Thân hình cô đã đẹp mặc bộ đồ hầu gái này còn khiến cô đẹp hơn nhiều, thật đúng là một nhan sắc trời ban.
Đến tối, anh từ đồn cảnh sát về. Cô đang loay hoay trong bếp để học việc thì một vài người hầu chạy vào:
"Chuẩn bị nhanh lên, thiếu gia về rồi"
Nói tới anh về thì đột nhiên tất cả ngưng làm chạy ra ngoài xếp thành hai hàng để chào đón anh. Cô đứng bên trong ngơ ngác nhìn bọn họ:
"Có cần phải thế không?"
Quản gia cũng ra đón anh đứng vô cùng nghiêm nghị bên cạnh anh. Anh bước vào đã cởi vội áo khoác bên ngoài ra, một người hầu đến bên cầm chiếc áo đó lên. Anh ngồi trên sofa bắt đầu xem qua đống tài liệu mà Mạc Bằng đưa tới. Mọi người ai nấy lại làm việc của mình, đúng là người giàu luôn có cách sống riêng.
Cô nhẹ nhàng cầm một cốc trà đưa đến chỗ anh nhẹ giọng:
"Mời anh"
Lúc này anh mải tập trung vào đống tài liệu nên không để ý đó là cô. Đến lúc anh nhấp một ngụm, cảm thấy trà này khác với mọi hôm, giọng nói cũng lạ, anh ngẩng mặt lên nhìn, hóa ra là cô. Cô cố mỉm cười nhìn anh, anh nhìn qua cô một lượt dưới bộ đồ hầu gái ấy quả thực cô rất có sức hút. Anh đặt nhẹ cốc trà xuống bàn hỏi cô:
"Tô Dịch Nhi? Cô đang làm cái gì thế này"
"Trả phí. Không phải anh nói nếu tôi ở lại sẽ phải trả phí sao? Anh xem, tôi hạ mình để làm người hầu cho anh cũng coi như là phí"
Anh nhìn cô bật cười:
"Cô tưởng chỉ thế này thôi là trả hết được sao?"
Cô bắt đầu bật chế độ suy nghĩ, cô híp mắt lại để đoán ra điều mà anh đang muốn. Theo cô biết những kẻ như anh chỉ thích phụ nữ xinh đẹp và gợi cảm, cô chắc chắn anh cũng là kiểu người như vậy. Đúng lúc xung quanh không có ai cô nhào xuống ngồi vào lòng anh bắt đầu bật nút tiểu bạch thỏ dễ thương gợi cảm.
"Cô…"
"Nếu anh không muốn tôi làm người hầu thì thử nói xem tôi làm gì anh mới vừa lòng?"
Hai mươi sáu năm anh ăn chay chưa từng biết thế nào là cơ thể phụ nữ, đằng này cô lại chủ động ngồi lên đùi anh khiến anh giãy nảy như động phải lửa vậy. Anh không dám động vào người cô còn cô thì cứ tự nhiên như ngồi trên ghế vậy.
"Tôi muốn cô cút khỏi người tôi"
Cô tròn hai con mắt nhìn anh:
"Anh thử nhìn tôi đi, không dễ thương sao?" - cô cố tỏ ra biểu cảm thật dễ thương.
Anh nhìn cô, hình như có chút rung động. Mặt anh đỏ lên, ánh mắt chuyển hướng nhìn xuống ngực cô rồi nuốt nước bọt. Người có thân hình đẹp hơn cô anh đã thấy nhiều nhưng người để lại cho anh cảm xúc thì chưa có bất kì ai cả.
Cô mỉm cười gian xảo trong đầu luôn nghĩ:
"Nào lộ cái đuôi đi chứ. Tôi không tin anh lại là người không có dục vọng"
Anh thẳng tay đẩy cô ra.
"Tránh ra"
"Thì ra anh không thích phong cách dễ thương gợi cảm hả?"
"Cô nói cái quái gì vậy?"
Cô ngồi xuống bên cạnh anh khoanh hai tay lại nhếch miệng nói:
"Những người như anh ăn chay lâu năm như vậy tôi thiết nghĩ anh nên đi kiểm tra lại…cái đó đi"
Anh quay sang liếc cô:
"Cô đang muốn chết sao?"
Cô cũng không chịu thua anh tiến lại gần anh hơn căng hai mắt nhìn anh chăm chăm. Anh dù có vững vàng thế nào cũng bị gương mặt của cô làm lung lay, mặt anh lại đỏ lên nuốt nước bọt liên tục, cô cảm nhận được hơi thở loạn nhịp của anh.
"Người phụ nữ này sao lại khiến mình…tim mình đập nhanh tới vậy" - anh nghĩ.
Đang nghĩ thử xem tại sao tim lại đập nhanh