Một đêm trôi qua, Yến Thư ngủ không yên giấc, cô tỉnh dậy vài lần rồi, sau đó đến tầm năm giờ sáng thì hay tin anh trai trở về.
Cô xuống giường, xỏ vội đôi dép và ra ngoài đi tìm anh trai.
Trong phòng khách sáng đến, cánh tay anh trai dính đầy máu tươi đang được bác sĩ cẩn thận kiểm tra.
Đây là lần đầu tiên Yến Thư nhìn thấy anh mình bị thương nặng như thế, dường như là bị dao chém trúng, mùi máu tươi xộc vào mũi làm mặt cô trắng bệch.
Yến Thư xuất hiện trong phòng khách cũng khiến Tử Thiêm hơi bất ngờ, anh hỏi:
“Sao em chưa ngủ?”
“Em… Em không ngủ được, chẳng lẽ có chuyện gì sao anh? Anh có sao không?”
“Ừ, xảy ra chút chuyện nhỏ thôi, em đừng lo, đi ngủ trước đi.”
Vẻ mặt của người ngồi trên sofa như thể chưa có chuyện gì xảy ra, mặc cho tay trái bị chém một vết thật sâu, vết thương kia dài cả mười xen-ti-mét, cô nhìn thấy đã rợn hết cả người.
Bác sĩ cũng là người của Nam Cung gia, vội nói với Yến Thư:
“Tiểu thư nên đi nghỉ sớm đi.”
Cô gái nhỏ siết chặt góc váy, môi run nhẹ:
“Nhưng mà sao anh bị thương nặng vậy? Bác sĩ, anh ấy có ổn không?”
“Không sao.” Tử Thiêm nói.
“Em gọi ba mẹ xuống nhé?” Yến Thư bắt đầu rối.
“Không cần đâu.”
Tử Thiêm vì tránh làm phiền gia đình nên mới lặng lẽ gọi bác sĩ qua xem vết thương cho mình, sao có thể để em gái gọi họ xuống được?
Nhìn anh trai nhắm mắt chịu đựng cơn đau, Yến Thư lo lắng nhưng không dám đến gần.
Mãi một lúc sâu, cô mới ý thức được mình còn chưa thấy Dịch Phàm.
Cô lắp bắp:
“Anh, anh hai, Dịch Phàm đâu?”
Đôi mắt cô nhanh chóng đỏ lên, nhìn Tử Thiêm chằm chằm như đang muốn van xin anh hãy nói Dịch Phàm vẫn an toàn, cô không dám thở mạnh, nước mắt đảo quanh hốc mắt chực chờ rơi xuống.
Cô sợ.
Một nỗi sợ hãi không tên bắt đầu lan tràn ra bao trùm toàn bộ thân thể và tâm trí cô.
Tay chân cô lạnh lẽo như vừa được vớt từ dưới hầm băng lên, tim cũng lạnh.
Sự im lặng cùng cái lắc đầu của anh trai càng khiến cô như chết cứng.
“Tại sao anh lắc đầu?” Yến Thư còn chưa nhận thức được chuyện gì xảy ra, không biết làm sao để bình tĩnh lại, luống cuống nói: “Anh trả lời câu hỏi của em đi!”
Tử Thiêm áy náy nói:
“Xin lỗi, vừa rồi hơi loạn, anh cũng không biết cậu ấy đang ở đâu.
Anh đã cho người đi tìm rồi.”
Anh vừa dứt lời, chân Yến Thư liền mềm nhũn, cô đứng không vững mà lảo đảo sang bên cạnh, phải tựa vào bàn trang trí gần đó mới không bị ngã.
Anh ấy nói không biết Dịch Phàm đang ở đâu sao? Anh trai cô được bảo