Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 530: Hôn xong tất nhiên là phải ngủ rồi!


trước sau

Đầu óc Diệp Thiều Quang trở nên trống rỗng, anh ta không phản ứng lại kịp, không tin nổi trừng mắt vào cái đầu đang dán chặt vào mặt mình.

Vì Quý Miên Miên chưa từng có bạn trai bao giờ nên cô không biết hôn môi cũng rất cầu kì, cô chỉ biết môi kề môi, rồi ra sức ép chặt đối phương thôi.

Môi Quý Miên Miên bị ma sát đến phát đau, cô nheo mắt nhìn Diệp Thiều Quang đang sững cả người, Quý Miên Miên đắc ý nghĩ, nữ thần của mình nói thật đúng, khỏi cần nhiều lời, cứ hôn luôn, hôn cho hắn mơ màng trước rồi tính.

Nhìn đi, đây không phải mơi màng thì là gì, ha ha ha... Cố gắng thêm chút nữa là sẽ nhanh chóng cầm được tất cả các chứng cứ thôi, mình thông minh quá đi mất.

Đau thì kệ đau chứ, đau một lúc, sau này sẽ hạnh phúc.

Quý Miên Miên nhấc chân đạp thẳng lên cửa.

Một tay cô giữ lấy tay phải Diệp Thiều Quang, một tay lột áo trên người hắn.

Nữ thần bảo, hôn một cái, ngủ một giấc là xong chuyện.

Giờ hôn xong thì nên đi ngủ thôi, cũng đã gần sáng rồi còn gì, phải nhanh lên mới được.

Bàn tay sờ loạn trên người Diệp Thiều Quang khiến anh ta tỉnh táo lại, mặt anh ta đỏ bừng hết lên, tai cũng nóng rực, cô gái này đang làm gì vậy? Cô ta... không phải cô ta điên rồi chứ?

Tùy tiện xông vào cửa hôn một người đàn ông, đã thế còn giở trò này nọ, cô... còn biết xấu hổ là gì không vậy?

Cuối cùng, Diệp Thiều Quang cũng tìm lại được một chút lí trí, nhân lúc Quý Miên Miên đang vật lột cởi áo hắn, hắn đẩy mặt cô ra, nói: "Cô... bị điên à?"

Quý Miên Miên bị đẩy ra nên cô cảm thấy rất khó chịu, cô học theo dáng vẻ của Yến Thanh Ti, nhếch cằm Diệp Thiều Quang lên: "Hôm đó anh hôn tôi, nụ hôn đầu tôi giữ lại cho chồng tôi bị mất, tất nhiên tôi phải hôn lại rồi, nếu không chẳng phải tôi thiệt quá rồi sao?"

Diệp Thiều Quang... anh… bỗng cảm thấy cô nàng ngốc nghếch này hình như nói rất đúng, anh hôn cô, cô hôn lại hình như là đúng rồi mà.

Nhưng... anh lại cảm thấy, chẳng ổn chút nào cả.

Quý Miên Miên hất tóc, cô rất muốn phóng khoáng và đẹp được như Yến Thanh Ti, cô nói: "Tôi nói cho
anh biết, từ trước tới giờ tôi chẳng chịu thiệt bao giờ. Một là anh nằm xuống ngoan ngoãn để tôi hôn, hai là đợi tôi đánh cho anh bất động rồi tôi hôn cũng được. Đừng có bảo tôi là người không biết lí lẽ đấy, tôi cho anh lựa chọn rồi còn gì."

Diệp Thiều Quang: "Tôi... tôi..."

Tôi nên nói gì bây giờ? Con mẹ nó, còn có thể nói gì được nữa chứ?

Đây là lựa chọn kiểu quần què gì vậy?

Đây rõ ràng không phải là một cô nàng ngốc nghếch nữa rồi, mà là một tên lưu manh thì đúng hơn! Lại còn là lưu manh không có văn hóa nữa.

Anh ta hoàn toàn không thể trao đổi với cô được.

Diệp Thiền Quang liếm môi, môi vừa bị Quý Miên Miên ra sức chèn ép lên nên có chút đau đau, tê tê, hình như còn hơi sưng nữa. Diệp Thiều Quang nghĩ tới một màn vừa rồi, bỗng cảm thấy càng không ổn.

Anh ta gật đầu: "Được, được thôi... kể cả cô có nói đúng đi chăng nữa, hôm ấy tôi đã hôn cô, giờ cô hôn trả cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng làm phiền cho hỏi, tay cô đang làm gì vậy, cô đang thọc tay vào đâu thế hả?"

Nếu như có thể, anh thật muốn chặt đứt tay cô.

Quý Miên Miên ngạc nhiên nhìn hắn, như đang nói: Chuyện đơn giản thế mà anh cũng không biết à?

Cô nghiêng đầu nhìn vào trong, đây là phòng tổng thống, bên ngoài là phòng khách, trong có phòng ngủ, bài trí rất xa xỉ, Quý Miên Miên kéo Diệp Thiều Quang dậy, lôi vào phòng.

Diệp Thiều Quang sững cả người, cô ngốc này lại muốn làm gì đây?

Quý Miên Miên thấy sofa khá rộng liền nói: "Thôi bỏ đi, ngủ trên sofa cũng được, ghép vào đi."

Cô đẩy Diệp Thiều Quang đang hoàn toàn mờ mịt xuống sofa, trước khi anh ta kịp phản ứng lại, cô đã cưỡi lên người anh ta, thản nhiên nói: "Thế mà anh cũng không hiểu à, hôn xong tất nhiên là phải ngủ với anh rồi."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện