon nữa đâu.”
“Không ăn.” Tiểu Hoa trả lại cho anh.
“Vậy thì vứt đi.” Anh nói.
Lãng phí thức ăn là có tội, Tiểu Hoa không làm được, cô nói: “Bao nhiêu tiền em trả anh.”
Thẩm Hi Tri cười một tiếng: “Hứa Bình An, em đúng là càng ngày càng lợi hại.”
Tiểu Hoa không thấy mình lợi hại, cô chỉ không muốn nợ anh thôi, không muốn bị anh bỏ mặc giữa đường, không muốn phải hoang mang sợ hãi tìm đường về nhà một lần nữa.
Cuối cùng Tiểu Hoa đưa túi Mc Donalds cho lớp trưởng Điền, tiểu Điền Điền nhận được quà cũng bối rối, hôm sau tặng lại cho cô một túi chocolate mà các bạn nữ đều thích, nào biết Tiểu Hoa ghét nhất là chocolate, không hề động tới cái nào. Hai người tranh thủ giờ nghỉ trưa viết báo tường, lớp trưởng tiểu Điền đã chọn bài viết xong, Tiểu Hoa chỉ cần chép theo là được.
Có một đám nam sinh rảnh rỗi đi đá bóng giữa trưa, trong đó còn có Thẩm hội trưởng, từ khối lớp 11 chạy đến khối lớp 10, anh dùng tốc độ dẫn bóng hơn người của mình lách đến cửa sau, liếc mắt nhìn vào.
Một cái liếc mắt này liền thấy Tiểu Hoa