Trên con đường núi ngoằn ngoèo, hai người trẻ tuổi đang đi lên những bậc thang.
Bọn họ mặc đồ đôi, áo thun ngắn tay màu trắng và quần thể thao màu xám, vẻ ngoài sạch sẽ thoải mái.
Người đàn ông rất cao, chân mang giày thể thao, vác ba lô lớn.
Cô gái cũng khá cao gầy, quần áo nhẹ nhàng, buộc tóc đuôi ngựa sau đầu, đang nắm lấy tay người đàn ông thở hồng hộc.
Leo được một lúc, cô gái kéo tay người đàn ông, anh quay lại thì thấy mặt cô ửng hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi, trợn mắt nói: "Em không đi nữa, nghỉ một lát đi."
Lạc Tĩnh Ngữ thở dài, anh biết Hoan Hoan không thích leo núi, nhưng không ngờ cô yếu như vậy.
Ngọn núi này cao bao nhiêu chứ? Anh có thể một mình leo lên đỉnh trong vòng hai tiếng, nhưng kéo theo Hoan Hoan, hai tiếng, bọn họ mới leo được một nửa.
Chiêm Hỉ gần như nhào vào ngồi lên tảng đá bên đường, không giữ được hình tượng, buông thõng tay chân thở dốc.
Lạc Tĩnh Ngữ trông thấy buồn cười, lấy trong túi ra một chai nước đưa cho cô, sau đó hỏi: 【 Đói không? Muốn ăn gì không? 】
Chiêm Hỉ lắc đầu, lúc này cô cực kỳ mệt, chỉ muốn uống nước nghỉ ngơi, không ăn vô nổi.
Cô ngước mắt nhìn Tiểu Ngư, mặt anh cũng phiếm hồng, trán và mũi đẫm mồ hôi, nhưng dường như tình trạng của anh tốt hơn cô nhiều, giống con người hơn.
Chiêm Hỉ không phục, thường ngày không thấy Tiểu Ngư rèn luyện thân thể, thỉnh thoảng anh mới vào phòng cho khách chạy bộ trên máy, tập tạ, sao thể lực tốt như vậy chứ?
Ngẫm lại ngày thường hai người làm cái đó, thể lực của anh cũng rất tốt, có đôi khi mỗi đêm một lần cũng không đủ. Chiêm Hỉ thật nản lòng, phân vân không biết mình có nên tập thể dục nhiều hơn không?
Lúc này, đang ở một thành phố du lịch ven biển ở phía Nam Trung Quốc, chỉ cách một tuần từ lúc Liên hoan phim Quốc tế nước Y kết thúc.
Tuần này, Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ có một cuộc sống rất đáng mơ ước. Vân Tịch lấy được giải ảnh hậu quốc tế đã nhận được rất nhiều lời khen trong nước, hot search trên Weibo đến mấy ngày, cô ấy còn đăng Weibo, khiến nghệ thuật tạo hoa này lần thứ 2 lọt vào tầm ngắm của cộng đồng.
"Nghệ thuật tạo hoa Cá Mừng Vui" làm mưa làm gió khắp nơi, fans càng ngày càng đông. Chiêm Hỉ kiểm tra lại Weibo mà cô ấy đăng trước đó, ngoài việc quảng cáo cho hoa vải, còn chia sẻ chú mèo nhỏ trong nhà, hoa cỏ, món ăn mà Tiểu Ngư làm ...... Chủ đề rất bình thường.
Cô còn đăng ảnh của Lạc Tĩnh Ngữ, thừa nhận anh là người khiếm thính, tuy Tiểu Ngư không lộ mặt chính diện, nhưng vẫn có thể nhìn ra là một chàng trai trẻ anh tuấn.
Rất nhiều cư dân mạng nhắn nhủ xin lộ mặt khiến Chiêm Hỉ dở khóc dở cười, nhan sắc là chính nghĩa mà, cửa hàng của Tiểu Ngư vẫn chưa là cửa hàng nổi tiếng, chẳng lẽ Tiểu Ngư đã nổi tiếng trước rồi?
Chiêm Hỉ ngoan ngoãn chia sẻ bài đăng Weibo của Vân Tịch, chân thành cảm ơn và khen ngợi Ảnh Hậu, Đỗ Hằng Tri, cuối cùng nói thầy Lạc sẽ tiếp tục nỗ lực để mang đến nhiều tác phẩm xuất sắc hơn.
Đài truyền hình địa phương Tiền Đường không biết làm sao biết được trụ sở của "Cá Mừng Vui" ở Tiền Đường, chạy tới phỏng vấn Lạc Tĩnh Ngữ.
Chiêm Hỉ nghĩ, tuy rằng hiện tại là thời điểm hot nhất, nhưng đối với Lạc Tĩnh Ngữ, quán trà vẫn chưa trang hoàng xong, đến nhà phỏng vấn không có ý nghĩa nên anh đã bảo phóng viên chờ thêm nửa tháng, đến lúc đó có thể đến ngày khai trương của thầy Lạc, phỏng vấn liên quan đến trà và hoa, đối phương đã đồng ý.
Chuyện này cũng lan truyền đến nhà.
Chiêm Kiệt gọi điện thoại nói với ba, tin tức Vân Tịch lấy được ảnh hậu đầy trên báo, dù sao cũng là một nữ diễn viên từng đóng phim hot, mọi người dù không biết cô ấy, cũng sẽ biết Ảnh Hậu Quốc tế là gì.
Nhanh chóng, họ hàng, làng xóm, bạn bè trong gia đình, ai cũng biết chuyện này.
Doãn Lị nói với Chiêm Hỉ trong điện thoại, rất nhiều người thân gặp được Lạc Tĩnh Ngữ ở lễ đính hôn đều có ấn tượng là chàng trai vừa trẻ vừa soái, hiền lành, khí chất nghệ thuật, đáng tiếc lại là người khiếm thính ...... Nhưng không ngờ tài giỏi như vậy! Còn hợp tác với nữ minh tinh nữa!
Vân Tịch, Ảnh Hậu Quốc tế đó! Chiếc váy cô mặc trên người lúc nhận giải là do bạn trai của Hoan Hoan làm đấy!
Sau khi Chiêm Hỉ nghe xong té xỉu: "Lễ phục không phải bạn trai em làm đâu! Đóa hoa trên đó thì đúng là bạn trai em thiết kế, cũng do đích thân anh làm. Trời m* ơi, chị Lily giúp em bác bỏ tin đồn đi!"
Doãn Lị đồng ý: "Sợ gì chứ? Để bọn họ biết bạn trai của em rất trâu bò, không phải rất tốt sao? Này Hoan Hoan, nhìn mặt dì hai không mấy để ý, nhưng trong lòng rất kiêu ngạo đấy, còn lén lút tâm sự với mẹ của chị......"
Cô hắng giọng, học theo giọng điệu của Trì Quý Lan, "Tiểu Lạc này cũng có khả năng đấy."
Chiêm Hỉ: "......"
Doãn Lị cười lớn: "Cho nên thật sự không cần bác bỏ tin đồn đâu! Mấy người lớn đều không dùng Weibo, chỉ truyền đi bằng miệng. Bây giờ bọn họ đều biết bạn trai của em rất giỏi, chị cảm thấy thế cũng khá tốt."
Bạn bè của Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ đều rất vui cho họ, Vỏ Tôm nói Tiểu Ngư cần mời một bữa tiệc lớn đấy! Mỗi người phải 500 tệ cơ!
Phương thức ủng hộ của La Hân Nhiên rất đặc biệt, cô đăng một bài viết lên tài khoản cá nhân "La Nhiên nhiều chuyện" @Mỗi ngày đều ăn dưa.
Cô phân tích tạo hình của các nữ minh tinh trên thảm đỏ, mạnh mẽ khích lệ Vân Tịch, cuối cùng nói đến hoa vải của Lạc Tĩnh Ngữ, tự hào nói các yếu tố hoa trên lễ phục của Vân Ảnh Hậu đều đến từ bàn tay của người bạn của cô, mọi người có thể theo dõi "Nghệ thuật tạo hoa Cá Mừng Vui".
Tại trường học dành cho người khuyết tật Tiền Đường, Lạc Tĩnh Ngữ đã trở thành thần tượng của tất cả học sinh khiếm thính chỉ sau một đêm, Lạc Hiểu Mai và Chu Liên bị rất nhiều học sinh vây quanh hỏi:
【 Lạc sư huynh đã gặp Vân Tịch chưa ạ? 】
【 Lạc sư huynh là học tạo hoa vậy ạ? 】
【 Em có thể tìm Lạc sư huynh học nghề không? 】
【 Lạc sư huynh có bạn gái chưa ạ? 】
......
Từ Khanh Ngôn, chị Thiệu, chị Tiểu Chu và chị Tiểu Đinh sôi nổi gửi tin nhắn chúc mừng Lạc Tĩnh Ngữ.
Cơ hội nhận được hào quang như thế này thực sự rất hiếm, dù Vân Tịch lấy được giải thưởng, Từ Khanh Ngôn lúc trước hợp tác với rất nhiều nhãn hàng xa xỉ cũng chưa đạt được sự chú ý lớn đến như thế.
Điều này cũng mang đến cho Lạc Tĩnh Ngữ rất nhiều cơ hội. Chỉ trong vài ngày đã có mấy thương hiệu quần áo lớn hoặc nhỏ liên hệ với Chiêm Hỉ, một số có dự án hợp tác cụ thể, và một số cần tư vấn về hướng ứng dụng của phương pháp dập nóng.
Chiêm Hỉ vừa nhắn tin trên mạng, vừa nghe điện thoại, cũng bận tối mắt tối mũi.
Phòng trà của cô và Lạc Tĩnh Ngữ đồng hợp tác đã được trang hoàng, còn mời được kiến trúc sư tới thiết kế.
Về chuyên môn kỹ thuật, Chiêm Hỉ Lạc Tĩnh Ngữ rất khiêm tốn, không khoa tay múa chân trong vấn đề chuyên môn này, chỉ nói ý tưởng của bọn họ với kiến trúc sư và phương hướng kinh doanh sau này. Sau khi bàn, kiến trúc sư bắt đầu đo đạc và vẽ mẫu.
Lạc Tĩnh Ngữ vẽ một logo nhỏ và đưa cho thiết kế sư để làm bảng hiệu, nó có hình cá voi phim hoạt hình trên đầu có một quả trứng gà vẽ mặt cười.
Cá voi trứng gà? Thật là một sự kết hợp kỳ lạ?
Kiến trúc sư băn khoăn nhưng không nói gì cả, hứa sẽ thiết kế bảng hiệu thật đẹp.
Tranh thủ mấy ngày trang hoàng, Lạc Tĩnh Ngữ hỏi Chiêm Hỉ có muốn đi chơi không?
Hai người bọn họ bận rộn mấy tháng gần như không được nghỉ ngơi, đến ngày khai trương phòng trà nhất định sẽ lại rất bận, chi bằng hiện tại ra ngoài nghỉ dưỡng một chút.
Đương nhiên Chiêm Hỉ rất vui, cùng Tiểu Ngư ra đi du lịch dài ngày đấy! Cô chờ mong đã lâu rồi!
Vì thế, hai người liền mặc đồ đôi mùa hè chạy về hướng nam, đi tới vùng biển Nam Hải vẫn còn nóng bức.
Đây là lần đầu Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ cùng đi máy bay, hai người đều có cảm giác tựa như đi hưởng tuần trăng mật.
Điểm đến do hai người chọn, hành trình cùng nhau thảo luận, nhưng khách sạn lại là Lạc Tĩnh Ngữ chọn. Lần này, anh chọn khách sạn 5 sao ven biển, mở hơn một năm trên con đường nhộn nhịp.
Lạc Tĩnh Ngữ nhớ đến những lần ở khách sạn cùng Hoan Hoan, ở Thượng Hải là khách sạn bình dân, ở Phú Xuân Trấn cũng thể, ở Tây Trấn là khách sạn nhỏ, ở gần phòng làm việc Đỗ Hằng Tri cũng là khác sạn bình thường...... Mình trông chẳng ra sao cả!
Anh không nghèo đến mức này, cho nên lúc này anh phải chọn một nơi thật tốt! Bốn đêm khách sạn khoảng 5000 tệ, Chiêm Hỉ đau ví, còn Lạc Tĩnh Ngữ thì thanh toán bill mà không thèm chớp mắt.
Anh đi chơi một mình thì ở đâu cũng không sao, nhưng với Hoan Hoan, anh muốn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất.
Chiều hôm qua bọn họ mới xuống báy may, đến khách sạn nghỉ ngơi, hành trình hôm sau là leo núi.
Chiêm Hỉ xem thông tin danh lam thắng cảnh ở khách sạn bỗng thấy độ cao của ngọn núi này, dõng dạc tuyên bố với độ cao như vậy, không cần ngồi cáp treo! Cô có thể tự mình leo lên.
Trước khi lên núi, Lạc Tĩnh Ngữ còn hỏi lại cô một lần nữa, thật sự không cần ngồi cáp treo sao?
Chiêm Hỉ tự tin trả lời: "Không cần!"
Sau đó...... Là hiện tại qua hai tiếng, cô nằm trên đá như một chú chó Pug, khóc không ra nước mắt.
Lạc Tĩnh Ngữ không thúc giục cô, mà an tĩnh đứng bên cạnh, còn tờ hướng dẫn tham quan gấp thành 3 làm quạt cho Chiêm Hỉ.
Ngồi được bảy, tám phút cuối cùng Chiêm Hỉ thở đều lại, đứng lên dậm chân mấy cái, đưa tay về phía Lạc Tĩnh Ngữ: "Được rồi, đi thôi! Em kéo anh đi."
Lạc Tĩnh Ngữ nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng xinh đẹp, anh nắm lấy tay cô, hai người tiếp tục rảo bước lên đỉnh núi.
Núi ở đây không dốc, phong cảnh cũng không mấy hiếm lạ, nhưng hướng dẫn nói leo đến tháp trên đỉnh núi có thể nhìn thấy biển, điều này đã tạo động lực cho Chiêm Hỉ.
Lạc Tĩnh Ngữ trăm cay ngàn đắng kéo Chiêm Hỉ như trâu kéo cày, lên tới đỉnh núi ngắm cảnh. Đi đến bậc thang cuối cùng, Chiêm Hỉ mệt mỏi, nhìn về phía một cửa hàng nhỏ, ngón tay run rẩy chỉ vào: "Em... em uống nước lạnh......"
Lạc Tĩnh Ngữ bảo cô nghỉ ngơi trên ghế đá, tự mình đến mua nước. Anh lấy hai chai nước uống thể thao từ tủ đông đặt lên quầy, ông chủ chỉ nhìn một cái, sau đó cúi xuống tiếp tục nghịch điện thoại di động, nói: "16 tệ."
Bên cạnh quầy còn có hai cô gái khoảng tầm hai mươi mới vừa trả tiền xong, bọn họ đang mở nắp uống nước. Lạc Tĩnh Ngữ không thấy được khẩu hình môi, sau khi quét mã QR không biết cần trả bao nhiêu tiền, anh vẫy tay với ông chủ nhưng ông ta cũng không thấy.
Anh hơi xấu hổ, quay sang nhìn về phía hai cô gái với ánh mắt cầu cứu, mấy cô không hiểu, cũng ngây ngốc mà nhìn anh. Lạc Tĩnh Ngữ chỉ đành đánh chữ trên di động, duỗi tay đưa cho ông chủ xem: 【 Bao nhiêu tiền? 】
Ông chủ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: "Tôi nói rồi, 16 tệ."
Lạc Tĩnh Ngữ gật đầu, quét mã trả tiền.
Anh cầm nước xoay người rời đi, hai cô gái châu đầu thì thầm:
"Là người khiếm thính sao?"
"Có lẽ vậy."
"Nhìn không ra đấy, soái thật."
"Ôi, đã có bạn gái rồi."
"Bạn gái cũng là người khiếm thính kìa, cậu xem, hai người bọn họ đang dùng thủ ngữ."
......
Chiêm Hỉ uống một ngụm nước lạnh, nghỉ ngơi một lát mới sống lại, cùng Lạc Tĩnh Ngữ tham quan phong cảnh trên tòa tháp đỉnh núi.
Lạc Tĩnh Ngữ lấy chiếc máy ảnh SLR ra khỏi ba lô, bắt đầu chụp ảnh phong cảnh và Hoan Hoan.
Chiêm Hỉ nhìn thấy anh cầm camera nhắm vào mình, thẹn thùng chắn ống kính: "Đừng chụp em, hiện tại em rất xấu!"
Lạc Tĩnh Ngữ cười lớn, Hoan Hoan trong mắt anh không xấu chút nào, dù là dạng gì anh cũng đều thích, tự nhiên là tốt nhất.
Hai người nắm tay mép tòa tháp, nơi có thể nhìn thấy biển cả bao la.
Chiêm Hỉ dựa lan can nhìn về phía biển, gió núi thổi mạnh khiến quần áo trên người hai người đều bị thổi phồng lên. Cô nhìn con thuyền nhỏ trên biển, ở một góc thành phố xa xa, những ngôi nhà như hộp diêm.
Bầu trời đặc biệt trong xanh, nắng to, biển cả lấp lánh, sau khi Chiêm Hỉ ra đầy mồ hôi liền cảm thấy rất sảng khoái, cô quay sang nhìn Tiểu Ngư, phát hiện anh đang cúi đầu xuống lan can ngắm nhìn.
Chiêm Hỉ cũng thò đầu ra ngoài giống anh, thật chóng mặt, nhanh chóng rụt cổ về. Lạc Tĩnh Ngữ thấy được hành động của cô, hỏi: 【 Cao à? Sợ hãi? 】
"Vâng." Chiêm Hỉ chỉ vào đôi chân run run của mình, dùng thủ ngữ trả lời, 【 Chân mềm nhũn, sợ hãi. 】
Lạc Tĩnh Ngữ cười chỉ vào cô, nhẹ lắc ngón tay: 【 Em thật vô dụng. 】
"Người ta sợ độ cao." Chiêm Hỉ đến ôm lấy eo anh làm nũng, "Sau anh còn dẫn em đi leo núi không?"
Đây quả thật là một câu hỏi hay, Lạc Tĩnh Ngữ trợn mắt, mỉm cười lắc đầu.
"Hừ." Chiêm Hỉ không vui, "Sau này anh tự mình leo núi đi, em không thèm đi cùng đâu."
Lạc Tĩnh Ngữ xoa mặt cô, duỗi tay chỉ vào một tấm biển: Trạm cáp treo, đi về phía trước 100 mét.
Chiêm Hỉ xem xong: "......"
Có lẽ đang lúc ban trưa, du khách ở đây cũng không nhiều, Lạc Tĩnh Ngữ kéo Chiêm Hỉ đi một vòng rồi đến một góc không người, nói với cô:【 Trước đây, anh leo núi một mình, sẽ ở trên đỉnh núi, hét lên. 】
"Hả?" Chiêm Hỉ không hiểu, 【 Là sao? 】
Lạc Tĩnh Ngữ nhìn xung quanh, không có ai, anh chống tay lên lan can hướng về biển, đột nhiên kêu to: "A —— a ——"
Chiêm Hỉ bị anh dọa, sau đó cười ha hả thật to.
Cô chưa từng thấy Tiểu Ngư như thế ở bên ngoài.
Lạc Tĩnh Ngữ quay đầu lại nhìn cô, nói: 【 Em cũng hét đi. 】
"Không được, trông ngớ ngẩn." Chiêm Hỉ nghĩ, chung quanh người ta không nhìn thấy, nhưng không phải không nghe được, kêu lớn tiếng như thế tựa như cái loa phát thanh vậy.
Đôi mắt Lạc Tĩnh Ngữ vẫn tỏa sáng nhìn cô, Chiêm Hỉ nhìn thấy sự mong đợi trong mắt anh, trái tim cũng trở nên mềm mại.
Cô giữ chặt tay anh trên cổ họng của mình, cũng hướng về biển kêu to: "A ——"
Dây thanh của cô chấn động rất rõ ràng, Lạc Tĩnh Ngữ nhắm mắt, cảm nhận nó bằng trái tim của mình, sau khi Chiêm Hỉ kêu vài tiếng anh mới mở mắt, ánh mắt nhìn cô trở nên cực kỳ dịu dàng.
Tóc của hai người đều bị gió thổi lộn xộn, Lạc Tĩnh Ngữ vén tóc Chiêm Hỉ ra sau tai, chưa kịp buông tay thì sợi tóc lại bị gió thổi về, mấy lần nữa cũng không ổn, anh lắc đầu thở dài, chiều chuộng gõ đầu cô.
Chiêm Hỉ ngẩng đầu nhìn, đột nhiên kiễng chân lên hôn lên môi anh.
Vì vậy, họ đã hôn nhau thật lãng mạn ở góc không người này.
Xuống núi, Chiêm Hỉ cuối cùng cũng đồng ý đi cáp treo.
Trong trạm, xếp hàng phía sau họ là hai cô gái mà Lạc Tĩnh Ngữ đã gặp ở quầy bán quà vặt.
Chiêm Hỉ lắng nghe cuộc nói chuyện của họ:
"Này, là cặp đôi khiếm thính."
"Im...... Cậu nói nhỏ chút."
"Sợ gì chứ? Bọn họ không nghe thấy."
Chiêm Hỉ lén cười trộm, không nói chuyện, chỉ dùng thủ ngữ nói chuyện với Lạc Tĩnh Ngữ.
Hai người bọn họ dự định đi cáp treo riêng, nhưng nhân viên công tác không cho, bảo hai cô gái cũng ngồi lên.
Hai cô gái hơi hoảng loạn, đẩy tới đẩy lui, nhân viên nói lớn: "Mau lên đi!"
Hai người hết cách, chỉ đành vào ngồi đối diện Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ, vẻ mặt kỳ quái nhìn bọn họ.
Lạc Tĩnh Ngữ không biết gì cả, cúi đầu xem mấy tấm ảnh trên máy ảnh SLR, sau đó cất máy vào túi đựng máy ảnh rồi nhét vào ba lô, ngẩng đầu nhìn hai cô gái ngồi đối diện mỉm cười lịch sự.
Chiêm Hỉ mở điện thoại, chu môi chụp mấy tấm selfie, sau đó kéo Lạc Tĩnh Ngữ đến, chạm vào đầu anh chụp ảnh chung. Lạc Tĩnh Ngữ không ý kiến, nhìn camera vuốt tóc, muốn bản thân đẹp trai hơn.
Cô gái đối diện dùng tay che miệng nói: "Hai người bọn họ thật đẹp đôi, đáng tiếc quá."
Cô gái cúi đầu, thì thầm: "Chị tôi ơi, đừng nói chuyện nữa, thật xấu hổ."
"Tớ cũng thật xấu hổ......"
"Vừa rồi không nên đi lên."
"Ừm, tớ chưa từng đến gần người khiếm thính như vậy."
"Haiz......"
Cáp treo xuống núi mất hơn mười phút, Chiêm Hỉ nhìn hai cô gái thật sự quá xấu hổ, quyết định tiếp tục giả thành "người điếc", đáng tiếc trời không cho cô như ý, lúc này điện thoại của cô vang lên, là của Đỗ Hằng Tri.
Chiêm Hỉ chỉ đành nhận: "A lô, thiết kế Đỗ."
Hai cô gái đối diện lập tức thay đổi sắc mặt, Chiêm Hỉ vừa trả lời điện thoại vừa mỉm cười xin lỗi với hai cô.
Đỗ Hằng Tri nói có một người bạn của anh muốn gặp mặt Lạc Tĩnh Ngữ nói chuyện hợp tác, Chiêm Hỉ nói Lạc Tĩnh Ngữ và mình đang đi du lịch ở nơi khác, hẹn Đỗ Hằng Tri khi nào về Tiền Đường sẽ gặp mặt, sau đó cúp điện thoại.
Bầu không khí trong khoang càng xấu hổ, chỉ có Lạc Tĩnh Ngữ chưa phát hiện điều gì, thoải mái nhìn phong cảnh bên ngoài cáp treo.
Chiêm Hỉ quyết định lật ngược tình thế, đưa điện thoại cho một cô gái, cười nói: "Cô có thể chụp cho chúng tôi một tấm ảnh được không?"
Cô gái run rẩy tiếp nhận: "Vâng vâng, có... có thể."
Chiêm Hỉ kéo tay Lạc Tĩnh Ngữ, anh thấy cô gái cầm điện thoại trước mặt bọn họ, liền duỗi tay ôm vai của Chiêm Hỉ, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
Cô gái chụp rất nhiều ảnh rồi trả lại điện thoại cho Chiêm Hỉ, Chiêm Hỉ tiếp nhận: "Cảm ơn, wow! Chụp rất đẹp."
"Vâng, vừa... vừa rồi...... Xin... xin lỗi ạ." Cô gái lắp bắp trông rất căng thẳng, "Em... không biết......"
"Không sao, bạn trai của tôi là người khiếm thính, tôi không phải." Chiêm Hỉ chỉ vào Lạc Tĩnh Ngữ, "Tôi và anh ấy đều dùng thủ ngữ để giao tiếp."
Một cô gái khác tò mò hỏi: "Thủ ngữ có khó học không ạ?"
"Không khó lắm, tôi cũng học hơn nửa năm, nói chuyện với anh ấy không bị chướng ngại." Chiêm Hỉ nghĩ ngợi rồi nói, "Thật ra, tựa như học ngoại ngữ thôi, nếu cô có bạn trai nói tiếng nước ngoài, anh ta sẽ học tiếng Trung, còn cô học thêm ngoại ngữ để hai người có thể giao tiếp, vấn đề không phải ở ngôn ngữ. Đối với tôi và anh ấy, thủ ngữ cũng là một ngôn ngữ, chỉ là có ít người học thôi."
"Cũng phải." Cô gái gật đầu, "Hai người rất giống vợ chồng đấy."
"Thật sao?" Chiêm Hỉ nhìn Lạc Tĩnh Ngữ, rồi tự xoa mặt mình, "Có lẽ do chúng tôi đều khá đẹp nhỉ? Ha ha ha ha ha......"
"Ha ha ha ha......" Hai cô gái cũng cười rộ lên, "Hai người thật sự đều rất đẹp."
Lạc Tĩnh Ngữ không chú ý tới nội dung nói chuyện của các cô, chỉ biết Hoan Hoan đang trò chuyện, cảm thấy Hoan Hoan thật giỏi, ai cũng đều có thể nói chuyện, còn anh thì không, vẫn sẽ lo lắng khi đối mặt với người lạ
Sau khi cáp treo đến chân núi, Lạc Tĩnh Ngữ Chiêm Hỉ xuống, hai cô gái thân thiện chào bọn họ, Lạc Tĩnh Ngữ nhìn hai người từ xa, hỏi Chiêm Hỉ: 【 Vừa rồi bọn em nói gì thế? 】
【 Nói anh đẹp trai. 】 Chiêm Hỉ cười hì hì khoa tay múa chân, 【 Mọi người nói anh rất soái, hỏi em làm sao để theo đuổi được anh. Em nói da mặt dày, lá gan lớn, còn anh thì thẹn thùng, còn nhát gan. 】
Lạc Tĩnh Ngữ chớp chớp mắt, trong lòng còn thắc, sao lại nói cái này nhỉ?
Hơn nữa, anh thật sự rất thẹn thùng, nhưng cũng không còn nhát mà, những việc anh đã gặp phải trong năm nay đối với anh hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng, anh cảm thấy mình can đảm hơn nhiều rồi.
Hai người rời khỏi khu tham quan trở về khách sạn, sau đó nghỉ trưa trong căn phòng xa hoa hơn 1000 tệ một đêm này.
Chiêm Hỉ mang theo laptop, thuận tiện viết vài câu và cập nhật trên page Weibo, đăng phong cảnh và hải sản, còn đăng bóng dáng từ phía sau của thầy Lạc trên lan can của đỉnh núi.
Chân phải dài 2m đấy! Ha ha ha ha ha!
Các fans xem thật thích thú, hiện tại mọi người đều biết, tấm hình đẹp trai của thầy Lạc là do bạn gái chụp dưới góc độ của cô ấy, và người cập nhật Weibo chính là bạn gái của thầy Lạc - trợ lý Tiểu Chiêm.
Sau bữa tối, họ đi bơi trong bể bơi ngoài trời của khách sạn.
Chiêm Hỉ không thể nào ngờ được, người đàn ông tên "Tiểu Ngư" lại không biết bơi!
Con cá không biết bơi sao?
Đến cô còn biết bơi đấy! Khi còn nhỏ đã được Chiêm Kiệt dạy.
Lạc Tiểu Ngư! Lại! Không! Biết Bơi!
Lạc Tĩnh Ngữ rất oan ức, không biết bơi chẳng phải rất bình thường sao? Tiền Đường không phải vùng ven biển, anh cũng không có cơ hội đến bể bơi.
Khu nước cạn của bể bơi khoảng 1 mét 5, Lạc Tĩnh Ngữ đứng trong nước nhìn Chiêm Hỉ bơi qua bơi lại, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy, dùng thủ ngữ bảo Chiêm Hỉ dạy anh, cô liền dạy anh nín thở trước.
Lạc Tĩnh Ngữ hít một hơi rồi vùi đầu vào nước, anh không mang kính bơi, chỉ có thể nhắm mắt lại.
Hai tay của anh chống lên