"Dùng Wechat gửi định vị có được không?" Ngữ khí Giang Ngu bình đạm, "Như vậy tương đối tiện hơn, em có thể trực tiếp điều hướng."
Trình Tô Nhiên lại nghe ra một chút ý vị cầu xin, ngón tay lại lần nữa siết chặt, lòng bàn tay bị vật kim loại cộm đến sinh đau.
Cô nói với bản thân đừng nghĩ nhiều, "Trên xe tôi có điều hướng, gửi địa chỉ sang là được rồi."
Lời này vừa nói ra, bên kia ngắn ngủi an tĩnh.
"Được."
Giang Ngu mới nói xong, Trình Tô Nhiên đã lập tức cúp điện thoại.
Cô tựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại, từ từ mà hít sâu.
Muốn đích thân đưa đến nhà, như vậy không có cách nào cự tuyệt, nhưng muốn thêm Wechat của cô, thì có thể cự tuyệt.
5 năm, đối mặt với Giang Ngu cô vẫn dễ dàng mềm lòng như vậy, vì không muốn bản thân mềm lòng rơi vào một lần nữa, cũng chỉ có thể tận lực tránh gặp mặt Giang Ngu.
Nhưng hiện tại Giang Ngu là công ty đối tác lớn vừa hợp tác, có nghĩa là đa số tình huống, cô cũng sẽ phải vài lần đến gặp mặt đối phương.
Trình Tô nhiên cảm thấy đang tự mình đào cho mình một cái hố.
Bất quá, nếu như có lợi đối với sự phát triển của công ty, nhảy hố thì cứ nhảy hố đi, Giang Ngu cũng không phải là mãnh hổ hay hồng thủy gì.
Cô nghĩ.
Điện thoại lại run lên.
Trình Tô Nhiên mở mắt ra, điểm tiến vào thông báo, bên trong thình lình nhiều hơn một cái tin nhắn.
Địa chỉ không dài, chỉ có tên tiểu khu cùng số nhà, là khu biệt thự Lâm Thượng cao cấp gần sông Tân Giang nổi danh ở Giang Thành, giá trung bình khoảng hai mươi vạn, một phòng diện tích nhỏ nhất cũng đến bốn trăm mét vuông.
Nguyên lai nhà của Giang Ngu là ở chỗ này a.....!
Cô bỗng nhiên nhớ tới buổi tối ngày hôm đó, trộm nhìn tin nhắn Wechat của Giang Ngu, khi đó Bạch Lộ ở tại nhà Giang Ngu, ăn bữa khuya dì giúp việc làm, mà cô, ngay cả cửa nhà của Giang Ngu cũng không biết.
Hôm nay thế nhưng lại biết được nhờ phương thức này.
Là cỡ nào châm chọc.
Sau địa chỉ còn có một câu: Đại khái buổi chiều 5 giờ tôi mới về đến nhà, em canh thời gian không sai biệt lắm hẳn đến đây, làm ơn, cảm ơn rất nhiều.
Trình tô Nhiên không có trả lời, nâng tay lên, mở lòng bàn tay ra.
Mặt đồng hồ nhô lên, ở trong lòng bàn tay cô hằn một đạo vết đỏ nhợt nhạt.
Lần đầu tiên nhìn thấy chiếc đồng hồ này là 6 năm trước, kỳ nghỉ lễ quốc khánh các cô cùng nhau ra ngoài du lịch, buổi tối sau khi ngâm suối nước nóng trở về khách sạn, đồng hồ của Giang Ngu không biết khi nào lại nằm ở trong ba lô của cô, cô muốn đưa nó lại cho Giang Ngu, vì thế không cẩn thận ở chỗ khúc cua hành lang nghe được Giang Ngu cùng Lục Tri Kiều nói chuyện.
Cũng chính lúc ấy cô biết bạn gái cũ của Giang Ngu là Kỳ Ngôn.
Cô còn từng ghen tuông đến muốn mệnh.
Thật khờ.
Cô cũng đã từng ảo tưởng, số điện thoại "hoa trong gương, trăng trong nước" nằm trong danh bạ cũ ấy, đến tột cùng thì khi nào mới có thể quang minh chính đại mà gọi qua.
Hiện tại là lần đầu tiên, lại phải lấy thân phận đối tác thương nghiệp.
Hiện tại giữa các cô là bình đẳng.
Chạng vạng.
Mặt trời lặn xuống Tây Sơn, mây đỏ như màu lửa.
Còn chưa đến 5 giờ Giang Ngu đã về đến nhà, nhanh chóng tắm rửa, thay một chiếc váy dài tươi mát thanh nhã, dùng ít nước hoa, lại mang lên một bộ vòng cổ cùng hoa tai.
Từ đầu đến chân rực rỡ hẳn lên.
Ngày đó Nhiên Nhiên khen váy của cô ấy đẹp, sau khi trở về, cô ấy đem toàn bộ váy mà mình có được mang ra, nhân lúc mùa hè còn chưa qua đi, mỗi lần gặp Nhiên Nhiên sẽ đổi một cái, cho đến khi nào đến mùa thu thì thôi.
Thu thập bản thân thật tốt, Giang Ngu lại đi dặn dò dì giúp việc, đang bắt đầu xử lí nguyên liệu chuẩn bị bữa tối.
"Phối liệu đừng dùng hành tây và rau thơm, đừng quá cay.....!Lúc xào rau muống dùng tỏi để đề hương, nhưng phải cắt thành khối lớn....."
Dì giúp việc liên tục gật đầu, để cho cô ấy yên tâm.
Giang Ngu lại đi sửa sang trên dưới nhà cửa một lần, ở trên bàn trà bày đủ loại ăn vặt đồ uống, từ trong ngăn tủ lấy ra một đôi dép lê hình thỏ thuần trắng, đặt ở trước cửa.
Đúng 5 giờ mười lăm, cô ấy nhận được điện thoại của bảo an, xác nhận thông tin là nhân viên đến chơi.
Sau đó cô ấy canh giữ ở trước cửa.
Một khắc kia khi chuông cửa vang lên, Giang Ngu nhanh chóng mở cửa ra, thân ảnh nữ nhân yểu điệu tiêm lệ xuất hiện ở trong tầm mắt, tim cô ấy đập càng lúc càng nhanh, hô hấp cũng ngừng lại.
Nhân viên bảo an đi theo bên cạnh hướng cô ấy gật gật đầu xong liền xoay người rời đi.
Ánh mắt hai người giao hội lấy nhau.
Biểu tình Trình Tô Nhiên nhàn nhạt, cánh tay rũ tại bên người lại siết chặt đồng hồ, không đợi Giang Ngu lên tiếng, cô đã nâng cánh tay lên, "Giang tổng, đồng hồ của chị."
"Cảm ơn....." Giang Ngu tiếp nhận, lại thấy cô xoay người muốn đi, "Vào trong ngồi một lát đi."
Trình Tô Nhiên dừng lại bước chân.
"Chúng ta hiện tại là bạn bè." Giang Ngu nghiêm túc mà nhìn cô, đôi mắt hơi sáng.
Lông mi Trình Tô Nhiên run lên, tầm mắt lướt qua nhìn vào trong nhà của Giang Ngu, một chút tâm tư tò mò ngo ngoe rục rịch.
Lúc trước thời điểm khi cô còn là chim hoàng yến, là cỡ nào khát vọng có thể được đến nhà Giang Ngu nhìn một cái, cảm thụ được hơi thở sinh hoạt thuộc về người này, vì thế cô tìm mọi cách cầu xin, vượt giới hạn, bị một thau nước lạnh hung hăng tạt đầy đầu.
Hiện tại trở thành đối tác của Giang Ngu, nhưng thật ra lại được đối phương chủ động mời vào.
Người bình thường cùng chim hoàng yến quả nhiên không giống nhau.
Cô trưởng thành, hiểu được, cũng đã thấy được.
"Được."
Gương mặt Giang Ngu lộ ra vui vẻ, lôi kéo cô tiến vào, chỉ chỉ dép lê hình con thỏ trên mặt đất nói: "Mang đôi này đi, tôi cố ý chuẩn bị cho em đó."
Trình Tô Nhiên hơi hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, thay dép lê.
Vô cùng vừa chân.
Trong lúc lơ đãng, cô nhìn thấy trên chân Giang Ngu cũng là đôi dép lê giống như vậy màu đen, có chút sửng sốt, trong lòng dâng lên cảm xúc quái dị.
Đây là có ý gì?
Dép cặp sao?
"Nhiên Nhiên, tôi dẫn em đi tham quan trước." Giang Ngu chủ động dắt tay cô.
Trình Tô Nhiên lại tránh đi, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Tươi cười trên mặt Giang Ngu ảm đạm vài phần, giống như không có việc gì mà thu hồi tay, dẫn cô vòng qua huyền quan đi về hướng phòng khách.
Cửa sổ sát đất của phòng khách chiếm chỉnh cả một mặt tường, bên ngoài là ban công dài mười mét, có sô pha, bệ ngắm cảnh, xích đu giỏ treo, bày một cái bàn ăn hình vuông, lại ở phía sau là phòng bếp, một cái bếp Trung, một cái bếp Tây, dì giúp việc đang ở đó xử lí nguyên liệu nấu ăn.
Còn lại là năm gian phòng ngủ, trong đó có bốn gian phổ phổ thông thông là phòng cho khách, có sáu nhà vệ sinh khác, bốn ban công nhỏ.
Vô luận đứng ở góc nào trong phòng đều có thể quan sát được toàn bộ những nơi trung tâm của Giang Thành.
Trình Tô Nhiên rất thích phong cách bày trí của nơi này.
Đây là biệt thự cao cấp, nhưng lại không có hương vị xây nên từ tiền tài, mỗi một kiện gia cụ thoạt nhìn đều rất bình thường, cẩn thận quan sát là có thể phát giác được cá tính độc đáo của chủ nhân nơi này, thí dụ như giờ phút này, cô phát hiện, Giang Ngu thích dùng đường cong, thích đại diện tích được ánh sách chiếu xạ, thích thủy tinh trong suốt.
Tùy tiện đứng ở chỗ nào đều có thể chụp được ảnh đẹp.
Khó trách Bạch Lộ lại khen ngợi nơi này như vậy....!
Trình Tô Nhiên không khỏi nghĩ tới nhiều năm về trước, trộm thấy tin nhắn Wechat của Giang Ngu.
Đây là địa phương mà cô từng khát vọng muốn thâm nhập vào sao?
Một viên đá nhỏ rơi vào giữa tâm hồ, dạng khai nhợt nhạt gợn sóng, từng tầng từng tầng di động bên trong lồng ngực, thật lâu cũng không thể bình tĩnh.
"Người nhà của chị ở nơi này sao?" Trình Tô Nhiên nói sang chuyện khác.
Tuy rằng căn phòng này rất đẹp, nhưng lại cảm thấy trống rỗng, thiếu chút hơi thở rộn rã.
Thần sắc Giang Ngu hơi cương, lại cười cười, "Tôi không có người nhà."
"Cha mẹ đâu?" Trình Tô Nhiên theo bản năng hỏi, nhưng rất nhanh liền hối hận, cô rõ ràng hiểu được câu nói kia là có ý gì, không nên lại tiếp tục hỏi.
Nhưng mà cô lại cố tình rất muốn biết.
Muốn biết những chuyện có liên quan đến Giang Ngu.
Giang Ngu rũ mắt không nói.
"Thực xin lỗi, là tôi nhiều lời." Trình Tô Nhiên thấp giọng nói.
Có như vậy trong nháy mắt, cô tựa hồ có thể cảm nhận được toàn bộ cảm xúc của Giang Ngu, cảm xúc kia tựa như dung nham phun trào, giống như cô khi từng nhắc về gia đình của mình vậy.
Cô muốn đi qua nắm lấy tay Giang Ngu, ôm lấy cô ấy, nói cho cô ấy biết đây không phải là đồng cảm.
Nhưng cô nhịn xuống.
Trình Tô Nhiên, tỉnh táo lại.
"Giang tiên sinh ở lúc tôi còn rất nhỏ đã xuất quỹ, sau khi Diệp nữ sĩ cùng ông ấy ly hôn thì tái giá, có gia đình mới, lúc đầu tôi sống tại nhà bà ngoại ở nông thôn, sau đó Diệp nữ sĩ muốn tôi chiếu cố em trai cùng mẹ khác cha, đem tôi đưa về, lại sau đó nữa......"
Ngữ tốc Giang Ngu cực nhanh, một hơi nói xong cũng không kịp thở, không thể không dừng lại, hít sâu.
"Lại sau đó nữa thì tôi chạy." Cô ấy ngước mắt cười, nói đến vân đạm phong khinh.
Trình Tô Nhiên ngơ ngẩn mà chăm chú nhìn cô ấy, đáy lòng dâng lên sóng to gió lớn.
Chạy.
Cô đối với cái từ này rất mẫn cảm, vừa nói đến chạy, lập tức liền liên tưởng đến chạy trốn, theo đó cũng nghĩ đến bản thân, từ sơn thôn nhỏ chạy