Edit & Beta: SwaniSwania.
Chương 69: Dĩ hạ phạm thượng (6).
Bí cảnh truyền thừa ở phía Đông là một đảo Long cung, bốn phía đều là biển, sương mù vây lấy xung quanh đảo, trong sương mù có yêu quái. Năm nơi truyền thừa có trận pháp hỗ trợ truyền tốn lẫn nhau, khởi động trận pháp thì có thể truyền tống qua lại giữa năm nơi, mà trừ phi tu sĩ ngoại lai có duyên nếu không sẽ khó vào được.
Vì mệnh lệnh của Tạ Tích, trận linh Hoa trong gương, trăng trong nước mở ra trận pháp đem hắn và Bùi Hồi truyền tống đến hải đảo Long cung. Bùi Hồi không biết, cứ tưởng là không cẩn thận phát động trận pháp mới nên bị truyền tống đến nơi khác.
Trước mắt là tòa hải đảo khổng lồ, nước biển trong suốt, bầu trời xanh thẳm, mà đây chỉ là phong cảnh nhìn gần. Nơi chân trời ngoài khơi hoàn toàn bị sương mù bao phủ, chẳng biết vì sao, Bùi Hồi cảm giác được nguy hiểm, phảng phất trong đám sương mù kia sẽ cắn nuốt hết tất cả những vật còn sống.
Một con chim bay vào trong sương mù, mất đi hình bóng, một hồi lâu sau cũng không thấy nó bay trở về. Có vào mà không có ra, rõ ràng là hải đảo đang bị phong toả.
Bùi Hồi nhíu mày, quay đầu lại hỏi Tạ Tích: "Thái sư thúc tổ, chúng ta còn có thể tìm trận linh mở trận pháp song tu ra không?"
Tạ Tích quay đầu lại: "Suy nghĩ lâu như vậy, ngươi chỉ để ý chuyện này?"
Bùi Hồi hơi mở to hai mắt: "Chẳng lẽ chuyện này không quan trọng à? Bí cảnh truyền thừa vốn là cần có cơ duyên mới vào được, hiện tại chúng ta không biết bị truyền tống đến nơi nào, càng không biết còn có thể trở về chỗ bí cảnh truyền thừa kia hay không. Nếu không thể quay về, tương đương với không tìm được trận linh, cũng có nghĩa là trận pháp song tu sẽ vẫn luôn tồn tại."
Đoạn thời gian gần đây, cùng Tạ Tích phát sinh quan hệ mấy lần, cậu cũng không bị trầm mê trong đó. Tuy nói tu vi tăng nhanh, nhưng nhờ chuyện ɖâʍ loạn như vậy mới tăng tu vi nhanh thì thực sự không ra gì!
Bùi Hồi nói thầm: "Cái trận pháp song tu kia sức ảnh hưởng thực sự quá nhiều, trước kia nửa tháng phát tác một lần, bây giờ thì biến thành bảy ngày một lần, ba ngày một lần, gần đây thực sự rất quá phận, cứ là buổi đêm sẽ phát tác. Nếu còn không ngăn lại, có phải là về sau ngay cả ban ngày cũng phải làm chuyện hồ đồ không?"
Lỗ tai hắn nghe được những lời nói thầm của Bùi Hồi, Tạ Tích quay đầu lại liếc mắt nhìn Bùi Hồi, trong mắt đều là ý cười.
Ngươi nói vì sao trận pháp song tu kia thời gian phát tác vào ban ngày giảm bớt? Còn vào đêm thì liền phát tác? Không phải do Tạ Tích cao hứng ra lệnh cho trận linh xúc tác trận pháp. Trận pháp song tu này cũng không phải là xuân dược, đâu ra chuyện phát tác đúng giờ? Vốn là một bộ công pháp đỉnh cấp, tại lúc song tu xúc tiến tu vi, tăng thêm điểm lạc thú mà thôi.
Nếu không phải là do bản thân muốn, trận pháp đương nhiên sẽ không khởi động.
Đáng thương là Bùi Hồi không biết gì nhiều về trận pháp, cứ 'bạch bạch' chiếm hết tiện nghi của lão Long một vạn năm còn không tự biết.
Tạ Tích: "Nói thầm cái gì? Nhanh chóng lại đây."
Bùi Hồi vội vã chạy đến bên cạnh Tạ Tích, hỏi hắn: "Nơi đây lại là nơi nào?"
Tạ Tích: "Hải đảo Long cung."
Bùi Hồi kinh ngạc: "Không phải Long cung ở dưới đáy biển à?"
Tạ Tích: "Nếu chúng ta muốn vào phải tìm được cửa, mà cửa hẳn là nằm ở trêи đảo đó."
"Không thể trực tiếp xuống biển sao?" Bùi Hồi đưa ra nghi vấn, dù sao chân thân của Tạ Tích là rồng, nếu là muốn đến Long cung, trực tiếp biến về chân thân bay xuống biển không tốt hơn sao.
Tạ Tích cười như không cười: "Đáy biển có vô số vòng xoáy, trong xoáy nước có cương phong (gió mạnh?) có thể đem đầu một con hải thú chẻ thành từng mảnh. Long tộc vảy giáp cứng rắn, quả thật có thể xuyên qua cương phong, nhưng ngươi thì không chịu được."
Bùi Hồi: "Ta không đi không được sao?"
Tạ Tích: "Trận pháp truyền tống hẳn là ở Long cung, không đi Long cung, ngươi cả đời sẽ ở đây. Huống chi..." hắn đè thấp tiếng nói: "Ta không có ở đây, trận pháp song tu phát tác, ngươi tìm ai hỗ trợ?"
Bùi Hồi sụp bả vai xuống: "Quả nhiên nên sớm tìm ra trận linh giải trừ trận pháp". Sau một khắc, cậu nắm lấy ống tay áo Tạ Tích hỏi: "Thái sư thúc tổ, ngươi học chính là trận pháp Quẻ Môn, cũng không thể làm được gì trận pháp này sao?"
Tạ Tích nhẹ nhàng nói: "Đó là trận pháp của đại tiên vạn năm trước lưu xuống."
Bùi Hồi nhảy lên bậc thang, nghe vậy thấy nghi vấn: "Thái sư thúc tổ chẳng phải là đại tiên vạn năm trước à?"
"Trận pháp vạn năm trước, ta chưa có nghiên cứu qua, không rõ lắm. Vẫn là cần thời gian —— đến." Tạ Tích dừng lại, đứng yên bên cạnh bụi cây lớn.
Bùi Hồi thuận theo ánh mắt của hắn nhìn sang, đã thấy dưới đáy có một thành trấn phồn hoa, ở giữa thành có một toà tháp cao đứng lặng lẽ. Bên trêи tháp cao, Phi Long xoay quanh, vĩ đại hùng tráng hiếm thấy.
"Bên trong bí cảnh lại còn có người dân?" Bùi Hồi ngạc nhiên không thôi, lần đầu đụng tới tình huống như thế.
Bí cảnh vốn là động thiên phúc địa do đại tiên tạo ra, có thể nói là bên trong có rất nhiều chuyện riêng tư. Ngoại trừ lâu ngày lâu năm mà linh vật ngộ ra linh thức, tuyệt đối không thể có người phàm sinh sống.
Bùi Hồi: "Chẳng lẽ là ảo cảnh?"
Tạ Tích: "Đi xuống xem một chút."
Bùi Hồi đi theo bên cạnh Tạ Tích, chớp mắt đã đi đến cửa thành phồn hoa. Cửa thành có một trụ đá, phía trêи viết hai chữ Long thành. Không có binh lính trông coi, người tới lui tự nhiên. Mà bách tính đi ra khỏi cửa thành, hai người vừa đi vào liền dẫn tới vô số người vây xem.
Cảm giác rất kỳ quái, loại cảm giác này giống như con khỉ bị người vây xem, khiến bọn họ rất không dễ chịu. Đám người vây xem còn xì xào bàn tán, đột nhiên tất cả mọi người im lặng trong nháy mắt, sau đó tách ra, nhường ra con đường đi. Ở giữa đi ra một lão nhân tóc trắng xoá, lão nhân chống gậy run run rẩy rẩy tiêu sái đi đến trước mặt bọn họ, nhìn một chút, đột nhiên kϊƈɦ động quỳ trêи mặt đất: "Long thần đại nhân đến rồi, chúng ta cung nghênh Long thần đại nhân."
Lão nhân vừa quỳ xuống, những người còn lại cũng quỳ theo, phần phật quỳ xuống một đám lớn, kϊƈɦ động lại cuồng nhiệt, la lên: "Long thần đại nhân đến rồi!"
Lúc bọn họ quỳ xuống thì lộ ra kiến trúc ở phía sau, trêи tất cả đều điêu khắc hình rồng, đến ngay cả cây cột, đền thờ nhất định cũng điêu khắc rồng. Có thể thấy bọn họ đối với rồng cuồng nhiệt và sùng bái như thế nào, nhưng sao lại có thể nhận ra Tạ Tích là Long Thần?
Tạ Tích: "Đứng lên đi."
Lão nhân đứng lên, lùi qua một bên, cung kính nói rằng: "Lão hủ cung nghênh Long thần đại nhân vào Thần điện."
Tạ Tích: "Dẫn đường."
Lão nhân lập tức cao hứng dẫn đường, mà bách tính tự động nhường ra con đường, vừa cuồng nhiệt vừa bảo trì sự tôn kính, không dám áp sát quá gần giống như sợ mạo phạm bọn họ.
Bùi Hồi vẫn cẩn thận đề phòng, không dám dễ dàng tín nhiệm đám người trong thành trấn này. Tạ Tích thì trái lại, càng không chút do dự, chẳng lẽ không sợ đây là bẫy sao? Vì thế cậu lôi kéo ống tay áo Tạ Tích nhỏ giọng nói rằng: "Thái sư thúc tổ, bọn họ làm sao lại nhận ra chân thân của ngươi? Ngay cả ta cũng không biết, người phàm làm sao lại biết? Huống hồ trong bí cảnh của đại tiên có người phàm sinh sống thực sự rất quái lạ, trong đó tất nhiên có cạm bẫy."
Tạ Tích trở tay lại nắm chặt cái tay đang tác quái của Bùi Hồi, mười ngón quấn quýt không buông, thấp giọng trả lời: "Chúng ta có thể từ Thần Điện đi đến Long cung."
Bùi Hồi: "Lỡ là bẫy thì làm sao bây giờ?"
Ánh mắt Tạ Tích lạnh lẽo: "Cũng không gạt được ta đâu."
Bùi Hồi thấy hắn đã có dự tính, cũng không nói thêm nhiều. Hải đảo, cư dân cùng với sương mù ngoài khơi đều rất quái lạ, nếu có thể sớm rời đi một chút là chuyện tốt.
Bọn họ vừa tiến vào Thần Điện thì được nghênh tiếp nhiệt liệt, cơ hồ là tất cả mọi người đều tới nhìn dung nhan thực của Thần Long, Bùi Hồi thấy cái bộ dáng cuồng nhiệt này của họ còn đáng sợ hơn so với đám tà giáo trước đây cậu từng gặp qua. Dù cho đối tượng cuồng nhiệt là ai, chỉ cần thấy thái độ như vậy liền khiến Bùi Hồi cảm giác được không bình thường.
Lão nhân: "Long thần đại nhân sẽ ở đại điện, bên trong Thần Điện có mấy ngàn người hầu, đại nhân có thể tùy ý sai khiến bọn họ". Sau đó ông liền chỉ vào tòa tháp cao nói rằng: "Đó là tháp Thần Long, là mộ rồng. Nơi đặt di hài của Chân long, là Thánh địa mà chúng ta bảo vệ đời đời kiếp kiếp."
Bùi Hồi: "Các ngươi là cái gì?"
Lão nhân lúc này mới chú ý tới Bùi Hồi ở đây, phát hiện cậu đến Giao Long cũng không phải thì liền có chút thất vọng. Mà nhìn ra cậu là khách của Long thần, mới lộ ra biểu tình cung kính đáp lại: "Chúng ta đời đời bảo vệ Long tộc, từng ở bên bờ biển Đông. Thiên địa bất nhân, gió bão giông tố, động vật biển chiếm giữ, tộc dân khổ không thể tả, thiếu chút nữa diệt tộc. May mắn gặp được Long thần thương hại, ban thưởng cho chốn đào nguyên, dùng sương mù ngăn cách động vật biển cùng gió bão giông tố, để cho chúng ta có thể an cư lạc nghiệp sinh hoạt. Cho nên, Long thần đại nhân là thần linh của chúng ta, chúng ta đời đời kiếp kiếp cung phụng."
Bùi Hồi bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Thì ra là như vậy."
Không trách vừa thấy rồng thì cuồng nhiệt như vậy, khắp nơi sinh hoạt đều thấy được bóng hình rồng.
Lão nhân đè nén tâm tình kϊƈɦ động xuống, cơ hồ muốn nằm trêи đất, đối với Tạ Tích cung kính nói: "May mắn được gặp Long thần hạ phàm, để chúng ta được gặp mặt Long thần một lần. Long thần đại nhân cứ việc ở lại, nếu có dặn dò, cả tộc dốc lòng giúp đỡ."
Với Long thần mà nói, chuyện giúp đỡ kia dễ như ăn cháo, khó cho những người này còn có thể ghi nhớ ân tình. Mặt Bùi Hồi hơi có thay đổi, nhìn về phía Tạ Tích.
Tạ Tích mặt không hề có cảm xúc, nhìn xuống lão nhân: "Khó cho các ngươi còn nhớ." Nói xong xoay một cái, hỏi: "Toà tháp cao kia là mộ rồng?"
Lão nhân: "Vâng."
Tạ Tích: "Có thể đi về Long cung?"
Lão nhân càng kϊƈɦ động hơn: "Vâng. Năm đó Long thần thương hại chúng ta, lại lo lắng chúng ta bị yêu tà bắt nạt, liền thẳng thắn xây tháp cao, dùng để liên thông tới Long cung đồng thời che chở Long thành."
Thì ra đây là lý do vì sao thành trấn này tên Long thành, nhớ đến trụ đá bên ngoài bị gió táp mưa sa mài đi một chữ.
Tạ Tích nhìn chằm chằm tháp cao kia nhìn nửa ngày, thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt quét mắt nhìn lão nhân: "Biết rồi, các ngươi lui xuống trước đi, không cần cho người đến hầu hạ, không nên quấy rầy bản tôn."
Lão nhân: "Vâng."
Theo sau tiếng nói, ông ta cong người lui ra. Thật vô cùng cung kính, cho dù là gặp đại La thần tiên chân chính, sợ rằng cũng không cuồng nhiệt tôn kính giống như ông ta vậy.
Trong điện chỉ còn dư lại hai người Tạ Tích cùng Bùi Hồi, Tạ Tích tìm một chỗ ngồi xuống, hỏi Bùi Hồi: "Có nhìn ra vấn đề gì không?"
Bùi Hồi: "Bọn họ đúng là người phàm."
Tạ Tích: "Sau đó?"
Bùi Hồi biểu tình nghiêm nghị: "Mà tuổi tác mỗi người đều vượt quá trăm tuổi, đặc biệt là lão nhân vừa rồi, e rằng không chỉ hơn trăm tuổi. Người phàm, mất đi sự che chở của Chân long, sẽ không có cách nào tu tiên, sao có thể sống hơn trăm tuổi?"
Tạ Tích cười cười "Thì ra cũng thông minh đấy."
Bùi Hồi có chút bất mãn: "Ta mỗi lần xuất quan đều sẽ một mình rời khỏi tông môn ra ngoài rèn luyện, gặp qua không biết bao nhiêu yêu tà. Có đôi khi là bách tính cả tòa thành đều là yêu hợp lại lừa ta, ngươi nói ta đến nay vẫn bình yên vô sự là may mắn à?"
Hiện nay Tạ Tích có cái sở thích nho nhỏ, hắn thích chọc giận Bùi Hồi, nhìn bộ dáng cậu bị chọc giận, sau đó hắn sẽ chậm rãi dỗ dành.
Quá trình này quả thật rất thú vị.
Vì vậy, hắn nói rằng: "Đừng giận, là ta coi thường ngươi, ngươi so với ta nghĩ còn thông minh hơn."
Sắc mặt Bùi Hồi hơi bớt giận: "Ngươi đã sớm nhìn ra chỗ không bình thường đi, những người che chở Long thành này, đến cùng là người hay quỷ?"
Tạ Tích: "Không phải là che chở Long thành, nói đúng ra phải gọi đồ Long thành."
Bùi Hồi: "Không phải bọn họ ăn thịt uống máu rồng mới sống lâu được như thế chứ?"
Tạ Tích cười nói: "Vừa nãy ông lão kia nói nửa thật nửa giả, hiện tại Chân long đã bị hủy diệt, phỏng chừng bọn họ ăn cũng chỉ là thịt Giao Long."
"Vạn năm trước, bộ tộc Chân long không hiểu sao chết hết, đến sau khi ta phi thăng, thế gian cũng không còn con Chân long nào. Trước khi phi thăng, ngược lại là từng nghe nói ven bờ Đông Hải có một bộ tộc, từng nhận được ân huệ từ Chân long. Nhưng có một số con từ giao hóa thành rồng bị thương rơi xuống chỗ này. Bộ tộc kia giấu đi những con rồng bị thương, vì từng thấy Chân long có khả năng cưỡi mây làm mưa, lại thêm nghe đồn ăn thịt rồng có thể phi thăng thành tiên. Vì vậy, đám người bộ tộc đều ăn thịt con rồng kia."
Tuy đã đoán được từ lâu, nhưng Bùi Hồi vẫn không nhịn được hút một ngụm khí lạnh.
Tạ Tích lại nói tiếp: "Mặc dù không thật sự phi thăng thành tiên, nhưng người bình thường ăn được thịt rồng cũng nhận được chỗ tốt. Người đã nếm trải được thứ tốt, liền nảy sinh ra lòng tham, vì vậy toàn tộc tự xưng là che chở Long tộc. Kì thực là dụ bắt, tàn sát rồng để ăn thịt uống máu, rốt cuộc cũng chỉ là người thường, qua thời gian không lâu bị vạch trần, chọc giận bộ tộc Chân long. Cả đám người đó bị giết sạch, hồn phách bị trói bên trong một hải đảo, đời đời kiếp kiếp nhận hết dằn vặt."
Bùi Hồi: "Cho nên, toàn bộ đám người trong thành cùng lão nhân kia kỳ thực đã chết. Thế nhưng vẫn coi chính mình còn sống, vì vậy bị nhốt ở chỗ này chờ bắt rồng rồi giết —— cái này