Ánh mắt của Quách Cao Minh rất lạnh lùng, giống như đang nhìn
một người.
không để ý đến cô nữa.
không liên quan, ngay sau đó, anh đặt tờ báo xuống,
Kiểu Bích Ngọc đành phải bất đắc dĩ ngồi ở bên tay trái của anh.
Người làm nhanh chóng mang bữa sáng lên bản ăn, cháo hành,
bánh sandwich, sữa… đủ các loại khẩu vị.
Trong lúc ăn cơm, Quách Cao Minh và ông cụ Quách đều không
nói lời nào, động tác ăn cơm của họ ưu nhã, yên tĩnh.
“Mợ chủ, bây giờ cô đang mang thai, cho nên chế độ dinh dưỡng.
của cô sẽ hơi khác… Người làm nữ bưng cho Kiểu Bích Ngọc một bát
‘cháo được nấu riêng cho cô.
Kiểu Bích Ngọc đâu dám kén ăn, cỡ múc một thìa, rất thanh đạm,
“có chút mùi thuốc trung y, vị hơi đẳng, rất khó ăn,
Đúng lúc này, ảnh mắt sắc bến của ông cụ Quách nhìn thoảng
“qua cô, Kiểu Bích Ngọc lập tức khẩn trương cúi đầu xuống, ngoan
ngoãn ăn bất cháo nấu cùng vị thuốc trung y này
Đối với thải độ ngoan ngoãn nghe lời của cô, hình như ông cụ
Quách tương đổi hài lòng, ông cụ ăn một nửa bát cháo hãnh, sau đồ
đặt thìa xuống,
Quản gia vội vàng đưa một cốc nước ẩm đến cho ông cụ, ông cụ
Quách uống một ngụm nhỏ, dùng khăn lau khóe môi mình, lúc này.
mới lên tiếng nói: “Trong thời gian mang thai thì nhớ chú ý một chút”
“Vâng ạ, vâng ạt!”
“Ông nổi con bé đang mang thai, có một số việc phải chú ÿ, cháu
có nghe thấy không!”
Ông cụ Quách lặp lại một lần nữa, có chút không vui, giọng nói
lớn hơn.
Lúc này Kiều Bích Ngọc mới chợt hiểu ra, thì ra ông cụ Quách
đang nói chuyện với Quách Cao Minh.
‘Vẻ mặt Quách Cao Minh đạm mạc, đợi đến khi ăn hết một nữa đổ
ăn trong đĩa của mình, anh đặt đao đĩa xuống, nhướng mày nhìn về
phía ông nội của mình, hỏi ngược lại: “Chú ý việc gì?“
mặt ông cụ Quách âm trầm.
iai đoạn đầu của thai kỳ, có một số việc không thể làm, chú ý
tiết chế!” Ông cụ giận dữ nhắc nhở một câu.
Quách Cao Minh nghe đến đó, nhìn sang phía Kiểu Bích Ngọc,
ánh mắt đó của anh càng thêm sâu xa.
Mặt Kiểu Bích Ngọc đỏ lên.
Ông cụ là người đầu tiên đứng dậy, tay phải cẩm gậy, lúc gần đi
đến bên cạnh Kiểu Bích Ngọc, ông cụ nhìn thoáng qua cô, bỗng
nhiên nói một câu: “Sau này hãy gọi là ông nị
‘Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc hơi ngạc nhiên.
Sau khi ăn sáng xong, Quách Cao Minh đến công ty, còn ông cụ
(Quách thì về chỗ mình ở để nghỉ ngơi.
“Mợ chủ, chiếu nay cửa hàng Thanh Thủy sẽ cho người đưa một
số thiết kể áo cưới đến, cô chọn ra kiểu dáng mã mình thích nhất,
.còn có kiểu của nhẫn cưới.
Kiểu Bích Ngọc có phần bận rộn, cô ngồi trên sofa trong phòng.
khách của nhà chính, quản gia nói cho cô biết về rất nhiều thủ tục lúc
kết hôn.
Kiểu Bích Ngọc nghe đến mấy thứ này, sắc mặt cô có phẩn phức
tạp: “Quản gia, những việc này để ông cụ Quách quyết định đi,
sao cũng được
“Ông chủ nói, áo cưới, trang sức, những thứ này, nếu như cô có
thích gì thì có thể trực tiếp lên tiếng. Nếu như cô không có yêu cầu gì
đặc biệt, vậy chúng tôi sẽ tìm nhà thiết kế, chể tác riêng cho cô…”
Quản gia nói với cô bằng giọng điệu ôn hòa, mang theo tôn
trọng.
Nghe đến đó, Kiểu Bích Ngọc có chút được yêu thương mà lo sợ:
“Mấy người quyết định là được rồi, tôi không có ý kiến gì” Đối với
cuộc hôn nhân này, cô căn bản không có chờ mong gì.
Quản gia nghe thấy cô nói như thế, ông ta cũng không hỏi lại
nữa, nhìn thấy vẻ mặt của cô có phần ủ rũ, quản gia khẽ cười một
tiếng: “Tối hôm qua ở nhà họ Quách, mợ chủ ngủ không quen ư?”’
Kiểu Bích Ngọc xấu hổ nói: “Vẫn ổn”
“Đưa mợ chủ về phòng nghỉ ngơi đi” Quản gia xoay người phân
phó cho một người làm nữ.
‘Sau