Đối phương không chú ý quá lâu đến chiếc đồng hồ bên kia, tiếng mưa rơi khẽ lay động trên đầu chiếc dù kéo dòng suy nghĩ của cậu trở lại, Túc Tức nhúc nhích vai, cố gắng thoát ra từ trong tay Nhiếp Tĩnh Trạch.
Đối phương không những không buông cậu ra mà còn siết chặt vòng tay hơn một chút, ánh mắt lướt qua bả vai bên kia Túc Tức: "Cái dù này chỉ nhỏ như vậy thôi, nếu em còn động đậy nữa sẽ bị ướt."
Túc Tức không di chuyển nữa, cạnh con đường xuất hiện hình ảnh hai người đàn ông khoác vai nhau cùng che chung một chiếc dù, cậu và Nhiếp Tĩnh Trạch kề vai sát cánh trong không gian hẹp nhưng lại không có vẻ gì là đột ngột.
Hai người dừng lại trước vạch kẻ đường ở ngã tư, vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy trung tâm rộng lớn ở phía bên kia.
Khi đèn giao thông dành cho người đi bộ chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lá cây, Túc Tức không tiếp tục bước về phía trước mà quay đầu lại hỏi: "Anh muốn đi đâu?"
Nhiếp Tĩnh Trạch không nhìn cậu, ngược lại nói: "Em đi trung tâm mua sắm đối diện à?"
Túc Tức không trả lời, coi như là ngầm đồng ý.
"Thật là trùng hợp." Nhiếp Tĩnh Trạch dừng lại một chút rồi tiếp tục nói với vẻ mặt dịu dàng: "Tôi cũng đang định tới trung tâm mua sắm đối diện." Hắn giơ cao chiếc dù lên nghiêng về phía cậu: "Nếu em còn không đi thì đèn xanh sẽ hết đó."
Túc Tức không đáp mà vẫn đứng im bất động, không tin những lời đối phương nói.
Nhìn thấy đèn giao thông lại chuyển sang màu đỏ, Nhiếp Tĩnh Trạch cũng không hề mở miệng thúc giục.
Điện thoại trong túi áo khoác bỗng dưng reo lên, Nhiếp Tĩnh Trạch buông cánh tay đang đặt trên vai cậu xuống rồi lôi điện thoại ra nhìn một cái.
Thẩm Tùy gọi tới.
Nhiếp Tĩnh Trạch nhấc máy, giọng nói thúc giục của Thẩm Tùy lập tức bật ra từ trong điện thoại: "Sao cậu còn chưa tới? Chỉ còn đợi mỗi cậu thôi đó."
Nhiếp Tĩnh Trạch cầm điện thoại hơi nghiêng người về phía Túc Tức, bình tĩnh ngắt lời đối phương: "Nhanh thôi, qua đường cái là đến rồi."
Thẩm Tùy nghe vậy hắn nói vậy thì ngữ điệu lập tức chậm lại, trong lòng cũng có chút khó hiểu, đúng ra Nhiếp Tĩnh Trạch chỉ cần lái xe rồi đỗ nó ở bãi đậu xe dưới tầng hầm thôi, cần gì phải qua đường chứ.
Nhưng anh ta không hỏi thêm câu nào, chỉ đơn giản ừ một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, sau đó lại bị tiếng người khác gọi tên làm cho phân tâm nên cúp điện thoại luôn.
Nhiếp Tĩnh Trạch cất điện thoại đi, liếc nhìn Túc Tức: "Em nghe thấy rồi đấy, tôi thực sự đi đến trung tâm mua sắm đối diện."
Túc Tức không nói thêm gì nữa, đợi đèn xanh tiếp theo vừa bật thì cùng đối phương che dù băng qua đường cái.
Sau khi vào trung tâm mua sắm, cậu bảo Nhiếp Tĩnh Trạch lấy chiếc túi nhựa ở cửa và đặt chiếc ô đang nhỏ nước vào đó, sau đó quay người đi thang máy trong khu mua sắm.
Bây giờ thang máy trống không có người, Túc Tức bèn đi xuống tầng có rạp chiếu phim, Nhiếp Tĩnh Trạch cũng đi theo sau cậu.
Cậu dời mắt nhìn lên con số màu đỏ đang nhảy trên cửa thang máy.
Nhiếp Tĩnh Trạch cũng liếc lên con số duy nhất phát sáng cùng dòng chữ hướng dẫn bên cạnh nó thì tự dưng nhíu mày lại: "Em đi xem phim à?"
Túc Tức không trả lời.
Sắc mặt Nhiếp Tĩnh Trạch tối sầm lại, hắn vươn tay kéo Túc Tức đang đứng trước cửa thang máy quay lưng về phía mình, sau một giây im lặng, cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà hỏi: "Em đi xem phim với ai?"
Hắn biết hai năm qua Túc Tức đối với mấy thứ giải trí của người bình thường như đi xem phim dạo phố này kia một chút cũng không có hứng thú, hắn cẩn thận nghĩ lại một lần cũng không nghĩ ra được ai có thể gọi Túc Tức ra ngoài xem phim.
Trong lòng người đàn ông đã không còn bình tĩnh như mấy ngày trước đây, bàn tay đang túm lấy Túc Tức cũng không có ý định buông ra.
Nhìn thấy thang máy đã lên đến tầng của rạp chiếu phim, cánh cửa chậm rãi mở ra dưới mí mắt nhưng Nhiếp Tĩnh Trạch dường như không thấy, chỉ dùng ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn người trước mặt: "Không phải Chung Tình, giờ này y vẫn còn đang đi làm."
Túc Tức hơi cau mày liếc nhìn về phía sau: "Cửa thang máy sắp đóng rồi."
Nhiếp Tĩnh Trạch nhíu mày, giọng nói có chút lạnh lùng: "Làm sao? Phim sắp bắt đầu?"
Cuối cùng Túc Tức cũng nhìn rõ mặt của người đối diện.
Một lúc sau, cậu lắc đầu, lấy từ trong túi quần jean ra một vé xem phim chưa đổi: "Tôi không hẹn ai khác, tôi chỉ xem một mình thôi."
Vẻ mặt của Nhiếp Tĩnh Trạch dịu đi một chút, buông cậu ra.
Khi Túc Tức đi qua trước mặt hắn, khoé mắt hắn lướt qua tấm vé xem phim đối phương niết trong tay, nhanh chóng nhận ra Túc Tức có nhiều hơn một vé.
Người đàn ông đi ra khỏi thang máy theo sau cậu, khi hắn sắp đuổi kịp, chiếc điện thoại di động từ trong túi hắn lại có cuộc gọi đến.
Hắn dừng chân lại, trả lời điện thoại lần thứ hai của Thẩm Tùy một cách thiếu kiên nhẫn.
Đầu dây bên kia nói với ngưỡng mộ: "Cậu đã vượt qua con đường thần tiên nào rồi, sao còn chưa tới?"
Nhiếp Tĩnh Trạch lập tức bỏ qua lời giễu cợt của anh ta, không nói hai lời: "Đừng đợi tôi, tôi không đến nữa.
Các cậu tự chơi đi."
Thẩm Tùy sửng sốt, vừa định thần lại thì đối phương đã cúp máy.
Anh ta nhướng mày với vẻ không tin, định gọi thêm lần nữa nhưng âm thanh nhắc nhở lạnh như băng từ điện thoại thông báo cho anh ta biết rằng mình đã bị Nhiếp Tĩnh Trạch chặn.
Vẻ mặt của Thẩm Tùy vặn vẹo, hùng hùng hổ hổ ném điện thoại sang một bên, không thể hiểu được nhìn người bên cạnh vẫn đang đợi mình: "Không biết bị làm sao nữa, vài phút trước còn nói là sắp tới, vài phút sau gọi lại vậy mà lại nói không đi nữa."
"Chắc là có việc gấp rồi, bây giờ cậu ta đâu cần chịu trách nhiệm hoàn toàn với gia đình nữa đâu." Thẩm Tùy vẫn còn có chút khó chịu, lông mày hơi nhướng lên, thuận miệng nói