Chu Chu chết rồi, thế nhưng chết trong vinh quang!
Khi chiếc xe vận tải lao như bay đến, gần như trong đầu chó của Chu Chu không có bất cứ suy nghĩ gì, nó tung một cú vồ người, đẩy cậu chủ nhỏ “thanh mai trúc mã” của nó qua một bên. Sau đấy mọi chuyện diễn ra không khác gì với mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết, Chu Chu nằm trong vũng máu kêu ư ử, cậu chủ nhỏ hai mắt đẫm nước khóc rống lên, sau đó…
Không có cái gì gọi là sau đó cả.
Giờ phút này Chu Chu hơi hoảng hốt, cậu chủ nhỏ còn đang ôm thi thể của nó khóc đến khàn cả giọng mà nó thì lại phải đứng ở xa xa bên đường, hoàn toàn không thể tiếp cận cậu chủ yêu quý.
“Grừ…”
Chu Chu gầm trong cổ họng, đáng tiếc cậu chủ nhỏ lại không phản ứng gì, vẫn còn đang khóc rống.
“Grừ grừ!”
Chu Chu nhảy tại chỗ hai lần, là một con Husky thuần chủng, Chu Chu luôn cảm thấy mình là một con sói anh tuấn mê người, cho nên nó lại ngưỡng cổ, vô cùng oai phong tru lên một lần nữa.
“Grừ grừ grừ ——!!”
Đáng tiếc vẫn vô dụng, cậu chủ nhỏ vẫn không phản ứng gì.
Nói một cách chính xác, không có bất kỳ người nào phản ứng với nó.
Xung quanh ầm ĩ, đám người vây quanh cậu chủ nhỏ xì xà xì xầm. Nó nghe không hiểu lắm, nhưng thấy cậu chủ nhỏ khóc đau thương đến vậy, Chu Chu rất khó chịu. Nó lại nỗ lực chạy vào giữa đường cái, hai chân sau cào xuống đất hai lần, thủ thế chờ đợi, tạo thành bộ dáng một con chó đã được lên dây cót, rồi phóng vèo qua!
“Bịch!”
Mũi chó suýt chút nữa bị đập lệch rồi.
“Hức…” Chu Chu oan ức dùng móng vuốt cào cào mũi, hức, đau quá cơ.
Rõ ràng trước mắt không có gì, tại sao lại không qua đó được?
Chu Chu thận trọng quơ chân lên phía trước hai lần, rồi giơ đệm thịt lên quơ quào hai lần trên không.
“Binh!”
Á cứng quá, quả nhiên có thứ gì đấy từa tựa thủy tinh trong suốt.
Hai chân trước của Chu Chu bước lên, mặt chó ngẩng lên trời, bắt đầu tru sủa như phát điên.
“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu! Grừ grừ grừ! Áu áu áu! Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!!”
( Phiên dịch hữu nghị tiếng chó cấp 10):
“Đây là cái mèo gì vậy! Tránh ra cho cục cưng! Tránh ra! Nếu còn không tránh ra tui quậy cho xem! Quậy banh luôn! Tui mà quậy là cả bản thân tui còn phải sợ đó!!”
Husky có kỹ năng phòng cháy chống trộm nên cái thứ này mà điên lên thì đúng là chết người, Chu Chu tru đủ 3 phút thì rốt cục cũng thành công chọc một vị thần tiên xù lông nhảy bắn ra từ bên trong, cơ thể mũm mĩm tròn gấp ba lần củ khoai tây tức giận run rẩy, “Đứa quỷ nào gào đấy! Rú như bị chọc tiết đến nơi vậy!”
Lông chó của Chu Chu run run, nghiêng đầu nhìn y, nó thấy hơi đói bụng.
Mông vị thần tiên run rẩy hai lần rồi bỗng khịt khịt mũi, bay đến gần đầu Chu Chu lượn một vòng rồi hô to gọi nhỏ, “Thằng nhóc đã chết!”
“Grừ!”
“Chết rồi mà còn tinh thần gầm rú thế!” Vị thần tiên khó tin nổi há to miệng, trở thành gấp bốn lần củ khoai tây, Chu Chu càng thấy đói bụng, “Hiểu rồi! Chưa dứt duyên trần, vẫn chưa đi được!”
Vị thần tiên duỗi những ngón tay mập mạp ra, vừa tính bói một quẻ thì trời bỗng chấn động mạnh, đất rung núi chuyển, một thau máu chó tạt thẳng xuống đầu, sau đó… bầu trời ngay lập tức trong trẻo trở lại.
Vị thần tiên càng há lớn miệng hơn, trong phút chốc rộng như quả dưa hấu, gã khiếp sợ há mồm thở dốc, “Mẹ nó, đây là… Thở gấp (xuyên qua) sao?!”
(*) 喘: thở gấp; 穿: xuyên qua. Hai chữ này đồng âm.
Mà giờ phút này Chu nào đó thở… À không, Chu nào đó vừa xuyên qua, vào lúc mở mắt ra lại một lần nữa đen mặt đầu dấu chấm hỏi.
Áu? Đây là… đâu vậy?
Nói sao đây, thế giới trước mắt… bỗng chốc thu nhỏ lại…
Chu Chu đứng dậy.
Hả? Đứng dậy?
Chu Chu kinh ngạc nhìn mình đang đứng bằng hai chân, nó ngây người ra 2 giây rồi sợ đến hét lên, “Mẹ ơi!”
Hả? Mẹ ơi?
Chu Chu lại trợn to mắt, ngốc nghếch ngơ ngác giơ hai móng vuốt… à không, hai tay nó lên.
“Hở?” Chu Chu lần thứ hai chớp chớp mắt, nó theo thói quen nghiêng đầu sang một bên, “Sao mình… Ơ? Sao mình nói được tiếng người này?”
Chu Chu là giống chó đứng thứ nhất trong thế giới loài chó về thành tựu “ngủ đến tê liệt”, tất cả những thứ như quá khiếp sợ kinh khủng buồn phiền bi thương vân vân này kia đều không liên quan đến nó, nó vận dụng hết trí thông minh của bản thân cũng chỉ đưa ra được một kết luận: Biến thành người rồi? A! Biến thành người rồi! Gâu gâu! Tuyệt cú mèo!
Có trời mới biết từ sau khi cậu chủ trổ mã thì ngày càng cao, cao chót vót, nó không còn có thể nhảy lên ôm cậu chủ nữa, mỗi lần đều chỉ đành quơ quào vuốt chó của mình, còn phải cố gắng thè lưỡi dài hết mức mới có thể liếm đến cằm cậu chủ. Nó không vui chút nào, cho nên quyết định mỗi ngày phải ăn thật nhiều thức ăn sang trọng cho chó để lớn thêm một