“Tôi tìm phụ nữ còn cần em quản ? Uyển Vy, em mang thai, đương nhiên phải có người khác thoả mãn tôi. Em khóc cái gì ?“
“Em... xin lỗi, em sẽ đi ngay...”
Dứt lời, Bạch Uyển Vy lấy tay lau nước mắt rồi ngay lập tức quay về phía thang máy. Giang Phong hỏi cô vì cái gì mà khóc, chẳng phải hắn rõ nhất là vì hắn sao ? Nếu cô không yêu hắn, cô sẽ đau lòng khi thấy hắn đang mải mê ân ái với Đường Bích Vân sao ?
Giang Phong rõ ràng là chưa từng nghĩ tới cảm nhận của cô. Hắn chỉ ích kỉ, quan tâm tới bản thân mình.
Rời khỏi Giang Thị, Bạch Uyển Vy không tài nào đứng vững nổi, Giang Phong của ban nãy như lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô. Trước kia, hắn đối với cô yêu chiều bao nhiêu thì giờ đây lại tàn nhẫn bấy nhiêu. Cô không hiểu rốt cuộc bản thân đã sai ở chỗ nào mà lại khiến Giang Phong lạnh nhạt đến thế... Cô trở nên xấu xí, tàn tạ, là vì con của hai người mà... đâu phải là cô muốn vậy.
Vì phải đợi tài xế quay về đón mình, Bạch Uyển Vy cố gắng đi đến quán Café ở bên đường để vào đó nghỉ ngơi. Nào ngờ chiếc xe vượt đèn đỏ đi với tốc độ cao đã mất lái, khi Bạch Uyển Vy nhận ra, cô chỉ kịp ôm lấy bụng mình, che chở cho hai đứa con nhỏ, còn bản thân hứng chịu toàn bộ hậu quả, chiếc xe đâm trực diện vào cô.
Bụng dưới của cô co thắt lại, đau quặn đến thấu xương, Bạch Uyển Vy bật khóc nức nở, bàn tay dính đầy máu tươi cố gắng với lấy chiếc điện thoại đã vỡ nát. Cái tên Giang Phong ở ngay đầu danh bạ, Bạch Uyển Vy bấm gọi, trong lòng khẩn cầu dù Giang Phong có hận cô thì xin hắn vẫn sẽ nhận máy.
“Anh, em nhịn đủ rồi đấy, anh còn để nó làm phiền chúng ta là em sẽ giận đấy.”
“Được rồi, đừng giận nữa.”
Giang Phong thấy điện thoại của mình cứ đổ chuông mãi, người gọi chỉ có một là Bạch Uyển Vy, hắn ngay lập tức tắt nguồn, không để ai làm phiền mình và Đường Bích Vân bên nhau. Cô nghĩ mình còn chưa đủ phiền phức sao ?
Biết được Giang Phong đã vứt bỏ Bạch Uyển Vy, Đường Bích Vân càng vui mừng, cô ta đáp lại nụ hôn của Giang Phong một cách nồng nhiệt, coi như là món quà dành cho hắn. Xe là do cô ta sắp đặt, không có ai tới giúp Bạch Uyển Vy cũng là do cô ta sắp đặt. Nếu cái thai không còn, Bạch Uyển Vy nhất định sẽ sống không bằng chết, bởi lí do duy nhất Giang Phong giữ cô lại là vì cái hai đứa trẻ đang trong bụng cô.
“Phong... tại sao ?”
Chờ Giang Phong trong vô vọng, Bạch Uyển Vy chỉ biết khóc cạn nước mắt. Hoá ra... Giang Phong