Tần Hà Vũ lao vội ra khỏi nhà.
Nơi đầu tiên anh tới, tất nhiên là cổng ra vào toà nhà.
Bên tiếp tân nghe xong yêu cầu liền nhanh chóng kiểm tra lịch sử kiểm tra camera.
Chu Sinh đúng thật là đã rời đi, đã thế còn chẳng mang gì theo.
Người khác nhìn còn tưởng cậu chỉ rời đi chơi một lát.
Tần Hà Vũ vội cảm ơn, xác định được hướng rời đi của cậu liền muốn lấy xe rời đi.
"Anh về rồi à?"
Tần Hà Vũ quay đầu, ngạc nhiên nhìn Chu Sinh.
Thanh niên chỉ mặc chiếc áo khoác mỏng, bên trong là đồ ngủ.
Trên tay là túi ni lông, cũng không biết bên trong có cái gì.
"Cậu..."
"A, phải rồi.
Mẹ của anh qua đấy." Chu Sinh ngắt ngang lời.
"Bà ấy kêu cho tôi tiền, sau đó liền rời xa anh.
Anh đứng cách tôi xa một chút."
Tần Hà Vũ cảm thấy bản thân bị cậu xoay như chong chóng vậy, phải mất lúc lâu mới hiểu.
Anh dò hỏi.
"Rời xa, ý của cậu là đứng cách nhau xa là được?"
"Phải a.
Chứ tôi kí hợp đồng với anh rồi mà, anh đã bảo nuôi tôi cả đời.
Đừng nói anh định quịt đấy nhé."
Tần Hà Vũ nhìn Chu Sinh, biểu tình thật thà của cậu khiến anh nhất thời không biết phải nói gì.
Cuối cùng vẫn là mang người lên nhà trước rồi nói chuyện.
Sầm Thuỷ thấy con trai mang người trở về liền đứng lên vội vã.
Bà luống cuống nhìn ra sau anh, thấy Chu Sinh, lại nhìn xuống bụng cậu.
Bà từng mang thai, thấy bố cục trong nhà, tất nhiên hiểu Tần Hà Vũ không lừa bà.
"Mẹ..." Tần Hà Vũ sợ mẹ lại mắng mỏ đuổi người đi, muốn lên tiếng can ngăn.
"Mày cút xuống bếp, nấu bữa sáng cho thằng bé.
Buổi sáng chỉ cho nó ăn có tí bánh với sữa mà được à.
Quả nhiên không trông chờ gì được." Sầm Thuỷ hét lên, vung tay đánh con trai.
Đôi mắt bà nhìn tới Chu Sinh, ân cần nắm lấy tay cậu.
"Lại đây, lại đây.
Đừng đứng.
Có mỏi chân không? Đi có đau chân không? Ai dô, bác xin lỗi.
Bác không biết.
Bác xin lỗi.
Con đừng giận.
Bác già rồi.
Buổi sáng, đầu óc không có minh mẫn cho lắm."
"Mẹ..." Tần Hà Vũ kinh ngạc lắp bắp.
"Mày còn đứng đấy? Định để nó đói đến độ ngất xỉu có phải không? Đồ ác độc."
Tần Hà Vũ bị đuổi xuống bếp, uất ức nói không thành lời.
Lúc làm xong ít đồ ăn nhẹ mới dám bước ra.
Thấy điệu bộ anh thập thò, Sầm Thuỷ hận rèn sắt không thành thép, quát lên.
"Núp cái gì mà núp, mày ra đây."
Tần Hà Vũ tiến ra, thấy trong lòng Chu Sinh đầy tiền là tiền, tờ nào tờ nấy xanh đỏ đủ xếp thành một cái thảm.
Chu Sinh dường như rất thích mấy cái này, ngồi đơ ở đấy.
Sầm Thuỷ kéo con trai ngồi xuống, liếc anh một cái bắt đầu tra hỏi.
"Được mấy tháng rồi?"
"Đã là tuần thứ tư." Tần Hà Vũ thành thật nói.
"Biết từ lúc nào?"
"Ngay sau khi làm."
"Chăm sóc ra sao?"
"Ngày ăn năm bữa, ba chính hai phụ.
Tuần đến bệnh viện kiểm tra một lần.
Hôm qua bác sĩ có gửi kết quả siêu âm, hiện đang ở dạng phôi, sang tuần liền có thể thấy được hình dạng."
"Coi như anh có công chuộc tội.
Tại sao không nói cho ba mẹ?"
"Con...!sợ hai người ngăn cản." Chứ chẳng lẽ anh định nói, đề phòng Chu Sinh làm người qua cầu rút ván, định đẻ xong mới chịu nói?
"Mày biết mẹ ngóng cháu nội, ai dám ngăn cản? Thằng cha mày chắc?"
( Tần Chung ở công ty: Hắt xì! Ai đang nhắc đến mình vậy? )
Tần Hà Vũ cúi đầu không nói.
Dù sao hiện tại mọi việc đã xong rồi.
Anh