Tin nhắn gửi đi giống như đá chìm đáy biển, liên tục mấy ngày không hề nhận được tin nhắn trả lời, Trình Tô Nhiên đứng ngồi không yên, trong lòng giống như có hòn đá nặng trĩu.
Rơi vào đường cùng, cô đành phải gọi điện cho Điền Lâm.
"Trợ lí Điền, xin chào, em là Trình Tô Nhiên, xin hỏi chị có biết chị ấy....!gần đây bận gì không? Em muốn gặp chị ấy." Trình Tô Nhiên ở trong điện thoại khách khí hỏi, giống như khi đối mặt với kim chủ, thanh âm đều nhẹ hơn ba phần.
Bên kia trầm mặc ngắn ngủi hai giây, cuối cùng phun ra mấy chữ máy móc: "Bà chủ rất bận."
Trình Tô Nhiên châm chước hỏi: "Đại khái khi nào thì em có thể nhìn thấy chị ấy ạ?"
"Không biết."
"......"
"Trình tiểu thư có việc gì khác không?"
Trợ lí bên người kim chủ, ngay cả tính khí cũng giống kim chủ, khách khí ở mặt ngoài, bên trong lại lãnh khốc vô cùng.
Trình Tô Nhiên cắn môi dưới, có chút do dự, trực giác cho cô biết từ trong miệng trợ lí Điền sẽ không hỏi được cái gì, nhưng điện thoại cũng đã gọi rồi, vẫn muốn thử một lần.
"Có.
Trợ lí Điền, chị có cảm thấy được cảm xúc chị ấy có gì lạ không? Chị ấy có hay không không vui? Em có phải hay không làm chị ấy sinh khí?"
"Đây là chuyện riêng tư của bà chủ.
Trình tiểu thư, tôi nhắc nhở cô một chút, cô không nên tìm hiểu những chuyện này." Trợ lí Điền ngữ khí lạnh đi.
"Tôi nơi này rất bận, không có chuyện gì tôi cúp máy trước."
Điện thoại bị cắt đứt.
Trình Tô Nhiên cầm điện thoại phát ngốc một lát, rồi sau đó bừng tỉnh đại ngộ.
Giữa các cô chỉ có quan hệ bao dưỡng, cô là chim hoàng yến không có tư cách tìm hiểu cảm xúc cùng hành tung của kim chủ.
Cô để ý cũng không phải cô ấy mà là cô ấy có khả năng sinh khí hay không, liền sẽ ngưng lại hiệp ước, sẽ không có tiền nữa---- cô chân chính để ý chính là tiền.
Cho dù hiện tại kết thúc, trong tay cô có mười vạn tệ cũng đủ, đủ để cô chống đỡ học xong đại học.
Cô cũng không phải là người lòng tham không đáy.
Trình Tô Nhiên thông suốt.
Trong lòng như có đá to đè nặng, khiến cô căng chặt như lò xo, cuối cùng cũng lơi lỏng buông xuống.
Mấy ngày nay, Trình Tô Nhiên luôn ở khách sạn, ăn uống có người đưa tới, vệ sinh có người quét tước, quần áo có người giúp giặt, hết thảy đều được xử lý gọn gàng ngăn nắp, cô cũng có thể tĩnh tâm lại, chuyên tâm học hành.
Sau khi khai giảng cô muốn báo danh tham gia kì thi DALF-C1, trừ bỏ ôn tập bên ngoài, cô còn nỗ lực xem tài liệu học tập Giang Ngu gửi qua, chủ động tìm hiểu tiếp thu "Tri thức", thậm chí còn ghi chú lại.
Một cánh cửa lớn thế giới mới từ từ mở ra trước mắt cô.....!
Chớp mắt lại đến chủ nhật.
Trình Tô Nhiên cơ hồ sắp quên mất kim chủ, thời gian đều được bố trí ổn thỏa.
Sau khi ngủ trưa dậy, cô nghe xong một số tài liệu tiếng Pháp trong chốc lát, liền theo lẽ thường click mở video chị đã gửi qua.
Bộ này cùng mười mấy bộ trước đều không giống nhau, có cốt truyện, có đối thoại.
Hai vị nữ chính là người Hàn Quốc, dung mạo dịu dàng, thanh âm nhẹ nhàng, các cô dựa vào lan can ban công nói chuyện phiếm, liếc mắt đưa tình, sau đó cùng nhau nấu cơm, ăn cơm, ra ngoài du lịch, nhất tần nhất tiếu tràn ngập ôn nhu.
Cuối cùng tự nhiên mà vậy, cùng nhau ôn nhu lại cùng nhau kiên nhẫn, một ánh mắt, một hơi thở, đều chứa chan tình cảm tràn đầy.
Trình Tô Nhiên không chớp mắt mà chăm chú nhìn màn hình, dần dần xâm nhập vào đầu.
Tim đập theo từng tiến độ câu chuyện ngày càng nhanh.
Hồi lâu, bộ phim kết thúc, cô vẫn đắm chìm trong thế giới tràn ngập ôn nhu, còn có chút chưa đã thèm.
Đáy lòng như có gì đó chui từ dưới đáy lên, mông lung bên trong, cô chỉ cảm thấy có một trận cảm xúc vi diệu, giống con kiến bò trong lòng bàn tay.
Thình lình nghĩ tới kim chủ chị ấy, nghĩ tới hai cái hôn thật nhẹ kia....!
Đêm nay "NOTTE" so với bình thường náo nhiệt hơn một chút, tốp năm tốp ba khách nhân vây một bàn, ánh đèn tối tăm, cả trai lẫn gái sung sướng mà điên cuồng, nơi nơi tràn ngập trong hơi thở son phấn.
Trình Tô Nhiên ngồi trên bàn đu dây trên sân khấu ca hát, như cũ mặc một chiếc váy trắng, nhưng chiều dài chỉ tới đầu gối, chói lọi một đôi chân mảnh khảnh, được ánh đèn chiếu lên có chút trắng bệch, có loại cảm giác ốm yếu.
Không ngừng có khách nhân tặng hoa cho cô, vì cô hoan hô, có nam nhân trung niên trên người đầy mùi rượu hướng cô kêu: "Em gái gả cho tôi!"
Tầm mắt cô lơ đãng nhìn trên lầu.
Mặt kính hành lang phản chiếu hình ảnh giống ở đây như đúc.
Lầu một không thể nhìn thấy tình hình cụ thể ở lầu hai, lầu hai lại là nơi có thể thấy toàn bộ khung cảnh lầu một.
Đây là do tháng trước cô được gọi lên ghế lô trên đó mà biết được sự tình, loại mặt kính này thiết kế cũng không phải dùng để trang trí.
Có thể hay không kim chủ chị ấy giờ phút này đang ở một góc nào đó trên lầu hai nhìn cô?
Giống như đêm hôm đó.
Cô bỗng dưng khẩn trương lên, tim đập ngày càng nhanh.
"Em đành phải, tin tưởng hoàn toàn vào anh, anh....."
Trong nháy mắt kia, Trình Tô Nhiên suýt chút nữa quên mất ca từ, may mà đã hát qua nhiều lần, đại não hình thành phản xạ có điều kiện với phần ký ức, vội vàng tiếp tục: "Anh khẳng định yêu em...."
Khuôn mặt giấu sau mặt nạ dâng lên nhiệt ý.
Hát xong ca khúc cuối cùng, Trình Tô Nhiên giống như thường ngày vẫn làm là đứng dậy từ bàn đu dây, nhẹ nhàng cuối mình khẽ chào, đi xuống sân khấu, được bảo an hộ tống đến phòng nghỉ.
Mặt khác ca sĩ chuẩn bị lên thay thế, cùng cô chào hỏi rồi đi ra ngoài.
Cô tháo mặt nạ bảo hộ ngồi xuống, một bên uống nước một bên nhìn xem điện thoại, ấn vào Wechat, trả lời tin nhắn của bạn học, lại trả lời từng cái từng cái khác, thẳng đến không còn tin nhắn nào cần trả lời nữa.
Kim chủ chị ấy vẫn như cũ không trả lời cô.
Trên màn hình một cái lại một cái tin nhắn màu xanh, có đánh chữ, có giọng nói, lẻ loi nằm trong khung chat, không ai trả lời, nhìn nhìn, không biết như thế nào cái mũi có chút đau xót, cảm giác vô lực cùng ủy khuất nảy lên.....!
Cô nhất thời cảm thấy đau thương cực kỳ.
"Tiểu Trình------" đột nhiên có người đẩy cửa bước vào.
Ngón tay Trình Tô Nhiên ngay lập tức nhấn khóa màn hình, giả vờ bình tĩnh ngẩng đầu, đối với người vừa tiến vào cười cười, "Giám đốc Dương."
"Hôm nay không vội trở về sao?" Giám đốc Dương cười cười đẩy đẩy gọng kính trên sóng mũi, dáng người anh ta cao gầy, mắt kính khiến anh ta thêm chút khí chất nho nhã của thư sinh, "Có vị khách muốn gọi cô lên khách ghế lô ca hát, nửa tiếng, sáu vạn."
Anh ta làm một cái động tác.
Trình Tô Nhiên bật thốt lên nói: "Lầu hai sao?"
"Sao có thể," Giám đốc Dương xua xua tay, "Là lầu một vân sơn phòng của khách."
Đi ghế lô ca hát có thể kiếm được càng nhiều, lầu một có khách hàng hào phóng, mấy vạn mấy vạn mà cho, theo quy cũ ca sĩ lấy được 10%.
Mà lầu hai gọi người không cần trả thêm phí, chỉ xem tâm tình mà thưởng cho ca sĩ, mấy ngàn đến mấy vạn đều có, trong quán không quy định, còn sẽ cho thêm mấy trăm tệ coi như tiền thưởng.
"....."
Cô vậy mà quên.
Lầu hai là khách VIP sao lại dễ dàng gọi người.
Cho nên cô cố tình lại là người may mắn được gọi lên.
Nghĩ đến nhìn hết một vòng lại không thấy kim chủ chị ấy, Trình Tô Nhiên có chút mất mát, mới ép xuống uể oải lại lần nữa trào dâng.
"Thế nào? Đối phương là khách quen, thường xuyên tới, rất hào phóng, đến lúc đó không chừng còn cho thêm tiền boa." Giám đốc Dương ôn thanh khuyên cô, mắt kính thật dày chiếu ra ánh sáng.
Sáu vạn, anh ta trích phần trăm cũng không ít.
Chỉ là "NOTTE" có quy định, cần phải tôn trọng ý kiến cá nhân của ca sĩ, không thể cưỡng ép, cho nên số tiền này có kiếm được hay không còn phải xem ý tứ của tiểu cô nương.
Trình Tô Nhiên nhấp môi, muốn nói lại thôi.
Cô nhớ tới lần đó nửa tháng trước, là lần duy nhất bản thân ngồi ghế lô ca hát dưới lầu nhìn thấy cảnh tượng đó.
Cả nam lẫn nữ mười mấy người, mấy vị khách một bên uống rượu một bên chơi trò chơi, có nam nhân mượn cớ có men say trong người bắt đầu làm loạn, tay chân không thành thật.
Cuối cùng cô chỉ có thể nhìn chằm chằm trần nhà, làm bộ như không nghe không thấy gì, hát xong lập tức chạy lấy người.
Từ sau hôm đó cô không bao giờ đi ghế lô ca hát nữa.
Huống hồ hiện tại cô cũng không thiếu tiền.
Trong lòng có tự tin, Trình Tô Nhiên thả lỏng cả người, hướng anh ta lắc đầu nói: "Không đi."
"Là có địa phương nào khó xử sao? Hay còn có yêu cầu khác? Cô cứ việc nói, nếu có yêu cầu liên quan đến khách hàng cũng...." Anh ta vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục khuyên nhủ.
"Không có," cô nhẹ giọng đánh gãy, "Là bởi vì mấy ngày nay tương đối mệt."
"......"
Giám đốc Dương cười gượng hai tiếng, đẩy đẩy mắt kính, "Được, cứ vậy đi."
Chờ đến khi người rời đi, Trình Tô Nhiên yên lặng siết chặt chai nước khoáng, đứng lên, đem điện thoại cùng mặt nạ nhét vào trong ba lô, nhẹ nhàng thở hắt ra.
Cô không nghĩ bản thân sẽ kiếm loại tiền này, cũng tương đương với việc gián tiếp không cho người khác kiếm, suy nghĩ một chút, cảm thấy có chút áy náy, những nghĩ kĩ lại, quy định là như thế, cự tuyệt là quyền lợi của cô, trong lòng lại có cảm giác thoải mái chút.
Thu thập mọi thứ thật tốt, Trình Tô Nhiên từ cửa bên hông đi ra ngoài, chưa đi được vài bước, nhớ tới phải đến nhà vệ sinh, lại quay ngược trở về.
Nhà vệ sinh nằm ở một đầu khác của đại sảnh, cô vội vã lướt qua sân khấu, váy trắng ở trong sắc đèn tối lại vô cùng bắt mắt.
Hoa thắm liễu xanh rượu, âm nhạc ồn ào đinh tai nhức óc, ánh mắt mọi người mê ly, tận tình vui sướng.
Trình Tô Nhiên từ trong phòng vệ sinh trở ra, đang rửa tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn khuôn mặt chính mình trong gương, vội vàng ra ngoài.
"Ây------"
Một nam nhân trẻ tuổi tóc cắt ngắn mặc áo sơ mi bông đang tựa vào ven tường, phát ra một tiếng kinh hô, mở to hai mắt, "Quả nhiên là tiên nữ muội muội!"
Trình Tô Nhiên dừng lại, hoảng sợ.
Nam nhân đó đánh giá cô từ trên xuống dưới, phủi phủi một ít tàn thuốc lá, đưa đến bên miệng hút một ngụm, cười hì hì nói: "Em gái xinh đẹp như vậy lại mang mặt nạ thật đáng tiếc, nếu bị anh đây thấy thì chính là duyên rồi, cùng nhau uống một ly thế nào? Anh mời em a."
Một cổ dày đặc mùi vị hỗn loạn của rượu phất lại đây, Trình Tô Nhiên nhíu mày lùi lại phía sau nửa bước, quay đầu nhanh lướt qua hắn.
"Ấy, đừng đi chứ------" nói rồi ngăn lại trước mặt cô.
Trình Tô Nhiên nghiêng đầu né tránh, lạnh mặt liếc hắn một cái, "Tránh ra!"
"Không cần khách khí, rượu có đủ, bàn của bọn anh còn có thật nhiều những chị gái xinh đẹp, đều là bằng hữu của anh đây, tới tới tới....." hắn ta đưa tay bắt lấy cô.
Trình Tô Nhiên kinh hãi thét chói tai, giãy giụa cánh tay, hắn ta liền dùng lực đem cô ôm vào lòng ngực, chỉ một khắc đem tay chế trụ bả vai cô, liền lôi kéo, cô thất thố mà giãy giụa lên, "Buông tôi ra! Bệnh tâm thần!"
Mùi rượu tản ra khiến dạ dày sôi trào buồn nôn.
cô dùng hết sức lực, vừa đá vừa thét, nhưng căn bản không có cách nào thoát khỏi tên nam nhân say rượu này, từng bước một bị kéo đi.
"Bảo an! Bảo an! Cứu mạng a-----"
"Ê ê đừng kêu đừng kêu...." Hắn ta giơ tay muốn che miệng cô.
Chỗ ngoặc phía trước có hai ba bảo an đang tuần tra, vừa nghe động tĩnh liền dừng lại, tiến đến bên này lớn tiếng gọi, người đó cao to xách theo cảnh côn chỉ qua, quát: "Làm gì vậy!"
Hắn thấy bảo an vọt lại đây, buông lỏng tay, quay đầu liền chạy, Trình Tô Nhiên trong phút chốc mất đi trọng tâm, lảo đảo một cái té ngã trên đất, trán "đông" một tiếng nặng nề mà va vào đồ vật trang trí trên vách tường.
Một trận kịch liệt đau đớn cùng choáng váng ngắn ngủi đánh úp đến.
"Tê-----"
Khuỷu tay phải bị đập đã tê rần, nhất thời không có tri giác.
"Cô gái, không có việc gì chứ?" Bên người truyền tới hỗn độn tiếng bước chân, một bảo an ngồi xổm xuống đỡ cô dậy.
Trình Tô Nhiên che lại cái trán bò dậy, đứng vững, nhắm mắt lại một lát, nhẹ nhàng lắc đầu, "Không có việc gì...." Cô nhẹ nhàng dùng tay sờ trên đầu chính mình nhưng không trong dự đoán chảy ra chất lỏng nóng hổi, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nghỉ một lát, cánh tay phải đã dần dần khôi phục tri giác, cô hít sâu một hơi, chậm rãi mở mắt ra.
"Người kia chạy rồi." Bảo an quay đầu nhìn nhìn, mặt khác hai đồng nghiệp đuổi theo cũng đã trở lại, ánh sáng tối tăm, sớm đã không thấy thân ảnh tên nam nhân tóc ngắn.
Trình Tô Nhiên hoảng hồn chưa định, vỗ ngực, tựa ở kia trấn an trái tim đang đập kịch liệt, khẽ nhếch môi nhỏ thở dốc, ".....Cảm ơn."
Ánh sáng mờ nhạt từ đèn chiếu lên hai má cô đỏ bừng,
Cô nhịn không cho nước mắt rơi xuống, cuống quít khom lưng nhặt lên ba lô rơi trên mặt đất, tựa như máy móc xoay người, bước chân từ đi mau đến chạy chậm....!
Đêm nay bóng đêm phá lệ dày.
Ánh trăng chiếu lạnh như nước, nhàn nhạt ngọn đèn thành thị huy hoàng.
Giang Ngu đứng một mình phía trước cửa sổ, hơi lạnh tỏa ra khắp người.
Buổi sáng máy bay hạ cánh xuống Giang Thành, cô ấy trực tiếp trở về nhà nghỉ ngơi, buổi chiều xử lý công việc.
Nếu không phải Điền Lâm nói với cô ấy xe đã hoàn tất các thủ tục sở hữu, tài xế cũng đã tìm được, cô ấy cơ hồ cũng quên mất, trong căn phòng trống trả hoa lệ còn có một con chim hoàng yến nhỏ đang đợi cô ấy.
Nhưng mà giờ phút này chỉ có một mình cô ấy.
Gió nhẹ thổi tới mang theo một tia oi bức, Giang Ngu nâng mắt lên, chậm rì rì mà nhấp một ngụm rượu trắng ngọt, vị ngọt mang theo tia khác biệt, có chút cay nồng của cồn lan tràn nơi đầu lưỡi.
Cô ấy cầm lấy điện thoại, lại lần nữa click mở tin nhắn ghi âm, đối thoại của bạn nhỏ cùng Điền Lâm truyền vào trong tai.
Bắt đầu từ lúc chạng vạng, lần lượt nghe một lượt, nghe thấy ngữ khí cẩn thận của cô gái nhỏ, nghe thấy đại trợ lí của cô ấy lãnh ngạnh mà từ chối, nghe thấy cô gái nhỏ bị nghẹn đến nói không nên lời, giống như nghiện vậy, một tia cảm giác hưng phấn kích thích dây thần kinh, thoải mái đến cực điểm.
Chú chim nhỏ bé trong tay cô ấy phành phạch vỗ cánh, vô luận giãy giụa như thế nào cũng không thoát khỏi lồng giam, dục vọng khống chế của cô ấy cực đại được thỏa mãn.
Đây là trò chơi cô ấy yêu thích nhất.
Giam cầm, thống khoái,