Cậu Và Thanh Xuân Như Một Bài Thơ

Tìm Được Nơi Thích Hợp Để Tiểu Địch Đi


trước sau



Lão Hồ đem người bạn nối khố của mình kéo lên từ trên mặt đất.

"Thật là dọa người ta mà."
Thanh âm không lớn nhưng cũng vừa đủ để hai người nghe được.

Vì có chút lúng túng, nên lão Trương khẽ ho khan hai tiếng.

Lão Hồ xoay người nhìn mấy đứa học trò của mình.

Ngày còn học lớp 10 ba đứa trẻ này đều do một tay lão làm chủ nhiệm.

Tuy rằng hiện tại chỉ có một mình Bùi Thanh Phi đi theo mình tới ban Khoa học xã hội, nhưng mà tâm tính của mỗi đứa, lão Hồ vẫn rất tự tin khi nói rằng đã tìm hiểu kỹ càng.

"Thầy cũng chỉ nói vậy thôi.

Bây giờ thì phải làm sao để thu xếp cho tiểu gia hỏa này đây?" Lão Hồ nói.

Bùi Thanh Phi là người mở miệng trước: "Con sẽ mang nó về nhà mình."
Lão Hồ đi đến trước mặt Bùi Thanh Phi: "Mang về để nuôi dưỡng?"
"Đúng vậy."
"Là con chăm sóc nó hay là cha mẹ của con a?"
Bùi Thanh Phi lập tức không nói một lời nào.

Mình sao?
Chính mình cũng đang còn là một cô học trò, bình thường mỗi khi về đến nhà trừ đi thời gian dành cho học tập thì thời gian rảnh rỗi còn lại đều rất ít ỏi, ngay cả chăm sóc chính mình mà còn qua quýt chứ đâu, đừng nói chi đến chuyện chăm sóc Tiểu Địch.

Vào cái tuổi này đám trẻ các cô vẫn thường hay nói chuyện nuôi thú cưng, nhưng kỳ thật người nuôi lại là cha mẹ, còn các cô thì chỉ đứng nhìn mà thôi.

Huống chi, chắc gì cha mẹ đã có thể thỏa mãn yêu cầu này của cô.

Chưa nói đến chuyện Bùi Thanh Phi còn chưa được người trong nhà đồng ý, mà ngay cả khi bọn họ đồng ý thì cũng không thể có người chăm sóc nó được.

Cuối năm ngoái, ba Bùi vừa mới được nhận một hạng mục nghiên cứu quan trọng, mỗi ngày đi sớm về trễ.

Còn mẹ Bùi lại là bác sĩ chủ chốt của bệnh viện, cho dù là ngày nghỉ cũng không biết lúc nào sẽ bị đón đi, chỉ cần bệnh viện thông báo là phải tới.

Vậy nên nếu quả thật Tiểu Địch bị cô mang về nhà mà nói...!
Nhìn Bùi Thanh Phi không nói gì, lão Hồ liền biết ngay nhất định là trong lòng đứa nhỏ này quá hiểu rõ tình huống trong nhà mình.


Vì vậy lão mở miệng trêu chọc: "Có phải là tự con cũng đã biết rõ rồi hay không? Nếu con mang nó về nhà thì bất quá cũng chỉ là chuyển từ nơi lang thang này sang nơi khác mà thôi a."
Sự thật đúng là như vậy.

Bùi Thanh Phi không còn cách nào phản bác.

Tề Tranh lại càng không cần phải nói, mẹ Tề bị dị ứng với lông thú.

Còn lại Giang Sở...!
Cũng lại quên đi thì hơn, đứa con trai này chính là ký thác kỳ vọng của nhà họ Giang, không thể nào đúng vào lúc nguy cấp này lại cho phép cho cậu phân tâm nuôi dưỡng thêm một con thú cưng được.

Bỗng nhiên Bùi Thanh Phi cảm thấy thật khổ sở.

Cô chợt nhận ra rằng: dù là bản thân mình hay là Tề Tranh, hiện tại các cô không thể thay đổi được bất cứ điều gì, các cô chẳng khác gì cây dây leo phải dựa vào cha mẹ để mà sinh tồn.

Nếu như không phải được sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh gia đình như vậy, thậm chí các cô còn không thể tự lực cánh sinh nữa kia.

Tề Tranh đứng ngay ở bên cạnh cô, dĩ nhiên có thể cảm nhận được tâm tình Bùi Thanh Phi đang phập phồng.

Cô khẽ bóp nhẹ bàn tay của Bùi Thanh Phi, đặt bàn tay ấy vào trong lòng bàn tay của mình.

Lão Hồ hết nhìn mấy đứa trẻ đang đứng trước mặt lại nhìn Tiểu Địch, sau đó lão đưa một tay ôm lấy nó từ trên mặt đất lên.

"Hãy giao cho thầy và thầy Trương của các con đi.

Rồi chúng ta sẽ tìm nơi thích hợp để cho nó đi." Lão Hồ nói.

Tiểu Địch căn bản không biết chuyện gì đang xảy ra, nó thích nhất được ai đó ôm vào lòng.

Hiện tại nó đang ở trong ngực lão Hồ uốn qua uốn lại, còn không quên hướng về phía Bùi Thanh Phi kêu lên hai tiếng.

Chẳng qua cũng chỉ mới trải qua hai ngày mà thôi, nhưng không hiểu sao Bùi Thanh Phi lại cảm thấy không nỡ rời xa như vậy.

Cô đưa tay lên vuốt ve cái đầu nhỏ của Tiểu Địch lần cuối cùng, sau đó mới để mặc cho Tề Tranh cầm tay kéo mình đi ra cửa.

Cánh cửa vừa mới đẩy ra, một đám người mênh mông lập tức xuất hiện ở trước mặt ba người.

Cái tình cảnh này thật đúng là hù bọn họ phải nhảy dựng lên được mà.

Nhìn cho kỹ một chút, thì ra đều là những gương mặt quen thuộc.

Trừ phần lớn đều là học trò của ban bốn ra còn có Hà Văn Hoa của ban ba, Tiêu Kim của ban tám cũng đều ở đây.

Hôm nay rõ ràng là Tiểu Địch đã trở thành người bạn tâm phúc của khối 11 rồi.

Sau khi biết được nó bị thầy giáo ôm đi, tất cả mọi người đều rất lo lắng.

Tất cả đều muốn tới hỏi xem cuối cùng các thầy giáo sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào.

Sau khi chờ cho mọi người bảy miệng tám lưỡi thảo luận xong rồi, Tề Tranh mới lắc đầu: "Thầy giáo đã nói là sẽ tìm nơi thích hợp cho nó, bảo chúng ta không cần phải lo lắng."
"A! Nếu vậy thì liệu có phải tới đây bọn ta sẽ không còn được gặp lại nó hay không đây? Nếu sớm biết như vậy thì mình đã cùng nó chụp vài tấm ảnh rồi." Không biết ai đó trong đám người bỗng thốt lên một câu như vậy.

Lời này quả thật đã trực tiếp đâm vào nỗi lòng của Tề Tranh cùng Bùi Thanh Phi.

Con cún là do các cô nhặt về, nếu đếm cho kĩ thì đã được ròng rã tận hai ngày cơ đấy, vậy mà đến một bức ảnh chụp ảnh chung với nó mà các cô cũng không có.

Cuối cùng thì tiết tự học cũng kết thúc.

Cả ban bốn như phủ một bầu không khí nặng nề, mọi người chỉ là cho nhau nói câu gặp lại xong liền tốp năm tốp ba ra khỏi phòng học.

Tề Tranh đi đến bên cạnh chiếc xe đạp của mình, ở nơi đó đã có Bùi Thanh Phi đứng chờ sẵn.

Trên đường đi hai người đều có chút trầm mặc.

Tề Tranh mở miệng trước: "Đang nghĩ gì vậy?"
Cái trán của Bùi Thanh Phi tựa vào sau lưng Tề Tranh: "Đang nghĩ về Tiểu Địch."
Tề Tranh an ủi: "Lão Hồ mà làm việc thì cậu cứ yên tâm đi.

Với cái tác phong chu đáo của lão như vậy thì nhất định lão sẽ giúp Tiểu Địch có được sự chăm sóc tốt nhất."
Bùi Thanh Phi thở dài: "Tớ không phải là lo lắng cái này."
"Vậy đó là về cái gì?" Tề Tranh hỏi.

Bùi Thanh Phi mở miệng khẽ nói: "Chính là tớ thấy có cảm giác mình thật vô dụng."
"Nói bậy nói bạ cái gì đó! Có phải là đã có ai nói cái gì trước mặt cậu hay không?" Tề Tranh tức giận.

Bùi Thanh Phi cười cười: "Ngay cả Tiểu Địch mà tớ còn không thể giữ nó ở lại bên cạnh được, tớ thực sợ là sẽ có một ngày tớ đánh mất đi thứ gì đó lại càng quý giá hơn.

Nếu như đến lúc đó mà tớ vẫn cứ thế này thì cái gì cũng đều không làm được."

"Nói thí dụ như?" Tề Tranh hỏi.

"Chẳng hạn như cậu.

Nếu có một ngày chúng ta cũng tách ra."
Lời Bùi Thanh Phi còn chưa kịp nói hết đã bị Tề Tranh lập tức cắt ngang: "Không thể nào!"
"Tớ nói là nếu có một ngày." Bùi Thanh Phi kiên trì.

"Sẽ không thể có một ngày như vậy.

Cho dù tớ có thành quỷ thì cũng sẽ không bỏ qua cậu được." Tề Tranh có cảm giác như mình vừa nói một câu rất hài hước nên phá lên cười.

Tề Tranh thì rất nhẹ nhàng, thế nhưng Bùi Thanh Phi lại cười không nổi.

"Nhưng mà cậu rồi cũng phải có cuộc sống của riêng mình.

Một ngày nào đó chúng ta đều sẽ lớn lên, cậu sẽ có sự nghiệp, có gia đình của riêng cậu, mà tớ thì..." Bùi Thanh Phi nói.

Tề Tranh bóp cứng phanh xe, dừng hẳn lại.

Tề Tranh xuống hẳn khỏi xe, hai tay vẫn cầm chắc tay lái, cô quay đầu nhìn Bùi Thanh Phi với vẻ mặt nghiêm túc.

"Cậu hãy thành thật nói cho tớ biết đi, Thanh Phi." Thần sắc cũng như giọng nói của Tề Tranh thập phần nghiêm túc.

Bùi Thanh Phi nhìn thẳng vào đôi mắt của Tề Tranh.

Chúng đen nhánh, sạch sẽ, bên trong đó còn có cả thân ảnh của mình.

Cô bỗng cảm thấy nhịp đập của con tim mình có chút nhanh hơn.

Bùi Thanh Phi mở miệng khẽ hỏi: "Nói cho cậu biết cái gì?"
Tề Tranh muốn nói lại thôi, tựa hồ như có lời gì đó không tiện mở miệng.

Bùi Thanh Phi quyết không buông tha: "Tề Tranh, cậu muốn tớ cho cậu biết cái gì?"
Cuối cùng Tề Tranh làm cái hạ quyết tâm, cô hỏi mà như thể súng bắn liên hồi vậy: "Cậu hãy thành thật nói cho tớ biết đi, có phải là lại có cậu con trai nào tỏ tình với cậu hay không? Cậu không cần phải để ý tới bọn

họ làm gì.

Mặc dù bây giờ chúng ta chỉ mới học đến lớp 11, nhưng không bao lâu nữa sẽ là lớp 12 rồi.

Đây là một giai đoạn cực kỳ quan trọng, là giai đoạn không thể lười biếng a.

Cậu phải nhớ là ngàn vạn lần không thể phân tâm.

Nếu có cái gì mà không tiện cự tuyệt thì cậu nhớ nói cho tớ biết, tớ sẽ giúp cậu...!Ối! Thanh Phi! Thanh Phi! Cậu đi đâu vậy hả?"
Mặt Bùi Thanh Phi trở nên tối sầm, từ sau ghế xe đạp cô nhảy phắt xuống, tự mình phăm phăm đi về nhà.

Tề Tranh thì lại không biết mình đã nói sai ở chỗ nào.

Cô chỉ còn biết vừa gọi tên Bùi Thanh Phi lại vừa chạy thật nhanh đuổi theo người ta từ phía sau.

"Thanh Phi! Ôi này, Thanh Phi!"
Bây giờ thì ngay cả tiếng kêu thôi cũng làm người ta thấy phiền não!
Bùi Thanh Phi không thể nhịn được nữa, cô quay đầu lại lớn tiếng nói với Tề Tranh: "Tề Tranh, cậu chính là một tên đại ngốc."
Hả?
Sao cậu ấy lại tức giận như vậy đây?
Bị mắng là đồ ngốc, Tề Tranh lại cảm thấy mình cực kỳ vô tội nha.

Chẳng lẽ là mình đã đoán sai? Có đúng là gần đây thật ra không có ai tới quấy rầy cuộc sống của Bùi Thanh Phi?
Nhưng hình như là không phải vậy a, nếu đúng thật là không có việc gì đã xảy ra thì tại sao Bùi Thanh Phi lại bỗng nhiên nói với mình cái gì mà cuộc sống về sau a, gia đình a.

Đây rõ ràng là người này đã bị chấn động về mặt cảm tình a!
Chẳng lẽ là Bùi Thanh Phi cũng lại có thiện cảm với cậu trai đã đối xử tốt với cậu ấy? Cũng bởi thế nên cậu ấy mới tức giận chỉ vì mình đã nói với cậu ấy bằng giọng điệu như vậy?
Một khi khả năng này đã xuất hiện ở trong đầu Tề Tranh thì không thể vãn hồi được nữa.

Tề Tranh đạp xe đi tới bên cạnh Bùi Thanh Phi.

Cơn giận của Bùi Thanh Phi đã vơi đi không ít.

Cô đang định chuẩn bị ngồi lên rồi, kết quả lại nghe thấy Tề Tranh dùng lời thật thấm thía nói với mình: "Cái thành phố Lăng Giang này vẫn còn quá bé nhỏ, bây giờ đã vội nói chuyện cảm tình thì không khác gì ở chọn quả hồng trong giỏ.

Cuộc sống ở nơi đây quá chật hẹp, cậu nên chờ đến sau này được học lên Hãn Văn rồi sẽ thấy còn có nhiều, rất nhiều thanh niên tài tuấn để cho cậu chọn lựa."
Bùi Thanh Phi lại nổi cơn tức giận: "Ý của cậu là cái giỏ Lăng Giang này quá nhỏ, tớ nên chờ sau này tới thành phố S, đó sẽ là cái nơi lớn như cái rạp xiếc để tớ chọn quả hồng có đúng không?"
Tề Tranh lại còn chân thành nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Bùi Thanh Phi có cảm giác như cái trán của mình sắp phun ra một luồng khói xanh: "Ngày mai tớ sẽ tự mình đạp xe đi học."
"Hả?" Tề Tranh ngây cả người ra: "Đừng a! Đừng a! Tự mình đi xe sẽ mệt lắm đấy."
Hai người cứ như vậy ồn ào suốt dọc đường trở về nhà.

Vào lúc ban đêm Bùi Thanh Phi đi tìm xe đạp cùng cái chìa khóa của mình, chỉ có điều, vào sáng sớm ngày hôm sau, Tề Tranh lại không cho cô có cơ hội này.


Nhìn chiếc xe đạp nhà mình đã bị Tề Tranh tròng lên một cái dây xích lớn, mặt Bùi Thanh Phi vẫn không đổi sắc, cô duỗi tay ra phía trước.

"Giao cái chìa khóa ra đây."
Đương nhiên là Tề Tranh sẽ không đưa chìa khóa cho cô rồi.

Cô chỉ làm cái động tác là cũng duỗi tay của mình ra, cầm tay Bùi Thanh Phi rồi dắt người này đến bên cạnh mình.

"Tớ sai rồi, tớ sai rồi.

Hôm nay chúng ta đến trường sớm hơn một chút đi.

Lẽ nào cậu lại không muốn biết đến cùng là Tiểu Địch đã được lão Hồ cùng lão Trương mang đến nơi nào hay sao?"
Tề Tranh đã chọn được lí do vô cùng thích hợp vào cái thời điểm này.

Bởi vì quả nhiên Bùi Thanh Phi không kháng cự lại nữa mà lập tức ngồi lên ghế sau xe đạp.

Trước khi lên lớp, lão Trương cùng lão Hồ ở lại lầu bốn, nơi có phòng dành riêng cho tổ trưởng, để thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên lớp.

Tề Tranh cùng Bùi Thanh Phi ở ngoài cửa rón ra rón rén đi đi lại lại một lúc thật lâu.

Bỗng nhiên cánh cửa được mở ra từ bên trong, lão Hồ đứng ngay ở cửa ra vào cười cười với hai người: "Được rồi, vào đi."
Hai người cùng đi vào văn phòng.

Không đợi cho các cô mở miệng hỏi trước, lão Trương nói thẳng: "Là muốn hỏi tung tích của nó chứ gì?"
"Nó" ở đây đương nhiên chính là chỉ Tiểu Địch rồi.

Hai cô gái nhìn nhau một chút rồi rất ăn ý cùng nhau gật đầu.

Lão Hồ vừa cười vừa nói: "Tôi đã bảo rồi mà, hai đứa thế nào rồi cũng sẽ đến."
Lão Trương bất đắc dĩ lắc đầu: "Đúng thật là!"
"Ông đi mà nói với bọn nhỏ, tôi đi xuống trước đây." Lão Hồ cầm sách giáo khoa chuẩn bị đi ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại nói thêm: "Ông cũng đừng quá rông dài, tranh thủ thời gian, cũng đừng làm hại học trò của tôi phải đến trễ."
Lão Trương ghét bỏ mà xua xua tay để cho người này đi mau: "Lại còn cứ lề mề."
Trong văn phòng chỉ còn lại ba người.

Lão Trương lấy ra điện thoại di động của mình, bên trong là một tấm ảnh chụp chung của một đôi vợ chồng già cùng Tiểu Địch.

Sắc trời rất tối, hẳn là được chụp vào đêm qua.

Nhưng điều khiến cho hai người kinh ngạc nhất chính là khung cảnh kiến trúc xuất hiện trong tấm ảnh này, còn không phải là...!trường Thượng Thanh hay sao?
Tề Tranh nhìn nhìn ảnh chụp lại ngẩng đầu nhìn lão Trương một chút: "Thầy tặng nó cho..."
"Không sai! Là lão giáo viên về hưu của trường Thượng Thanh.

Nhà của bọn họ ở ngay đằng sau khu gia đình của trường chúng ta, kí túc xá giáo viên cùng khu dân cư chỉ cách nhau có một cánh cửa nhỏ bằng sắt.

Yên tâm đi, tiểu gia hỏa này sống cách các con không xa.

Hai ông bà ấy ở ngay tại tầng một, bên ngoài có một cái sân nhỏ, vậy nên nó có thể ở chỗ này phơi ánh nắng mặt trời.

Nếu các con thỉnh thoảng đi ngang qua nói không chừng còn có thể nhìn thấy nó." Lão Trương nói, cuối cùng lão nói với giọng hơi có xúc động: "Nói không chừng thời gian tiểu gia hỏa này có thể ở tại chỗ này so với các con lại còn lâu hơn cũng nên."
Một đôi vợ chồng già lương thiện, một con chó, một khu vườn nhỏ sẽ nở đầy hoa vào mùa hè, đây đại khái là kết cục tốt nhất cho Tiểu Địch rồi.

"Thưa thầy, bọn con cám ơn thầy." Tề Tranh cùng Bùi Thanh Phi đều rất xúc động.

Lão Trương cười cười: "Không có gì phải cảm ơn cả.

Nó đã tới được nơi nó nên tới rồi.

Mà các con cũng nên làm chút ít việc các con nên làm vào cái tuổi này.

Dù sao bây giờ cũng chính là một giai đoạn rất quan trọng..."
"Không thể lười biếng nha." Tề Tranh nói tiếp: "Chúng con biết rồi."
Nói xong hai cô gái vừa hoan hô vừa nhảy nhót từ văn phòng đi ra ngoài, đúng lúc này tiếng chuông vào lớp cũng hợp thời vang lên..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện